Chương 886: Kim kiếm Thần Ma
Giúp hắn dung hợp thần cốt và thần cách.
Diệp Trường Sinh nhìn trang giao diện của hệ thống, phát hiện thần cốt thượng cổ và thần cách đều thiếu một khối. Đúng lúc này, hắn phát hiện trong đan điền có một thanh kiếm vàng lơ lửng.
Không lớn lắm, to bằng bàn tay.
Nhưng kiếm khí quanh quẩn trên đó lại làm cho người ta cảm thấy hít thở không thông.
Tại sao cái đồ chơi này lại xuất hiện trong cơ thể hắn?
Trong lòng Diệp Trường Sinh sinh nghi, thử thúc dục kim kiếm, ngay sau đó, ánh sáng vàng trong cơ thể bắn ra, đại bảo kiếm ngút trời xuất hiện, ngay cả chính hắn cũng bị hoảng sợ.
Con mẹ nó, không phải chỉ ngủ một giấc thôi sao?
Chuyện gì đang xảy ra vậy.
Diệp Trường Sinh cũng có cảm giác không hiểu chính mình.
Thanh kiếm quá đánh sợ.
Hắn vội vàng nội liễm hơi thở, kim kiếm lần thứ hai trở lại trong cơ thể.
Diệp Trường Sinh lẩm bẩm, vừa đến tầng năm, tu vi đột phá bốn cấp bậc nhỏ, còn bốn tầng chưa đi thì sao?
Chần chừ trong chớp mắt, hắn quyết định rời khỏi Tàng Thư Các trước. Một trận đột phá này cũng không biết đã qua bao lâu, phong ấn chúa tể Cửu Minh quan trọng hơn. Về phần năm tầng còn lại của Tàng Thư Các, hắn có rất nhiều thời gian.
Ngay sau đó, thân ảnh hắn chợt lóe, xuất hiện ở tầng thứ nhất của Tàng Thư Các, mười vạn quyển sách đặt chỉnh tề ở trên giá sách.
Diệp Trường Sinh dời bước ra khỏi Tàng Thư Các. Nương theo tiếng mở cửa vang lên, Hoàng Vân Huyền và Nạp Lan Tuyết Y vội vàng quỳ trên hư không, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía trước: "Cung nghênh Thiếu chủ xuất quan!”
“Cung nghênh Thiếu chủ xuất quan!”
...
Trên hư không.
Diệp Trường Sinh đi tới trước mặt hai người, hơi giơ tay lên ý bảo bọn họ đứng dậy: "A Hoàng, Nạp Lan Tộc trưởng, các ngươi không cần đa lễ như vậy.”
"A Hoàng, ta vào Tàng Thư Các bao lâu rồi?"
Hoàng Vân Huyền nói: "Hồi Thiếu chủ, đã hai tháng!”
Diệp Trường Sinh nói: "Qua lâu như vậy sao?”
Hoàng Vân Huyền: "..."
Nạp Lan Tuyết Y: "..."
Hai người theo Diệp Trường Sinh đi ra tháp nhỏ, liếc mắt một cái đã nhìn ra tu vi của hắn tăng lên vài cấp bậc nhỏ. Thời gian ngắn ngủn không đến hai tháng, tu vi tăng lên bốn cấp bậc nhỏ.
Đây chính là cấp Vĩnh Sinh.
Bao nhiêu người cả đời cũng không cách nào đột phá một cấp bậc nhỏ.
Hoàng Vân Huyền yếu ớt hỏi: "Thiếu chủ, ngươi đã đi tới tầng thứ mấy của Tàng Thư Các?”
Diệp Trường Sinh nói: "Tầng thứ năm, ta phải đọc sách, tốn khá nhiều thời gian, bằng không ta có thể bước vào tầng thứ chín.”
Hoàng Vân Huyền: "..."
Kém chút nữa đã phun ra một ngum máu, nghe ý của Diệp Trường Sinh hình như còn ngại chậm?
Không thể so sánh.
Không thể so sánh.
Người so với người còn kém hơn rất nhiều.
Đến bây giờ, Hoàng Vân Huyền mới bước vào tầng thứ ba, mấy ngàn năm, mấy ngàn năm còn không bằng hai giờ của Diệp Trường Sinh.
Diệp Trường Sinh nhận thấy được hai người có sự khác thường: "Ta biết tốc độ có chút chậm, đây không phải là chúng ta muốn phong ấn chúa tể Cửu Minh trước sao?”
“Chờ chấm dứt phong ấn, ta lại tiến vào Tàng Thư Các!”
“Chúng ta đi thôi!”
Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ, về chuyện phong ấn chúa tể Cửu Minh, lão nô phải nói rõ ràng trước cho Thiếu chủ.”
Diệp Trường Sinh nói: "Nói đi!”
Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ, nếu muốn phong ấn chúa tể Cửu Minh, bước đầu tiên phải cắn nuốt tất cả minh khí tử vong của Cửu Minh Chi Địa, bao gồm cả vong linh đại quân.”
"Phạm Thiên Tạo Hóa Công?" Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Muốn ta cắn nuốt nhiều minh khí tử vong và toàn bộ vong linh đại quân, A Hoàng có gì lo lắng?”
Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ, lợi dụng Phạm Thiên Tạo Hóa Công cắn nuốt, nếu như không kịp chuyển hóa minh khí tử vongsẽ rất dễ dàng bị khống chế, đến lúc đó hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.”
"Nhẹ thì trở thành nô lệ của chúa tể Cửu Minh, nặng thì, sẽ bị minh khí tử vong hoàn toàn khống chế, trở thành vong linh ác ma chân chính."
Nghe tiếng.
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Không có việc gì, chúng ta đi thôi!”
Hiện tại trong cơ thể hắn ngoại trừ có Hỗn Độn, âm Dương ra, còn có nguồn sức mạnh thần bí kia, hóa giải minh khí tử vong là chuyện dễ dàng.
Căn bản sẽ không xuất hiện tình huống bị khống chế.
“Nếu Thiếu chủ có lòng tin như vậy, vậy hiện tại hãy đi tới Cửu Minh Chi Địa!” Hoàng Vân Huyền mở lời nói: "Tuyết Y, ngươi mang Thiếu chủ đi đi!”
Diệp Trường Sinh nói:"A Hoàng, ngươi không đi sao?”
Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ xông qua tầng thứ năm của Tàng Thư Các, lão nô muốn đi vào xem một chút.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi không tin ta!”
Hoàng Vân Huyền vội vàng quỳ xuống đất: "Thiếu chủ hiểu lầm rồi, lão nô muốn đi vào xem có thần văn và sức mạnh thần bí còn sót lại hay không, như vậy tư chất và huyết mạch của lão nô có thể đề cao.”
Đáng thương như vậy sao?
Diệp Trường Sinh nói: "A Hoàng, đi thôi, chờ phong ấn chấm dứt, ta dẫn ngươi đi nơi tốt hơn. Những thứ như huyết mạch và tư chất căn bản cũng không phải là vấn đề.”