Chương 737: Phá vỡ, hắn là ma quỷ sao? (2)
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Thiên phú của các ngươi rất mạnh, hơn nữa có những tài nguyên này, tu vi có thể lần thứ hai tăng lên, chờ mong lần sau gặp mặt, đến lúc đó chúng ta cùng nhau luận bàn.”
Dứt lời.
Hắn đứng dậy đi tới trước mặt đám người Diệp Tiêu Huyền: "Chúng ta đi trước đi!”
Sau lưng, Văn Nhân Thanh Liên nói: "Diệp công tử, ngươi đi đâu?”
Diệp Trường Sinh nói: "Phiếu Miểu Kiếm Tông!”
Phiếu Miểu Kiếm Tông xong rồi!
Đây là ý nghĩ đầu tiên mọi người nghe được từ lời nói của Diệp Trường Sinh.
Tà Đình nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh rời đi: "Người trẻ tuổi có độ lượng, không kiêu ngạo không nóng nảy, tiền đồ vô lượng.”
...
Đang di chuyển về phía trước.
Diệp Trường Sinh mở lời nói: "Lão tổ, Xích Vũ, Vô Ý, các ngươi dẫn mọi người về Diệp phủ đi.”
Diệp Tiêu Huyền nói: "Không phải muốn đi Phiếu Miểu Kiếm Tông sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ta đi một mình.”
Nói đến đây, hắn giơ tay ngăn Diệp Tiêu Huyền lại, tiếp tục nói: "Lão tổ, Xích Vũ, các ngươi lưu lại trấn thủ Diệp phủ, cũng có thể đi ra ngoài lịch lãm.”
Diệp Mạc Tà vội vàng nói: "Trường Sinh, chúng ta hiện tại có thực lực, có thể sóng vai tác chiến với ngươi, để cho chúng ta ở lại bên cạnh ngươi đi!”
Diệp Trường Sinh nói: "Huynh trưởng, hòa thượng, Yêu Nhi, các ngươi là kỳ tài ngút trời, đường tương lai còn rất dài, hãy ở lại Thiên Giới Đệ Nhất lịch lãm thật tốt. Nếu như có cơ hội có thể tiến vào trong các thế lực học tập, lấy thiên phú của các ngươi ở trong bất kỳ tông môn nào đều có thể đạt được bồi dưỡng tốt nhất.”
Nghe tiếng.
Tâm tình mọi người vô cùng sa sút, luôn cảm giác trên người Diệp Trường Sinh có chuyện đã xảy ra, nhưng bọn họ lại không tiện hỏi.
Tàng Thất nói: "Diệp huynh, lần này ngươi đi bao lâu?”
Diệp Trường Sinh nói: "Dài thì năm năm, ngắn thì ba năm, các ngươi yên tâm, ta sẽ trở về.”
Nói đến đây, hắn khẽ giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện mấy cái linh giới: "Lão tổ, những tài nguyên này lưu lại cho ngươi.”
Diệp Tiêu Huyền nói: "Trường sinh, nếu không để cho gia gia và mẫu thân ngươi cũng ở lại Diệp phủ đi, như vậy ngươi mới có thể không lo lắng.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không cần, bọn họ còn chưa xuất quan, sẽ không đi quấy rầy. Các ngươi tu luyện thật tốt, đừng để ta vượt qua quá nhiều, nếu quá yếu, cũng đừng trách ta không dẫn các ngươi chơi.”
Dứt lời.
Thân ảnh của hắn chợt lóe, lướt nhanh về phía thành Võ Minh, lần thứ hai xuất hiện, đi tới biệt uyển của Ngũ Hành Giới.
An Lạc Nhi thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện: "Trường Sinh, ngươi định rời đi sao? Đưa ta đi!”
Diệp Trường Sinh đi tới dưới cây cổ thụ, tóc bạc che mày kiếm: "Lạc Nhi, ngươi vẫn nên ở lại Ngũ Hành Giới, thật sự không được thì ngươi hãy ra ngoài lịch lãm.”
"Chờ ta, trong vòng năm năm, ta tuyệt đối sẽ trở về."
An Lạc Nhi nói: "Được, ta chờ ngươi!”
Trong biệt uyển của Ngũ Hành Giới.
Diệp Trường Sinh quay người nhìn về phía sau, ánh mắt nhìn vào người Vân Bạch Tố: “Tiền bối, ta giao Lạc Nhi cho người.”
Vân Bạch Tố nói: “Diệp công tử yên tâm, lão bà nhất định sẽ bảo vệ Lạc Nhi thật tốt. Vốn Lạc Nhi định đi theo ngươi, nên ta từ bỏ việc đưa nàng đến Học Viện Thiên Giới. Thế nhưng, có vẻ như bây giờ nàng đến đấy mới là thích hợp nhất.”
Diệp Trường Sinh nói: “Học Viện Thiên Giới ở đâu?”
Vân Bạch Tố nói: “Ngoài Thiên Giới Đệ Nhất không có, những Thiên Giới khác đều có. Nếu Lạc Nhi có thể tỏa sáng ở Học Viện Thiên Giới, tương lai của nàng sẽ không thể tưởng tượng nổi.”
Nói đến đây, bà dừng lại một lúc, rồi tiếp tục nói: “Rất có thể Lạc Nhi sẽ thăng tiến rất thuận lợi, nàng có thể được đưa đến Học Viện cuối cùng của Thiên Giới.”
Diệp Trường Sinh nhìn An Lạc Nhi: “Lạc Nhi, ta tin ngươi có thể làm được.”
Vân Bạch Tố nói: “Diệp công tử, thật ra ngươi có thể đến Học Phủ Thiên Giới, với tư chất của ngươi, muốn tiến vào Học Viện cuối cùng cũng không có vấn đề gì.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Trước hết là vì thân phận của ta, không có Học Viện nào muốn nhận ta. Hơn nữa ta là người thích tự do, bị trói buộc ở trong Học Viện, ta không chịu nổi.”
“Đúng rồi, tiền bối, bất kỳ ai cũng có thể tiến vào Học Viện Thiên Giới sao?”
Vân Bạch Tố nói: “Không có bối cảnh, chỉ có thể dùng mạng của mình để đổi lấy cơ hội, cho nên rất khó.”
Ý của những lời này rất rõ ràng, giống như ý nhà nghèo khó sinh con quyền quý.
“Diệp công tử dự định cho người bên cạnh vào Học Viện sao?”
Diệp Trường Sinh nói: “Huynh trưởng, hòa thượng có tài năng khá tốt. Nếu họ có thể tiến vào Học Phủ Thiên giới, ta tin rằng bọn họ nhất định có thể trở thành người cự phách.”
Vân Bạch Tố lại nói: “Lão bà có thể mang bọn họ đến đó, nhưng có thể tiến vào Học Phủ Thiên Giới hay không, thì phải xem cơ hội của bọn họ.”
Diệp Trường Sinh nói: “Vậy thì ta đa tạ tiền bối.”
An Lạc Nhi giơ tay đưa một viên ngọc thạch lên: “Trường Sinh, viên ngọc thạch này ta vẫn luôn mang theo bên người, ngươi giữ nó ở bên cạnh, coi như là ta đang làm bạn ở bên ngươi.”