Chương 884: Ta tự do

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 884: Ta tự do

"Ta hiểu!" Nạp Lan Tuyết Y nói: "Lão tổ, ngươi đi nơi nào?”

Hoàng Vân Huyền nói: "Ta đi Cửu Minh Chi Địa xem tình huống, nếu phong ấn mở ra sớm, chúng ta sẽ xong rồi.”

"Cho dù ta chết cũng không thể để Thiếu chủ có bất kỳ nguy hiểm nào."

Nạp Lan Tuyết Y đưa mắt nhìn Hoàng Vân Huyền rời đi, thân ảnh chợt lóe đứng lẳng lặng ở ngoài tháp. Ai có thể nghĩ đến từng là Tộc trưởng, thế mà đang đứng canh gác cho Diệp Trường Sinh.

Bên trong Tàng Thư Các.

Diệp Trường Sinh ổn định thân ảnh, ngẩng đầu nhìn chung quanh bốn phía, phát hiện cho dù là tầng một của tháp nhỏ cũng cất giữ ít nhất mười vạn sách.

Không dám tưởng tượng tầng thứ chín của Tàng Thư Các sẽ có bao nhiêu sách cổ, ngọc giản và quyển trục.

Diệp Trường Sinh nội liễm hơi thở, nhìn qua dường như không sốt ruột chút nào, chậm rãi đi tới trước giá sách, cầm lấy một quyển sách bắt đầu xem.

Ngay sau đó.

Bên trong Tàng Thư Các, mười vạn sách bay lên, hình thành một đoàn vòng xoáy khổng lồ quanh quẩn trên người Diệp Trường Sinh.

Ánh mắt của hắn xẹt qua sách cổ, quyển trục, ngọc giản, hệ thống nhanh chóng quét...

Không biết đã qua bao lâu.

Diệp Trường Sinh thở dài một hơi: "Đọc sách vẫn tốt lắm, có thể làm cho ta một lần nữa hiểu rõ về thế giới này.”

Mười vạn sách, một quyển cũng không còn, duyệt qua toàn bộ một lần, hơn nữa còn ghi nhớ nội dung trong đó.

Mặc dù hơi mất thời gian, nhưng Diệp Trường Sinh cảm thấy rất có giá trị.

Nội dung ghi chép trong ngọc giản làm cho hắn càng có thêm hiểu biết về Thần Ma Tộc, có lĩnh ngộ hoàn toàn mới về kiếm đạo, cũng có suy nghĩ khác về việc rèn luyện thân thể.

Chỉ tầng thứ nhất của Tàng Thư Các đã khiến hắn có thu hoạch vô cùng lớn.

Trên đường xem qua những quyển sách này, hắn rơi vào minh tưởng mười lần, hai lần tu vi đột phá, một lần như đi vào cõi thần tiên.

Cảm giác này... Trước nay chưa từng có.

Diệp Trường Sinh cảm giác mình bị đưa đến một thế giới khác, thế giới của chữ viết, ngay cả khí chất của hắn cũng thay đổi thật lớn.

Thiếu một phần sát khí, nhiều hơn một chút hơi thở phong độ của người trí thức.

Hơi thở nho nhã phong độ của người trí thức lộ ra, làm cho người ta có cảm giác như tắm trong gió xuân.

Thay đổi.

Hắn đã thay đổi.

Diệp Trường Sinh dời bước đi về phía tầng thứ hai...

Tầng thứ ba.

Tầng thứ tư.

Tầng thứ năm.

...

Ở tầng thứ năm của tháp nhỏ, Diệp Trường Sinh khoanh chân ngồi, hơi thở trên người điên cuồng tăng vọt, nguồn sức mạnh thần bí trong cơ thể giống như đang kích hoạt.

Lần trước ở Vẫn Thần Đại Hạp Cốc, chính Ngự Phong Gia đã chết dưới nguồn sức mạnh thần bí này.

Từ đó về sau, Diệp Trường Sinh đã thử qua vô số lần, sức mạnh thần bí căn bản không bị hắn khống chế, giống như một dòng nước đọng.

Không nghĩ tới hôm nay, sức mạnh thần bí thế mà bắt đầu di chuyển, sau một khắc, gân xanh trên trán Diệp Trường Sinh nổi lên, phát ra từng tiếng kêu thảm thiết.

Rất thảm hại.

Giống như bị người ta... Chà đạp vậy.

Bên ngoài tòa tháp.

Nạp Lan Tuyết Y nghe được tiếng kêu thảm thiết, lông mày khẽ nhíu lại, muốn tiến vào tháp nhỏ, lại phát hiện có một nguồn sức mạnh mênh mông tràn đầy ngăn cản nàng lại.

Bên trong tháp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, căn bản không ai có thể biết được.

Diệp Trường Sinh cũng hôn mê…

Giờ khắc này.

Mấy đạo thần quang xuất hiện, lơ lửng trên hư không. Chính là Thần cốt thượng cổ lấy được khi chém giết Khô Lâu Vương, còn có ba khối Thần cách và một khối Thần cốt trong Vẫn Thần Đại Hạp Cốc.

Đó đều từ trong cơ thể của cường giả chúa tể vũ trụ Ngự Phong Gia tháo rờ ra.

Diệp Trường Sinh còn đang hôn mê, hai đạo thần quang tiến vào trong cơ thể hắn chính là thần cốt thượng cổ và một khối thần cách.

Trong lúc nhất thời.

Trong cơ thể hắn đã có được ba khối thần cách, hắc ám, bất tử và thần cách thần bí vừa mới dung nhập.

Về phần thần cốt, trên tay phải hắn có một khối thần cốt tốc độ, khối thần cốt thượng cổnày xuất hiện trước ngực hắn, về phần có tác dụng gì, ai cũng không biết.

...

Phía bên kia.

Hoàng Vân Huyền xuất hiện ở Cửu Minh Chi Địa, thân ảnh từ trên cao bay xuống, cúi đầu nhìn về phía dưới, một giếng đen sâu không thấy đáy xuất hiện.

Trong đó quanh quẩn minh khí tử vong tràn đầy mênh mông, tiếng kêu thê lương truyền ra làm cho người ta sởn tóc gáy, da đầu tê dại.

"Ngươi tới rồi!" Một giọng nói khàn khàn từ trong giếng sâu truyền ra, ngay sau đó, vô số vong linh trào ra.

Hoàng Vân Huyền nói: "Các hạ còn nhớ rõ ta.”

Bắc Minh Thiên Tà nói: "Mấy ngàn năm qua, ngươi đi tới Cửu Minh Chi Địa vài lần, thiên phú của ngươi rất bình thường, nhưng cấp bậc ngược lại càng tăng lên.”

"Bản tôn có phương pháp làm cho thiên phú của ngươi trở nên mạnh mẽ, còn có thể làm cho huyết mạch của ngươi tiến hóa. Cân nhắc đi, chỉ cần ngươi đáp ứng trung thành với bản tôn, ta có thể mang ngươi bay."