Chương 869: Ta xuất kiếm, ngươi chắc chắn phải chết
Người trẻ tuổi này… Quá phiêu.
May mà khoác lác không chết người, bằng không hắn thổi phồng to như vậy, phỏng chừng phải xuống mười tám tầng địa ngục.
Bạch Phạt di chuyển đi về phía Diệp Trường Sinh: "Tất cả chớ động, để cho ta xem hắn giết ta như thế nào.”
Dứt lời.
Trên thân ảnh lão ta bắn ra vô số uy áp, cơ bắp trên thân thể như quả cầu, sau lưng xuất hiện hai khối lân giáp một đen một trắng.
Hơn nữa trên nắm tay lão ta xuất hiện một hư ảnh kim long, long uy khủng bố bao trùm, theo long ảnh xuất hiện, một cỗ cảm giác thần phục mạnh mẽ xuất hiện trong lòng mọi người trong sân.
Kim Long nghịch lân?
Lão ta.... Lão ta lại dung hợp long lân cứng rắn nhất của Kim Long trên nắm tay, sau lưng cũng có hai khối long lân, hẳn là thuộc về hai con rồng khác nhau.
Mặt khác, ở trước ngực lão ta có một đạo long văn màu vàng.
Diệp Trường Sinh nhìn Bạch Phạt: "Thể tu, thì ra là dung hợp nhiều long lân, long văn như vậy mới có thể khiến thân thể mạnh mẽ tăng lên đến cấp Vĩnh Sinh.”
Trong lòng hắn bội phục Bạch Phạt, dung hợp nhiều long lân, long văn như vậy, còn không thuộc về cùng một con rồng.
Đây chính là phải chịu đựng rất nhiều đau đớn.
Cỗ thống khổ phệ thần kia, người bình thường căn bản không cách nào thừa nhận.
Thừa nhận nhiều thống khổ như vậy, thật vất vả mới có được thân thể này, nếu để cho hắn giết chết trong nháy mắt chỉ dưới một kiếm.
Có phải hơi đáng tiếc không?
Thật là một cơ thể khủng khiếp.
Nếu một quyền này được đánh xuống, còn không nện kiếm kia tu thành bánh thịt.
Đáng tiếc, Vĩnh Sinh Giới có một tên tu sĩ tráng niên sắp mất sớm.
Ai nói không phải, muốn trách thì trách vận khí của hắn không tốt, gặp phải Chân Võ Chiến Tôn, hắn cũng không có một chút phần thắng.
Nghe được tiếng nghị luận của mọi người, Diệp Trường Sinh nhẹ nhàng lắc đầu, người của thế giới này cũng thích náo nhiệt như vậy?
Cũng không sợ đánh nhau khiến linh khí bắn chết bọn hắn.
"Đến đây, tiếp một quyền của ta." Bạch Phạt tức giận nói.
Diệp Trường Sinh bước ra một bước, nhìn Bạch Phạt nói: "Ngươi đã thấy qua một chiêu kiếm pháp từ trên trời giáng xuống chưa.”
Bạch Phạt giật mình, không biết Diệp Trường đang nói cái gì.
Ngay sau đó.
Trên Cửu Thiên.
Một ánh lửa hạ xuống, giống như thiên thạch từ ngoài trời bay tới.
Ánh lửa bên trong nóng rực, ẩn giấu một thanh kiếm, ngay sau đó, một kiếm hóa vạn kiếm, đều được thần hỏa nồng đậm bao vây.
Lẳng lặng treo ngược trên đỉnh đầu Bạch Phạt.
Đây là kiếm đạo thần thông gì?
Sao còn có thần hỏa?
Mọi người trong sân sợ ngây người.
Bạch Phạt cũng ít nhiều có chút mờ mịt.
Tung hoành ở Vĩnh Sinh Giới nhiều năm như vậy, giao chiến nhiều lần với kiếm tu của Vĩnh Sinh Kiếm Cốc. Thế nhưng kiếm đạo thần thông từ trên trời giáng xuống này, nói thật là lão ta lần đầu tiên nhìn thấy.
Lão ta cố nén nội tâm chấn động, vội vàng thúc dục linh khí trong cơ thể, long ảnh trên người quấn quanh, tản ra ánh sáng vàng nhiếp hồn chói mắt.
Long văn kinh khủng không ngừng lan tràn, tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa truyền đến.
Long văn khuếch tán, tạo thành một vòng tròn che khuất bầu trời.
Rất hiển nhiên, lúc này Bạch Phạt đã tăng thân thể lên tới cao nhất.
Chưa từng thấy qua kiếm đạo thần thông từ trên trời giáng xuống, cho nên lão ta không dám có chút sơ suất nào.
Bá.
Bạch Phạt mạnh mẽ lao về phía trước, một quyền oanh kích ra, quyền lệ như một con rồng vàng tàn sát bừa bãi trên không, oanh kích về phía Diệp Trường Sinh.
Hưu.
Hưu.
Từng kiếm lửa treo ngược rơi xuống, rậm rạp đánh trúng trên người Kim Long, Kim Long ngửa mặt lên trời rống điên cuồng, tựa hồ như bị trọng thương.
Nơi đi qua, từng tấc từng tấc không gian nổ tung, sụp đổ xuống.
Trong lúc nhất thời.
Kim long biến thành một con rắn nhỏ.
Phủ phục trên không.
Nhìn thấy cảnh này.
Sắc mặt Bạch Phạt cực kỳ khó coi, bởi vì lão ta biết không đánh nát kiếm lửa khổng lồ treo trên đỉnh đầu, mình căn bản không có khả năng công kích Diệp Trường Sinh.
Lão ta là thể tu, am hiểu nhất chính là cận chiến.
Hiện tại loại tình huống này vô cùng bất lợi với lão ta.
Bá.
Bạch Phạt bay lên trời, quyền lệ đánh thẳng vào kiếm lửa trên bầu trời, ba đạo long ảnh trên người lên như diều gặp gió, khí thế hào hùng.
Ít nhiều có chút không ai bì nổi.
Oanh.
Oanh.
Một quyền lại một quyền oanh kích ra ngoài, quyền lệ của Bạch Phạt giống như đại pháo, ý đồ muốn phá hủy kiếm lửa trên hư không.
Nhưng lão ta không biết, kiếm đạo thần thông trên đỉnh đầu mới chỉ bắt đầu.
Từng kiếm lửa lần thứ hai xuyên xuống, tốc độ gọi là rất nhanh, mang theo vô số thần hỏa hạ xuống.
Ngọn lửa đốt trời, kiếm uy nghiền ép.
Bạch Phạt có chút vội vàng.
Thân ảnh không ngừng xẹt qua, tránh thoát kiếm lửa xuyên qua, trong lòng lão ta vô cùng vô cùng rõ ràng, nếu như không kịp tránh né, kiếm lửa sẽ đâm xuống đỉnh đầu của lão ta.
Vẫn đâm, luôn đâm.
Nhưng đúng lúc này, Diệp Trường Sinh đột nhiên xuất kiếm, Bá Kiếm trong tay quét ngang, một đạo kiếm quang bay ra.