Chương 848: Hệ thống để ta làm người tốt
"Nhân sinh quan trọng nhất vẫn là theo đuổi võ đạo cuối cùng, cái gọi là quyền lợi và thân phận, cũng chỉ xem là mây khói mà thôi."
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Trần, không nghĩ tới ngươi nhìn thấu như vậy!”
Trần Phục Sinh lại nói: "Nói một chút đi, ngươi rời khỏi Cửu Giới, tính toán đi địa phương nào.”
Diệp Trường Sinh nói: "Vĩnh Sinh Giới!”
Sắc mặt Trần Phục Sinh biến đổi: "Ngươi muốn đi tìm phụ thân ngươi?”
Diệp Trường Sinh lắc đầu: "Những chuyện khác, cha ta hoàn toàn không có tung tích. Nhưng ta tin tưởng hắn khẳng định không chết, cho nên muốn tìm được phụ thân, vẫn cần cơ duyên.”
Trần Phục Sinh nói: "Vĩnh Sinh Giới, đó là một nơi võ đạo văn minh hơn xa Cửu Giới, con đường lần này ngươi đi không dễ dàng.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: "Con đường ta đi, khi nào thì dễ dàng chứ.”
Trần Phục Sinh nói: "Cũng đúng, thân phận của ngươi đã định trước, con đường của ngươi sẽ rất khó khăn.”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Trần, ngươi biết bao nhiêu chuyện về Thần Ma Tộc?”
Vẻ mặt Trần Phục Sinh nghiêm nghị: "Tất cả về Thần Ma Tộc, kỳ thật đều ở trong lời đồn, bất kỳ nơi nào cũng có bóng dáng của Thần Ma Tộc, nhưng Thần Ma Tộc chân chính rốt cuộc ở nơi nào thì không ai biết.”
"Có điều, nhánh Thần Ma Tộc ngược lại rất nhiều. Tuy nhiên theo thời gian trôi qua cũng bị tiêu diệt không sai biệt lắm, ngươi là người kiên cường nhất Thần Ma Tộc, giống như căn bản đánh không chết."
Diệp Trường Sinh nói: "Nói như vậy, không ai thấy qua Thần Ma Tộc chân chính.”
Trần Phục Sinh lắc đầu, cười nói: "Thần Ma Tộc chân chính nếu đã tồn tại, tự nhiên sẽ có người gặp qua, hẳn là ở thế giới mạnh mẽ hơn, ít nhất nơi này sẽ không có người gặp qua.”
"Tiểu tử ngươi nếu muốn tìm được Thần Ma Tộc chân chính, con đường phải đi còn rất xa."
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Trần, tại sao ta phải đi tìm.”
Trần Phục Sinh nói: "Ngươi có ý gì?”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Chờ ta đủ mạnh mẽ, Thần Ma Tộc chân chính sẽ tới tìm ta, chẳng lẽ không phải sao?”
Trần Phục Sinh nói: "Ý nghĩ của tiểu tử ngươi quả nhiên không giống người khác, tính toán khi nào rời đi?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngày mai đi!”
Trần Phục Sinh nói: "Được, chờ ngươi rời đi, ta lại bế quan. Chờ thực lực của ta khôi phục đến trạng thái cao nhất, ta sẽ đi tới Vĩnh Sinh Giới tìm ngươi.”
"Tiểu tử ngươi đừng bị người ta đánh chết."
Diệp Trường Sinh nói: "Yên tâm, không chết được.”
Trần Phục Sinh nhẹ nhàng vỗ bả vai Diệp Trường Sinh, thân ảnh chợt lóe, biến mất trên cung điện. Hơi thở trong chớp mắt hoàn toàn không còn, giống như chưa bao giờ xuất hiện qua.
Diệp Trường Sinh dõi mắt nhìn về phía xa, thu toàn bộ Cửu Giới vào mắt, thời gian trôi qua quá nhanh, không lâu trước đây, hắn còn bôn ba ở Thiên Giới Đệ Nhất i.
Hiện tại lại ngạo nghễ đứng trên đỉnh Cửu Giới.
Cuộc sống là như vậy, ngươi không làm việc chăm chỉ, không biết mình ưu tú đến đâu.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, quét địa điểm đánh dấu mới - Vĩnh Sinh Giới, đánh dấu thành công sẽ đạt được một phần thưởng của hệ thống.]
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, quét địa điểm đánh dấu mới - Địa Ngục Vô Gian, đánh dấu thành công sẽ đạt được một phần thưởng của hệ thống.]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, hoàn thành nhiệm vụ quét ngang Cửu Giới, đạt được một phần thưởng của hệ thống.]
Diệp Trường Sinh giật mình, không nghĩ tới cứ như vậy đã hoàn thành nhiệm vụ quét ngang Cửu Giới: [Lập tức mở phần thưởng.]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đạt được số mệnh vô thượng, có nên lập tức sử dụng hay không?]
Số mệnh vô thượng?
Diệp Trường Sinh nội liễm tâm thần, nhìn trang hệ thống, lần đầu tiên đạt được số mệnh vô thượng, hắn còn không rõ ràng lắm cách sử dụng.
Nhìn phương pháp sử dụng số mệnh vô thượng trước mắt, Diệp Trường Sinh có chút bối rối. Có ý gì? Hệ thống tính toán để cho hắn làm người tốt?
Số mệnh vô thượng sử dụng ở Cửu Giới, đề cao số mệnh Cửu Giới, như vậy phàm là tu sĩ Cửu Giới đều có thể hưởng lợi.
Chuyện gì đã xảy ra với hệ thống vậy?
Khi nào thì thế giới lại dịu dàng với hắn?
Lại để cho hắn làm người tốt, đi chia sẻ số mệnh vô thượng với mọi người.
Nói thật, nội tâm Diệp Trường Sinh từ chối.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, thay đổi số mệnh Cửu Giới, chủ nhân có thể đạt được sức mạnh tín ngưỡng.]
n=Nghe tiếng.
Diệp Trường Sinh cười nói: "Thật ra, làm người tốt cũng không tệ lắm, thật đấy!”
Ngay sau đó, hắn xoay người biến mất trên cung điện...
Lúc xuất hiện lại, hắn đi tới dưới một tòa đình cổ, chỉ thấy Trần Phục Sinh ngồi ngay ngắn, vẻ mặt ảm đạm thất sắc, tựa hồ đắm chìm trong hồi ức.
Chợt thấy Diệp Trường Sinh đến, Trần Phục Sinh nói: "Tới.”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Trần, ngươi dự định tiếp tục tổ chức Thư Viện Thên Giới sao?”
Trần Phục Sinh gật đầu: "Đương nhiên, ngươi có vấn đề gì?”
Diệp Trường Sinh hơi giơ tay lên, số mệnh vô thượng trong lòng bàn tay xuất hiện, hình như linh long, tản ra hơi thở vô cùng mạnh mẽ, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ Thư Viện Thiên Giới.