Chương 860: Sự tình còn chưa kết thúc (2)
Diệp Trường Sinh nói: "Bọn họ dòm ngó quyển da thú của ngươi?”
Ngọc Hoàng Phi gật đầu: "Không sai. Dương Đính Thiên vốn là Phó Tộc trưởng một mạch, xưa nay bất hòa với ta, đã từng không ngừng ức hiếp huynh muội chúng ta.”
"Cho dù ta giao quyển da thú cho hắn, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cho huynh muội chúng ta. Không muốn liên lụy Diệp huynh, ngươi bây giờ đi còn kịp."
Dương Đính Thiên nhìn Ngọc Hoàng Phi: "Muội muội ngươi ở trong tay ta, giao ra thứ ta muốn, bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể mang theo nàng rời đi.”
Ngọc Hoàng Phi quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh, người sau trầm giọng nói: "Nếu hắn muốn, vậy thì cho hắn, thỏa mãn hắn!”
Diệp Trường Sinh đã từng nói hắn không phải ham quyển da thú mới đáp ứng Ngọc Hoàng Phi cứu người, giữa người với người, vẫn cần phải có một chút nhiệt độ.
Huống chi, hắn cũng không ra tay cứu người, làm sao có thể muốn quyển da thú của người ta?
Ngọc Hoàng Phi giơ tay ném cquyển da thú cho Dương Đính Thiên: "Thả muội muội ta ra.”
Dương Đính Thiên cũng không nuốt lời, hạ lệnh cường giả sau lưng thả Ngọc Dao ra, tiện tay vung lên, thu quyển da thú vào linh giới, khóe miệng nhấc lên một nụ cười.
"Chúng ta đi!"
Ngọc Hoàng Phi vội vàng tiến lên, đi tới bên cạnh Ngọc Dao: "Dao Nhi, ngươi không sao chứ!”
Ngọc Dao nói: "Ca, ta không sao, chỉ là quyển da thú bị Dương Đính Thiên mang đi như vậy, nếu Phó Tộc trưởng có được truyền thừa của Vĩnh Sinh Thâm Uyên, Tộc trưởng nàng sẽ nguy hiểm.”
Ngọc Hoàng phi nói: "Chuyện đã đến nước này, chỉ có thể nghe theo mệnh trời, Tộc trưởng cũng không nghĩ tới muốn quyển da thú. Con người ích kỷ, ta chỉ muốn ngươi và Linh Lung còn sống, những người khác ta không quản được.”
“Diệp huynh, chúng ta mau rời khỏi nơi này đi!”
Diệp Trường Sinh nói: "Sự tình còn chưa kết thúc!”
Dứt lời.
Trên hư không.
Từng hơi thở mênh mông tràn đầy truyền đến, trăm tên bóng đen đột nhiên xuất hiện, vây kín bọn họ, tốc độ cực nhanh không gì sánh được.
Ngọc Hoàng Phi bảo vệ hai muội muội ở phía sau, quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: "Diệp huynh, ngươi rời đi trước, bọn họ là hướng về phía huynh muội chúng ta.”
"Người đã đến, đi là không có khả năng." Diệp Trường Sinh bình tĩnh tự nhiên: "Ba người các ngươi lên boong thuyền trước.”
Ngọc Hoàng Phi mang theo hai muội muội xuất hiện trên boong thuyền: "Diệp huynh, thật không nghĩ tới bọn họ sẽ tới nhanh như vậy.”
Diệp Trường Sinh nói: "Những người này đã mai phục xong từ lâu, có thể không nhanh sao?”
Ngọc Hoàng Phi giật mình: "Diệp huynh, lời này của huynh là có ý gì?"
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy rất kỳ lạ sao? Thực lực của Dương Đính Thiên chỉ là cấp Vĩnh Sinh tầng thứ năm, nhưng hắn lại cứu được muội muội ngươi từ trong Địa Ngục Vô Gian.”
Ngọc Hoàng Phi nói: "Thực lực của trưởng lão bên cạnh hắn rất mạnh, một người trong đó đã là cấp Vĩnh Sinh cao nhất.”
Diệp Trường Sinh nhìn về phía người tới: "Ngươi nhìn xem bọn họ có thực lực gì?”
Sắc mặt Ngọc Hoàng Phi đột nhiên thay đổi: "Cường giả Địa Ngục Vô Gian nhiều như vậy, Dương Đính Thiên căn bản không thể cứu người, như vậy chỉ có một khả năng - hắn cấu kết với Địa Ngục Vô Gian.”
“Đúng vậy!” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Cho nên những người này một mực âm thầm, chỉ chờ Dương Đính Thiên mang quyển da thù đi, sau đó lại ra tay với chúng ta.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngay từ đầu bọn họ đã tính kế ngươi, chuyện đã đến nước này, sợ là ai cũng đừng hòng rời đi.”
Dứt lời, cường giả Địa Ngục Vô Gian đã xông tới, vây quanh thuyền tiên Cửu Long, uy áp mạnh mẽ rơi vào trên người mấy người Diệp Trường Sinh.
Trên người những người này quanh quẩn đạo văn màu đen, sát ý sắc bén làm cho từng tấc từng tấc không gian bị nghiền nát.
Một tên lão giả áo đen đi ra: "Không nên vùng vẫy giãy chết, bằng không các ngươi sẽ chết rất thảm.”
Ngọc Hoàng Phitản ra linh khí, tùy thời chuẩn bị xuất thủ, lại bị Diệp Trường Sinh ngăn lại: "Đừng giãy dụa, rời đi với bọn họ!”
"Diệp huynh, cái này..."
Diệp Trường Sinh lại nói: "Nghe ta, bằng không chúng ta sẽ chết rất thảm.”
Vốn là muốn đi Địa Ngục Vô Gian.
Không nghĩ tới đối phương nhiệt tình như vậy, thế nhưng phái người tới mời, chút mặt mũi này vẫn là muốn cho.
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, thuyền tiên Cửu Long biến mất không thấy, ánh mắt hắn rơi vào trên người người tới: "Chúng ta đi thôi!”
Nghe tiếng.
Mọi người ít nhiều có chút bối rối.
Hướng phát triển của sự việc hoàn toàn khác với những gì họ nghĩ.
Vốn tưởng rằng mấy người Ngọc Hoàng Phi sẽ liều mạng đánh một trận, sau đó bị bọn họ mang đi.
Bây giờ lại trở nên đơn giản như vậy.
Hoàn toàn không cần tốn nhiều công sức.
Ánh mắt ba huynh muội Ngọc Hoàng Phi đồng loạt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, không biết hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
Diệp Trường Sinh truyền âm cho bọn họ: "Đừng lo lắng, chúng ta hãy đi Địa Ngục Vô Gian ngồi một chút.”
Ngay sau đó.
Trăm tên cường giả Địa Ngục Vô Gian đi tới trước mặt bốn người, phát hiện bốn người là tu sĩ cấp Vĩnh Sinh, khóe miệng nhấc lên một chút ý cười: "Mang đi!”
…