Chương 747: Không gian trọng lực đứng im (2)
Oanh.
Một tiếng nổ mạnh từ trên người Diệp Trường Sinh truyền ra, hắn quay đầu nhìn về phía sau lưng: "Rốt cục đi ra khỏi không gian này.”
Đến tột cùng tốn thời gian bao lâu, bởi vì là không gian đứng im, căn bản không có biện pháp đi tính toán.
Dù sao Diệp Trường Sinh cảm giác mình đi rất lâu rất lâu rất lâu...
Lúc này.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống truyền đến bên tai.
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, cường độ thân thể đột phá, đạt tới Tổ Thần, đạt được một lần rút thăm trúng thưởng của hệ thống.]
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có nên lập tức đánh dấu Vẫn Thần Đại Hạp Cốc hay không?]
Như vậy đã đột phá?
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, xuyên qua không gian trọng lực đứng im, hao phí thời gian ba tháng.]
Ba tháng?
Làm thế nào lại lâu như vậy.
Chẳng lẽ ta vào quá sâu rồi?
Diệp Trường Sinh cảm giác hao tốn thời gian rất lâu, nhưng không đến mức tới ba tháng!
Im lặng trong chớp mắt.
Hắn mở lời nói: [Lập tức đánh dấu Vẫn Thần Đại Hạp Cốc!]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đánh dấu thành công Vẫn Thần Đại Hạp Cốc!]
...
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đánh dấu thành công Vẫn Thần Đại Hạp Cốc, đạt được một gói quà lớn xa hoa.]
[Gói quà lớn xa hoa?]
Trong lòng Diệp Trường Sinh mừng thầm: [Hệ thống, lập tức mở gói quà lớn xa hoa!]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đạt được không gian trọng lực đứng im, một thanh kiếm Vẫn Thần, một khối Thần cốt về tốc độ.]
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên bên tai, cảm xúc Diệp Trường Sinh dâng trào, không nghĩ tới gói quà xa hoa lại đưa ra ba món chí bảo.
Hắn vừa mới trải qua không gian trọng lực đứng im, có được tòa không gian này, trong đối chiến sẽ có ưu thế tuyệt đối.
Có thể trong nháy mắt làm cho người ta không cách nào nhúc nhích, lại thêm công kích của kiếm đạo, hai thứ phối hợp hoàn mỹ, tuyệt đối là tồn tại vô địch.
Kiếm Vẫn Thần, một thanh tổ binh siêu việt, phẩm cấp trực tiếp đạt tới siêu phàm, đây là Thần kiếm mạnh nhất cho tới bây giờ Diệp Trường Sinh mới nhìn thấy.
Trên trang hệ thống, kiếm Vẫn Thần lơ lửng, tản ra khí màu đỏ xơ xác, kiếm khí như bàn long, bao phủ trên thân kiếm.
Trận chiến ở núi Bất Tử, Đồ Kiếm bị hủy, trong hộp kiếm Thiên Cực chỉ còn lại Thần kiếm Thái Hư và song kiếm Hỗn Độn, hiện tại lại có kiếm Vẫn Thần.
Ba vỏ kiếm rốt cục được lấp đầy.
Có thanh kiếm này, Diệp Trường Sinh vô cùng vô cùng vô cùng khẳng định, thực lực của hắn ít nhất tăng lên một cấp bậc.
Cuối cùng, ánh mắt hắn rơi vào Thần cốt tốc độ. Thứ này thật đúng là lần đầu tiên đạt được, ba năm qua, hắn đánh dấu không ít nơi.
Tỷ như Thiên Sơn, Huyền Giới, Võ Thần Giới vân vân.
Nhưng chính là lần đầu tiên thật sự lấy được Thần cốt, trên trang hệ thống phát hiện một khối xương cốt đang chuyển động dưới ánh sáng bạc bao bọc.
Nhìn qua chính là một khối xương người bình thường, cũng không có chỗ gì kỳ lạ.
Thế nhưng hệ thống hiển thị xương cốt trước mắt là một khối Thần cốt tốc, có thể dung hợp tiến vào cánh tay phải, đây là một Thần cốt tốc độ của kiểm tu.
Một khi hoàn toàn dung hợp nó, tốc độ xuất kiếm của hắn sẽ nhanh hơn.
Diệp Trường Sinh cảm thấy nghi hoặc, hắn có được Thần Ma Hữu Thủ, tốc độ xuất kiếm đã rất nhanh, nếu lại dung hợp Thần cốt tốc độ, không dám tưởng tượng ra tốc độ kiếm sẽ đạt tới trình độ nào.
Nhiều năm như vậy cũng không có gì có thể ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của hắn.
Tăng lên không ngừng như thế, hắn nhất định trở thành một tay kiếm rất nhanh.
Ngay sau đó, hắn bắt đầu dung hợp Thần cốt tốc độ.
Cánh tay phải truyền ra một cảm giác kỳ quái, không phải rất đau, nhưng có loại cảm giác mát mẻ.
Điều khiến Diệp Trường Sinh cảm thấy kỳ quái chính là... Thần cốt tốc độ này hình thành như thế nào.
Ngay cả hệ thống cũng không đưa ra lời giải thích.
Chỉ có một câu nói, Thần chân chính mới có được Thần cốt.
Tổ Thần chẳng lẽ không phải là Thần chân chính sao?
Diệp Trường Sinh lắc đầu, nhìn về phía cánh tay, ánh sáng màu trắng bạc biến mất không thấy đâu, cánh tay của hắn khôi phục bình thường.
Nhìn qua không có chút cảm giác nào, ngay cả một chút khác thường cũng không có.
Trong lòng hắn không khỏi có chút hoài nghi, dung hợp Thần cốt tốc độ thật sự có thể khiến tốc độ tăng lên?
Đúng lúc này.
Hắn phát hiện từng hơi thở đang tới gần mình, quay đầu nhìn về phía sau lưng, phát hiện không gian trọng lực đứng im lại biến mất.
Khó trách những người này có thể thuận lợi đi tới nơi này.
Những người này thật sự là may mắn, có thể gặp được hắn, tu mấy đời mới được phúc phận như vậy?
Thật sự là tiện nghi cho bọn hắn.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh chợt lóe, biến mất tại chỗ. Chỉ chốc lát sau, đội ngũ của Học viện Thiên Giới xuất hiện.
Vẻ mặt trưởng lão cầm đầu mờ mịt, thân ảnh đi xuống: "Không đúng, không gian trọng lực đứng im ở chỗ này, làm sao lại đột nhiên không thấy.”
Lần này Học Viện Thiên Giới dẫn chúng đệ tử đến đây chính là vì để cho bọn họ lịch lãm trong không gian trọng lực đứng im, để cho thân thể và cấp bậc của bọn họ có đột phá.