Chương 708: Địa mạch Cửu Long
"Xem ra lựa chọn ở lại bên cạnh hắn, quyết định này thật sự là quá đúng."
Phía bên kia.
Trên trăm tòa lôi đài.
Tỷ thí luận võ đã bắt đầu.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào lôi đài của Tàng Thất, bởi vì đối thủ của bảy người vòng đầu tiên, chỉ có đối thủ của Tàng Thất và Diệp Yêu Nhi là mạnh nhất.
Diệp Yêu Nhi đã tu luyện Thiên Đạo Biến đến biến thứ hai, hơn nữa nàng có được linh căn hệ băng, cho dù đối thủ là Cổ Thần tầng thứ hai, Diệp Trường Sinh cũng tin tưởng nàng có lực đánh một trận.
Tình huống của Tàng Thất thì khác, đối thủ có một thân tu vi đạt tới Cổ Thần tầng thứ ba, chênh lệch quá nhiều, cho nên trận chiến này đối với hắn mà nói có chút khó khăn.
Trong khi đó.
Tầng trên cùng của võ đài.
Một lão giả dáng người cao lớn xuất hiện, trong nháy mắt lão ta bước vào phòng, Đông Phương Kiếm vội vàng nói: "Chư vị, bản Minh chủ có chút việc riêng phải làm, chư vị tạm tránh.”
Đám người Bách Lý Không Thành, Quân Lâm Thiên đứng dậy đi ra ngoài phòng, lão giả tiện tay vung lên, một đạo cấm chế bao phủ ở trên phòng.
Đông Phương Kiếm khom người một cái: "Bái kiến lão tổ.”
Ánh mắt Thiên Huyền Túc âm kiệt, thanh âm lạnh lùng nói: "Có người trộm đi địa mạch Cửu Long.”
Đông Phương Kiếm nghe thấy tiếng, cả người ngây ra như phỗng, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin được: "Lão tổ, địa mạch Cửu Long còn chưa thức tỉnh, căn bản không ai biết Võ Minh có địa mạch tồn tại.”
Thiên Huyền Túc nói: "Nửa năm nay địa mạch Cửu Long dị động, đã ở bên bờ vực thức tỉnh, ngay lúc vừa rồi địa mạch đột nhiên biến mất.”
"Ta thủ hộ địa mạch Cửu Long hơn một ngàn năm, mắt thấy sắp thức tỉnh, lại bị người khác nhanh chân lên trước, người này đang ở đài Võ Minh, vô luận như thế nào nhất định phải tìm được hắn."
Đông Phương Kiếm nhận thấy được Thiên Huyền Túc tức giận: "Có thể ở trước mắt lão tổ trộm đi địa mạch Cửu Long, thực lực của người này hẳn là vô cùng mạnh, có thể hay không là Tạo Hóa Môn hoặc là Tử Tiêu Cung.”
Vẻ mặt Thiên Huyền Túc ảm đạm: "Chủ yếu là... Ta ngay cả hơi thở của đối phương cũng không nhận ra, địa mạch Cửu Long đã biến mất.”
"Quả thực quá khi dễ người, còn có thiên lý hay không?"
Đông Phương Kiếm: "..."
Thiên Huyền Túc di chuyển đi tới rìa phòng, nhìn xuống phía dưới, ánh mắt nhìn vào bên trong võ đài, thần thức đáng sợ bao trùm ở trên người mọi người.
"Quá quỷ dị, ta không nhận ra hơi thở của địa mạch Cửu Long ở trên người những người này, đến tột cùng là ai, tâm huyết ngàn năm của ta cứ như vậy bị hủy trong chốc lát?"
Đông Phương Kiếm nói: "Lão tổ, có thể là địa mạch thông linh hay không, chính mình rời đi, bằng không làm sao có thể không cánh mà bay?”
Thiên Huyền Túc nói: "Ngươi cảm thấy lão tổ là kẻ ngốc sao? Địa mạch Cửu Long thông linh, ta sẽ không biết hả, không có một chút biện pháp bảo hộ nào sao?”
Càng nói càng tức, địa mạch chính là dưới các loại bảo hộ, trong nháy mắt biến mất.
Quả thực quỷ dị làm cho người ta hít thở không thông.
Đông Phương Kiếm nói: "Lão tổ, vậy hiện tại làm sao bây giờ?”
Thiên Huyền Túc trầm tư trong chớp mắt: "Ngươi tiếp tục chủ trì luận võ, sự tình mà Hạo Thiên Thần Cung dặn dò, nhất định phải làm tốt.”
"Về phần địa mạch Cửu Long, ta tự mình đi tìm, cho dù có ba thước có giết thành Võ Minh, ta cũng phải tìm được địa mạch."
Giờ khắc này.
Trên lôi đài.
Tàng Thất đã bắt đầu tỷ thí với tu sĩ Dị Ma Giới.
“Thiên Đạo Giới, Tàng Thất!”
"Dị Ma Giới, Tà Thiên Tội!"
Sau khi hai người chào hỏi nhau, Tà Thiên Tội trầm giọng nói: "Hòa thượng, nhận thua đi, ngươi thật sự quá yếu, ta ngay cả ý nghĩ giết ngươi cũng không có.”
Tàng Thất biến sắc: "Ngươi xem thường bần tăng? Tới đi, muốn chết!”
Tà Thiên Tội nói: "Được, ta thành toàn cho ngươi!”
Dứt lời, vô số ma khí màu đen bắn ra, hình thành một đoàn vòng xoáy khổng lồ bao phủ trên người Tà Thiên Tội.
Cổ Thần tầng thứ năm?
Tàng Thất: "..."
Ta nhổ vào.
Ngươi che giấu cấp bậc.
Tàng Thất nhìn Tà Thiên Tội, trầm giọng nói.
Tà Thiên Tội nói: "Hòa thượng, ngươi có chút thú vị, thân là đệ tử Phật môn, miệng lại nói ra lời xấu xa.”
Tàng Thất nói: "Đừng tưởng rằng ngươi là Cổ Thần tầng thứ năm thì ta sẽ không đánh ngươi.”
Tà Thiên tội nói: "Được, ta cho ngươi một cơ hội.”
Hai chân Tàng Thất đạp đất, ánh sáng đỏ đen dưới chân xuất hiện, trong nháy mắt nổi lên bao phủ trên người hắn, ngay sau đó phù văn màu vàng kỳ dị xuất hiện.
Ngang.
Ngang.
Tiếng rồng ngâm truyền ra, ba Thần Long chiếm cứ, long uy khủng bố bao trùm trên lôi đài.
Tà Thiên Tội nhìn Tàng Thất, trong hai mắt không hề gợn sóng nổi lên một tia khác thường: "Thú vị, thật sự là quá thú vị."
"Ngươi dĩ nhiên là một vị ma tăng."
Tàng Thất nắm chặt Kình Thiên Trụ trong tay: "Không, ngươi có thể gọi ta là Long Tăng hoặc là Tà Tăng.”
Tà Thiên Tội nói: "Mặc kệ ngươi là tăng gì, gặp phải ta, chỉ có thể trách vận khí của ngươi quá kém. Tuy rằng thực lực của ngươi không phải Cổ Thần, nhưng ngươi vẫn không tệ, nguyên bản là có thể thăng cấp.”