Chương 830: Ngươi là người sao?
Sắc mặt Lâm An Bình khẽ biến: "Toàn bộ đều bị Diệp Trường Sinh chém giết?”
Lâm Tam Thông nói: "Đúng vậy, Diệp Trường Sinh đã trưởng thành đến Tổ Thần cao nhất, hơn nữa bên cạnh hắn có một con Thần thú hóa hình cấp Vĩnh Sinh.”
Lâm An Bình nói: "Thật không nghĩ tới tốc độ trưởng thành của hắn nhanh như vậy. Ngắn ngủi vài năm, hắn lại đứng ở trong đội ngũ cường giả đỉnh cao ở Cửu Giới.”
Lâm Tam Thông lại nói: "Viện trưởng, Diệp Trường Sinh tuyên bố muốn quét ngang Cửu Giới, người này xưa nay nói được làm được, cho nên ta lo lắng..."
Lâm An Bình vân đạm phong khinh: "Lo lắng cái gì, lo lắng Diệp Trường Sinh giết lên Cửu Giới, ra tay với Học Viện Thiên Giới sao?”
“Mấy ngàn năm trôi qua, nội tình của Học Viện Thiên Giới chúng ta là gì, chẳng lẽ ngươi còn không rõ ràng sao? Một tên Vĩnh Sinh, một tên Tổ Thần cao nhất, bọn họ còn không tạo nổi sóng gió gì!”
Lâm Tam Thông nói: "Viện trưởng, vậy tiếp theo chúng ta làm gì?”
Lâm An Bình nói: "Không vội, chờ Diệp Trường Sinh bước lên Cửu Giới, lúc này mười thế lực tổn thất thảm trọng, bọn họ sẽ không bỏ qua cho Diệp Trường Sinh.”
"Tin tưởng rất nhanh đồng minh mới sẽ xuất hiện, lần này Học Viện Thiên Giới chúng ta phải thống lĩnh Cửu Giới diệt trừ Diệp Trường Sinh."
Theo lão ta thấy đây là một cơ hội ngàn năm có một, là cơ hội Học Viện Thiên Giới thống nhất Cửu Giới.
Mấy ngàn năm qua, Học Viện Thiên Giới một mực tìm kiếm một cơ hội, Diệp Trường Sinh xuất hiện vừa lúc cho bọn hắn tạo ra cơ hội hoàn mỹ.
“Lâm phu tử, ngươi đi xuống tiếp tục chú ý nhất cử nhất động của Diệp Trường Sinh, Cửu Giới có bất kỳ dị động nào, tùy thời đến bẩm báo!”
Lâm Tam Thông nói: "Lão phu hiểu rồi.”
...
Chố sâu nhất trong cấm địa.
Sương mù mờ mịt quanh quẩn, tựa như tiên cảnh.
Dưới một gốc cây lê, trên bồ đoàn, lão giả áo đen ngồi ngay ngắn. Thân ảnh Lâm An Bình xuất hiện, tiến lên khom người một cái: "Đệ tử bái kiến sư tôn!”
Giọng nói của lão giả áo đen khàn khan: "Ta đều biết.”
Lâm An Bình nói: "Sư tôn, hiện tại làm sao bây giờ!”
Lão giả áo đen nói: "Chờ một chút, sư đệ ngươi lập tức tới ngay.”
Dứt lời.
Bên kia, trong hư không, một bóng người xuất hiện, áo trắng như tuyết, thân ảnh như tiên, người tới không phải ai khác, chính là Vũ Đế Thiên.
Lâm An Bình quay đầu nhìn Vũ Đế Thiên: "Sư đệ, ngươi tới rồi.”
Vũ Đế Thiên nói: "Sư huynh cũng tới rồi.”
Tầm mắt của lão giả áo đen rơi vào trên người Vũ Đế Thiên: "Có tung tích của hắn rồi?”
Vũ Đế Thiên nói: "Hắn hình như biết ta ở gần hắn nên trong khoảng thời gian này dời đi rất nhiều địa phương. Có điều, có thể khẳng định chính là Trần Phục Sinh ở phụ cận thành Thiên Giới.”
Lão giả áo đen nói: "Hắn hướng về phía ta.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Không vội, chờ thời cơ chín muồi, giải quyết hắn và Diệp Trường Sinh cùng lúc.”
"Vi sư bố trí mấy ngàn năm, rốt cục cũng phải hoàn thành đại nghiệp."
Lâm An Bình nói: "Sư tôn, vậy chúng ta hiện tại án binh bất động?”
Lão giả áo đen nói: "Lấy bất biến ứng vạn biến, Đế Thiên, ngươi toàn lực lùng bắt Trần Phục Sinh, nếu xác định vị trí của hắn, lập tức đến bẩm báo.”
Vũ Đế Thiên nói: "Sư tôn yên tâm, nhất định khiến cho hắn chắp cánh khó thoát!”
Lão giả áo đen khoát tay áo: "Được rồi, hai người các ngươi đi xuống trước!”
Lâm An Bình và Vũ Đế Thiên xoay người rời đi, biến mất ở các phương hướng khác nhau.
Ánh mắt lão giả áo đen sáng ngời, khóe miệng nhấc lên ý cười, giống như hết thảy đều nằm trong tay lão ta...
...
Di Thất Mật Vị.
Sương mù bao phủ, cây cổ thụ che trời.
Từng tiếng thú rống truyền ra, vang vọng trên đỉnh Cửu Thiên, thú uy khủng bố che khuất bầu trời.
Đột nhiên.
Trên hư không.
Một bóng trắng xuất hiện, sau đó một con thần long màu đen dài trăm trượng, lân giáp màu đen hiện ra ánh sáng, vô cùng dọa người.
Hắc Long mở miệng nói: “Lão Diệp, chúng ta đây là muốn đi cấm địa Di Thất sao?”
Diệp Chiến Thiên nói: "Chỉ còn lại cấm địa Di Thất còn chưa đi, ta dự định xông vào một lần.”
Dứt lời.
Một ánh sáng trắng xuất hiện, Kỳ Lân màu trắng đi ra. “Lão Hắc, ngươi cũng tới.”
Hắc Long nói: "Ngươi là Kỳ Lân thối, sao còn chưa chết!”
Kỳ Lân trắng nói: "Như thế nào, vừa mới gặp mặt đã muốn đánh nhau?”
Diệp Chiến Thiên nói: "Lão Bạch, lão Hắc, hai người các ngươi đều đánh nhau mấy vạn năm, không thể nghỉ ngơi sao?”
Kỳ Lân trắng nói: Lão Diệp, hiện tại ngươi không thể vào cấm địa Di Thất, đợi thêm vài năm nữa đi!”
Diệp Chiến Thiên nói: "Đợi thêm vài năm nữa? Ta không thể chờ đợi, một ngày trong ba năm này đã bằng một năm.”
Kỳ Lân trắng lại nói: "Ta biết ngươi vội vã rời đi, nhưng cũng không thể dùng tính mạng của mình nói giỡn.”
Nói đến đây, ánh mắt nó dừng trên người Hắc Long, tiếp tục nói: "Lão Hắc, cấm địa Di Thất là địa phương nào, chẳng lẽ ngươi không rõ ràng hay sao? Sao cũng không ngăn cản một chút.”