Chương 881: Rốt cuộc ngươi là ai? (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 881: Rốt cuộc ngươi là ai? (2)

“Hiểu rồi!” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói, huy động Bá Kiếm trong tay: "Phán Quyết!”

Xuy.

Kiếm quang rực rỡ tựa như hung tinh ngã xuống, hủy diệt vạn vật.

Oanh.

Oanh.

Tiếng nổ mạnh vang lên, chú đao bẻ gãy nghiền nát, tất cả bầu trời bị tiêu diệt.

Thương Cửu Ca nhìn chăm chú vào thân ảnh Diệp Trường Sinh: "Dòng chính thì như thế nào, còn không phải là phải chết dưới đao của ta hay sao.”

Ngay sau đó.

Một ánh sáng vàng xuất hiện trong chú đao, Diệp Trường Sinh thẳng tắp mà đứng, thân ảnh tựa như hoàng kim đúc.

Thần Ma Kim Thân.

Trực tiếp bỏ qua chú đao oanh kích.

Thân ảnh của hắn chợt lóe, mạnh mẽ như đằng long, Bá Kiếm trong lòng bàn tay biến mất, thay vào đó là Thần Ma Thư, một trang, lại một trang.

“Hỗn Độn Thần Quang!”

Thương Cửu Ca nhìn thần quang bắn tới, trong mắt nổi lên vẻ kinh ngạc: "Ngươi rốt cuộc là ai sao? Vì sao tất cả thần thông và chí bảo của Thần Ma Tộc đều ở trong tay ngươi?”

Nghe tiếng.

Diệp Trường Sinh cũng không để ý đến Thương Cửu Ca.

Là người sắp chết, biết nhiều như vậy để làm gì?

Xa xa, Nạp Lan Tuyết Y lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh: "Hắn mới thật sự là Thần Ma Tộc chân chính.”

Tại sao lại nói như vậy?

Ba khía cạnh.

Thứ nhất, huyết mạch của Diệp Trường Sinh rất thuần túy.

Thứ hai, Diệp Trường Sinh có được thần thông chân chính của Thần Ma Tộc, công pháp và chí bảo, một người có được nhiều chí bảo Thần Ma Tộc như vậy, cho dù là đệ tử dòng chính cũng tuyệt đối không làm được.

Thứ ba, Diệp Trường Sinh thật sự quá mạnh mẽ, vượt cấp khiêu chiến ở Thần Ma Tộc vốn không phải là chuyện gì mới mẻ. Nhưng giống như Diệp Trường Sinh, vượt qua một cấp bậc lớn đánh một trận, ngoại trừ hắn, chỉ sợ rốt cuộc tìm không ra mấy người.

Mạnh mẽ, lớn.

Thật sự mạnh mẽ.

Không thử một lần, ngươi không thể tưởng tượng ngươi mạnh mẽ và lớn như thế nào.

Nạp Lan Tuyết Y cảm thấy vô cùng may mắn, may mà nàng mang Diệp Trường Sinh về, bằng không Thần Ma Tộc ở Giới Thượng Giới thật sự sẽ chôn vùi trong tay nàng.

Nghĩ đến đây.

Vẻ mặt nàng ảm đạm, khẽ thở dài một tiếng, mình không phải là một Tộc trưởng đủ tư cách, cũng không phải Thần Ma Tộc đủ tư cách.

Oanh.

Oanh.

Hai tiếng nổ tung truyền ra, vô số kiếm quang thôn thiên phệ nhật, kiếm quang này nếu mạnh hơn vài phần, phỏng chừng sẽ dễ dàng phá hủy đảo nổi trên Giới Thượng Giới.

Đôi mắt Nạp Lan Tuyết Y híp lại, nhìn về phía trước, phát hiện thân ảnh Thương Cửu Ca biến mất.

Không sai.

Là biến mất.

Thương Cửu Ca bị hắn chém giết sao?

Chú đao vừa rồi thật sự quá đáng sợ, không hổ là thần thông của Cổ Thi Minh Tộc.

Thần thông cường đại như vậy lại bại dưới kiếm của Diệp Trường Sinh, hắn thật sự là nghịch thiên trong nghịch thiên.

Nhưng giờ khắc này, Diệp Trường Sinh cũng không có bởi vì chém giết Thương Cửu Ca mà cảm thấy vui sướng, bởi vì hắn rõ ràng cảm giác được hơi thở của Thương Cửu Ca vẫn tồn tại như trước.

Nói cách khác, hai công kích vừa rồi của hắn chỉ phá hủy thân thể của Thương Cửu Ca, mà linh hồn của hắn ta vẫn còn.

Thân thể ngươi đều bị đánh nát, còn sợ một luồng linh hồn thể của ngươi sao?

Diệp Trường Sinh bất ngờ xoay người, nhìn về phía Ngọc Hoàng Phi: "Không tốt, lão tiểu tử này muốn chiếm thân thể của Ngọc Hoàng Phi.”

Thương Cửu Ca muốn làm gì, há có thể thoát khỏi ánh mắt Diệp Trường Sinh?

Trong sân, người của Thần Ma Tộc nhiều như vậy, hắn ta lại hết lần này tới lần khác lựa chọn Ngọc Hoàng Phi, cũng không phải không có đạo lý.

Thể chất tự bạo của Ngọc Hoàng Phi có thể làm cho linh hồn của Thương Cửu Ca vĩnh viễn bất tử bất diệt.

Không thể không nói, hắn ta tính toán vô cùng sâu.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh chợt lóe, hóa thành một luồng tàn ảnh, nhanh chóng vọt tới phía Ngọc Hoàng Phi, đáng tiếc đã quá muộn, ít nhiều có chút không kịp.

Đúng lúc này.

Một hơi thở mạnh mẽ truyền đến, chỉ thấy trên bầu trời, một ánh sáng bạc hạ xuống, giống như laser bắn ra.

Diệp Trường Sinh taaoj trung nhìn qua, một bóng người xuất hiện trong mắt hắn, một ngón tay thông minh sắc xảo của người tới, ánh sáng bạc lần thứ hai hạ xuống.

Ngay sau đó.

Linh hồn thể của Thương Cửu Ca xuất hiện, nhìn qua vô cùng suy yếu, bất cứ lúc nào cũng có thể hoàn toàn tiêu tán.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía hư không, con ngươi phóng to, không thể tin: "Không thể, tuyệt đối không thể... Làm sao ngươi ra ngoài được?”

Lão giả áo trắng nói: "Một tòa trận pháp đã muốn vây khốn ta, Cửu Ca, mấy ngàn năm, ta ở trong lòng ngươi yếu như vậy sao?”

"Đừng tưởng rằng ngươi được chúa tể Cửu Minh chỉ điểm thì có thể làm chuyện xấu ở Thần Ma Tộc, ngươi cái gì cũng không phải."

"Nhớ kỹ, chỉ cần lão phu ở đây, ngươi dám kiêu ngạo, đánh chết ngươi."

Thương Cửu Ca nói: "Ta cái gì cũng không phải, nhiều năm như vậy ta vì Thần Ma Tộc trả giá còn ít sao?”

Lão giả áo trắng nói: "Nếu không phải ngươi còn có chút cống hiến, ngươi cảm thấy ta sẽnói chuyện với ngươi sao? Một kích đã giết chết ngươi từ lâu.”