Chương 712: Quá vô tình
Tàng Thất duỗi đầu tới: "Diệp huynh, hòa thượng cũng bại, sao lại không có ban thưởng?”
Diệp Trường Sinh nói: "Lăn, không có!”
Tàng Thất: "... Diệp huynh, ngươi đã mất đi ta.”
Diệp Trường Sinh nói: "Người đâu, ai kéo hòa thượng này ra ngoài đánh chết đi!”
Mẹ kiếp, quá tàn nhẫn.
Giờ khắc này
Bên trong phòng tầng cao nhất.
Sắc mặt bốn người Đông Phương Kiếm, Bách Lý Không Thành, Ngu Bất Cơ, Quân Lâm Thiên vô cùng khó coi, tuyệt đối không nghĩ tới Diệp Yêu Nhi lại đánh bại Cổ Thần tầng thứ hai Vân Độc Tú.
Không biết khi nào.
Võ Thanh Vân xuất hiện sau lưng Đông Phương Kiếm: "Minh chủ, kế tiếp làm sao bây giờ?”
Đông Phương Kiếm nói: "Trận đại chiến tỷ thí này chấm dứt, người chiến thắng của Thiên Đạo Giới, an bài cho Long Giới, Tinh Thần Giới, năm mươi vị trí đầu, ta không muốn nhìn thấy một người nào của Thiên Đạo Giới.”
Võ Thanh Vân nói: "Thuộc hạ hiểu rồi!”
Ngu Bất Cơ nói: "Lần luận võ này thật sự là nhân tài xuất hiện, Tinh Thần Giới Sắc Tinh Thần, Long Giới Long Phong Uyên, Thanh Vân Giới Khanh Hồng Nhan, Ngũ Hành Giới An Lạc Nhi, Huyền Giới Huyền Mạc Tiếu, Dị Ma Giới Tà Cửu Thiên, Nho Đạo Giới Trường Cầm Vô Địch, Võ Thần Giới Văn Nhân Thanh Liên, tám người này là kỳ tài vạn năm khó gặp.”
"Có điều, thiên phú của đám người Diệp Yêu Nhi, Diệp Mạc Tà, Tàng Thất, Nhiếp Côn Lôn không hề thua kém tám người này chút nào, chính là cấp bậc của bọn họ không chiếm ưu thế, bằng không mấy người này cũng là yêu nghiệt vạn dặm khó gặp."
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Chúng ta một mực tìm kiếm thiên tài bồi dưỡng, như thế nào cũng không gặp được bọn họ, ngược lại để cho toàn bộ những người này xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh.”
Bách Lý Không Thành nói: "Những người của Thiên Đạo Giới này ưu tú như thế, vậy Diệp Trường Sinh nên mạnh mẽ đến trình độ nào?”
Đông Phương Kiếm nói: "Ngươi không phải nói Diệp Trường Sinh nhiều nhất chỉ có Cổ Thần tầng thứ ba sao?”
Bách Lý Không Thành: "..."
Đông Phương Kiếm lại nói: "Tu sĩ tám giới đích xác rất yêu nghiệt, nhưng Thiên Giới Đệ Nhất chúng ta chuẩn bị cũng rất đầy đủ, Kiếm Phi Đạo của Phiếu Miểu Kiếm Tông, Lâm Lăng Khúc của Võ Minh chúng ta, Đông Phương Vân Sóc, còn có Trần Bắc Huyền của Thiên Khư Cửu Cung, Thương Tiếu Ngạo.”
"Cho nên Ngu huynh hoàn toàn yên tâm, tu sĩ Thiên Giới Đệ Nhất có thể dễ dàng nghiền ép tám người này."
Ngu Bất Cơ nói: "Nói tuy như thế, nhưng trăm năm phát triển của các giới thật sự là quá nhanh, chúng ta phải có áp lực.”
Nói đến đây, lão ta dừng lại và tiếp tục: "Ta rời đi một lúc.”
Đông Phương Kiếm nhìn theo Ngu Bất Cơ rời đi, ánh mắt lần thứ hai rơi vào lôi đài. Lúc này, Bách Lý Không Thành nói: "Đông Phương Minh Chủ, thắng lợi của luận võ rất quan trọng, nhưng đối phó Diệp Trường Sinh mới là ưu tiên hàng đầu của chúng ta, ta thật sự rất lo lắng hắn không tham gia luận võ.”
Quân Lâm Thiên phụ họa: "Ta cũng rất lo lắng.”
Đông Phương Kiếm cười nói: "Nếu đến cuối cùng hắn vẫn không tham gia luận võ, vậy thế lực ba phương chúng ta liên hợp lại, còn sợ không cách nào chém giết?”
Đúng lúc này.
Thân ảnh Thiên Huyền Túc xuất hiện.
Quân Lâm Thiên và Bách Lý Không Thành vô cùng tự giác rời đi, bởi vì bọn họ nhận thấy được sát ý trên người Thiên Huyền Túc.
Sát ý vô cùng vô cùng nồng đậm.
Đông Phương Kiếm nói: "Lão tổ, tìm được chưa.”
Thiên Huyền Túc lắc đầu, tâm tình sa sút: "Không có, thật sự là quá kỳ quái, không có dấu vết.”
Đông Phương Kiếm lại nói: "Lão tổ, có thể là Long giới ra tay hay không.”
Thiên Huyền Túc nói: "Không phải, lần này thực lực của cường giả Long Giới đến bình thường giống nhau, nếu như bọn ra tay, ta há sẽ không phát hiện được.”
"Người trộm đi địa mạch Cửu Long, thực lực thông thiên, mạnh hơn ta nhiều lắm."
Nói đến đây, lão ta khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục nói: "Địa mạch Cửu Long hẳn là đã bị mang đi, có điều, ta lại phát hiện chí bảo mới.”
Đông Phương Kiếm nói: "Chí bảo mới ở nơi nào.”
Ánh mắt Thiên Huyền Túc rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: "Ngay trên người hắn, lúc trước trên người hắn có hơi thở sinh mệnh siêu cấp cường đại, hơn nữa hắn cho hòa thượng kia đồ vật, trong nháy mắt làm cho tu vi hòa thượng kia khôi phục đến cao nhất.”
"Cho nên trên người người này tất có bảo vật, nhất định phải khiến hắn lưu lại Võ Minh."
Đông Phương Kiếm cười nói: "Lão tổ yên tâm, Diệp Trường Sinh là người Hạo Thiên Thần Cung muốn, chờ sau khi bắt được hắn, chúng ta có thể giao người cho Thần Cung, về phần bảo vật trên người hắn, tự nhiên là thuộc về Võ Minh.”
"Nhưng Phiếu Miểu Kiếm Tông và Thiên Khư Cửu Cung cũng muốn bắt Diệp Trường Sinh, hơn nữa sau lưng bọn họ cũng có thế lực ủng hộ."
Thiên Huyền Túc hừ lạnh một tiếng: "Nơi này là Võ Minh, còn không tới phiên bọn họ kiêu ngạo, hết thảy do Võ Minh định đoạt.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Thời điểm năm mươi cường giả tỷ thí, để cho người ta giết tu sĩ của Thiên Đạo Giới.”
Đông Phương Kiếm biến sắc: "Lão tổ, như vậy có phải quá tàn nhẫn hay không?”