Chương 889: Chẳng lẽ ta là cấm kỵ?
“Không nói nữa, chúng ta nên tiếp tục tự mình tu luyện đi!”
Bắc Minh Thiên Tà tức giận nói: "Tu luyện, ngươi tu luyện cái gì, ngươi là trộm cắp, ngươi hiểu không?”
Diệp Trường Sinh lười để ý tới hắn ta, đi về phía trước vài bước, khoanh chân ngồi, trong miệng lẩm bẩm nói: "Đạm Đài Tú, Đạm Đài Vũ, gần với sự tồn tại của cấm kỵ? Nơi này có hơi thở thuộc về Đạm Đài Tú, nhưng Đạm Đài Vũ lại là người phá hủy Giới Thượng Giới.”
Ngày đó Đạm Đài Tú rời đi, Diệp Trường Sinh biết thân phận của nàng.
Nghĩ tới đây, Diệp Trường Sinh dường như đã hiểu được, Đạm Đài Tú và Đạm Đài Vũ hẳn là một người.
Ngay sau đó.
Sắc mặt hắn hơi đổi, Đạm Đài Tú xuất hiện là vì bảo vệ hắn, vậy thân phận của hắn...
Mẹ kiếp.
Không thể nào.
Chẳng lẽ hắn là cấm kỵ sao?
Hắn có mạnh mẽ như vậy không?
Như vậy mấu chốt là gì? Đại chiến trong đầu hắn là chuyện gì xảy ra, nếu như thật sự là tồn tại cấm kỵ, hắn hẳn là sẽ không chết dễ dàng.
Diệp Trường Sinh phát hiện ra một vấn đề, bất tri bất giác, thân phận của hắn càng ngày càng rõ ràng, theo thời gian trôi qua, rất nhanh hắn sẽ biết thân phận của mình.
Rốt cuộc còn có ai đang che dấu thân phận của hắn, người nào đang khống chế thiên kiếp?
Im lặng trong chớp mắt.
Diệp Trường Sinh nội liễm tâm thần, bắt đầu đắm chìm trong tu luyện. Minh khí tử vong và vong linh đại quân vừa mới cắn nuốt đã chấm dứt luyện hóa toàn bộ.
Cảm giác lại cắn nuốt một phần, hẳn là cách đột phá cấp Vĩnh Hằng không xa.
Bắc Minh Thiên Tà thấy Diệp Trường Sinh lại một lần nữa đắm chìm trong tu luyện, căn bản không để ý tới tiếng hô của hắn ta, hơn mười vạn năm, cho tới bây giờ chưa từng thấy qua người mặt dày vô sỉ như vậy.
Ngay sau đó.
Vô số minh khí tử vong không ngừng tràn vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh, Bắc Minh Thiên Tà cảm giác tim đều đang nhỏ máu.
Cứ tiếp tục như vậy, minh khí tử vong sẽ bị Diệp Trường Sinh cắn nuốt không còn. Đến lúc đó, hy vọng phá phong ấn của hắn ta sẽ hoàn toàn tan vỡ.
“Đây là ngươi bức ta!”
Theo giọng nói lạnh lẽo của Bắc Minh Thiên hạ xuống, vong linh đại quân và minh khí tử vong trong vực sâu điên cuồng tràn vào cơ thể Diệp Trường Sinh.
Không phải cắn nuốt từng chút, mà là như sóng lớn ngập trời, toàn bộ tràn vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh.
Khí tử vong hùng hồn bá đạo, giống như muốn phá hủy Diệp Trường Sinh.
Bắc Minh Thiên Tà chính là muốn dùng phương thức này để cho Diệp Trường Sinh tự bạo, bởi vì hắn ta không tin Diệp Trường Sinh có thể hóa giải minh khí tử vong khổng lồ như vậy.
Dù sau, hắn ta cũng không làm được.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh thẳng tắp như thương, nhận thấy minh khí tử vong mênh mông tràn vào trong cơ thể, hắn chậm rãi mở hai mắt nhìn về phía Bắc Minh Thiên Tà.
“Cảm ơn!”
Bắc Minh Thiên Tà bối rối.
Tình huống gì đây?
Tại sao hắn lại cảm ơn ta?
Ngay sau đó.
Một màn kinh người đã xảy ra.
Trên người Diệp Trường Sinh trực tiếp xuất hiện hai ánh sáng Hỗn Độn và âm Dương, hai cỗ linh khí vận hành cực nhanh, trực tiếp chuyển hóa minh khí tử vong tràn vào.
̀m.
̀m.
Tiếng nổ tung truyền ra, sau lưng Diệp Trường Sinh xuất hiện Thần Ma Pháp Tướng, bóng người phiêu dật tựa như tiên nhân lâm phàm.
Nhìn xuống bầu trời, bễ nghễ thiên hạ.
Một pháp tướng khiến người ta thần phục.
Hắn... Hắn lại đột phá.
Bắc Minh Thiên Tà còn có suy nghĩ muốn chết, vốn tưởng rằng hắn ta khống chế minh khí tử vong và vong linh đại quân có thể dễ dàng hủy diệt Diệp Trường Sinh.
Trăm triệu lần không nghĩ tới, chính là bởi vì hành động của hắn ta nên đã trợ giúp Diệp Trường Sinh sớm đột phá đến cấp Vĩnh Hằng.
Diệp Trường Sinh bát phong bất động, vẫn đắm chìm trong đột phá...
Trong mắt Bắc Minh Thiên Tà lóe ra sự tuyệt vọng. Minh khí tử vong bị Diệp Trường Sinh cắn nuốt, hiện tại hắn ta muốn phá tan phong ấn, căn bản là chuyện không thể nào.
Vốn minh khí tử vong có thể giúp hắn ta đột phá, nhân cơ hội nghiền nát phong ấn đại trận, hiện tại lại làm áo cưới cho Diệp Trường Sinh.
...
Trong khi đó.
Bên ngoài thành Vĩnh Sinh.
Vĩnh Sinh Môn.
Trong một tòa thiên cung.
Một lão giả mang theo mấy người xuất hiện, bọn hắn cực nhanh đi vào trong Thiên Cung.
Bên ngoài Thiên Cung.
Lão giả áo đen khom người một cái: "Bái kiến Đại trưởng lão.”
“Chuyện gì?”
Từ trong đại điện, một giọng nói khàn khàn cổ xưa truyền ra, trong giọng nói ẩn chứa vô số uy áp.
Lão giả áo đen lại nói: "Bẩm Đại trưởng lão, Tam trưởng lão đã chết.”
Bá.
Một luồng sóng khí mênh mông xuất hiện, bao trùm không trung.Ngay sau đó, một lão giả xuất hiện. Người tới không phải ai khác, chính là Đại trưởng lão ngoại môn của Vĩnh Sinh Môn - Long Diệu.
“Tam trưởng lão không phải đi thành Vĩnh Giới làm việc sao, cớ gì bị giết?”
Lão giả áo đen nói: "Hồi Đại trưởng lão, Bạch Phạt bị Phong Vân Lâu của Vĩnh Sinh Kiếm Cốc chém giết ngay bên ngoài thành Vĩnh Giới.”