Chương 905: Đánh dấu Giới Thượng Giới
Làm người không thể quá tham lam.
Diệp Trường Sinh chậm rãi thu hồi Thần Ma Đồ Đằng và tấm da người kia, lần thứ hai nhìn lướt qua một vòng, biết đã đến lúc rời đi.
Ngay khi hắn xoay người, âm thanh của hệ thống truyền đến bên tai: [Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có lập tức đánh dấu Giới Thượng Giới hay không?]
Cuối cùng cũng có thể đánh dấu rồi?
Diệp Trường Sinh không chút do dự: [Lập tức đánh dấu.]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đánh dấu thành công Giới Thượng Giới, đạt được thần thông bị động vô địch.(chú ý: ngẫu nhiên xuất hiện, khi chủ nhân gặp phải uy hiếp càng lớn, tỷ lệ xuất hiện thần thông bị động vô địch sẽ càng lớn.)]
Bị động vô địch?
Diệp Trường Sinh giật mình, bị động vô địch tương đương với ngụy vô địch, chỉ có thời điểm mình gặp phải nguy hiểm thật lớn, mới có thể xuất hiện.
Đều xem tỉ lệ?
Hắn cũng không tin mình có may mắn tốt như vậy, một cây đánh trúng chuyện là không thể xảy ra trên người hắn.
Cho nên thần thông vô địch bị động này cũng chỉ là gân gà.
Có thì vẫn tốt hơn không có, hắn đẹp trai như vậy, lạc quan.
Cuộc sống, mọi thứ phải nghĩ thoáng một chút.
Quá cố chấp ngược lại không phải chuyện tốt.
Ngay sau đó.
Diệp Trường Sinh nội liễm tâm thần, thân ảnh chợt lóe, biến mất ở thứ thứ chín của Tàng Thư Các, xuất hiện lại, hắn bay xuống đại điện Thần Ma Tộc.
Hoàng Vân Huyền nhận thấy được hơi thở của Diệp Trường Sinh, vội vàng xuất hiện ở bên cạnh hắn: "Thiếu chủ, ngươi nhanh như vậy đã tiến vào tầng thứ chín của Tàng Thư sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Không vui, trì hoãn lâu như vậy.”
Hoàng Vân Huyền có hơi không muốn nói chuyện: "Thiếu chủ, vậy chúng ta có thể xuất phát đi Vĩnh Sinh Môn hay không?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đã đến lúc chấm dứt.”
Trong lúc nói chuyện, hắn tiện tay vung lên mở Thương Khung Thần Cung ra, Nạp Lan Tuyết Y mang theo trưởng lão và đệ tử Thần Ma Tộc xuất hiện ở ngoài đại điện.
Mọi người nhao nhao quỳ trên mặt đất, ánh mắt đồng loạt dừng trên người Diệp Trường Sinh, hiển nhiên đang chờ mệnh lệnh.
Diệp Trường Sinh nói: "A Hoàng, mở đại trận, để lại một phần đệ tử trấn thủ Thần Ma Tộc, những người khác theo ta xuất phát.”
“San bằng Vĩnh Sinh Môn!”
Vĩnh Sinh Môn.
Thượng Quan Lệ mang theo cường giả Quỷ Tông thượng cổ tới.
Lúc này đây, bọn hắn chuẩn bị vô cùng đầy đủ, tin tức hai thế lực lớn của Vĩnh Sinh Giới đã lan truyền nhanh chóng.
Người không rõ tình huống, biết cục diện Vĩnh Sinh Giới thay đổi, sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Bọn họ cũng không biết Vĩnh Hằng Môn và Quỷ Tông thượng cổ liên hợp là vì chém giết Diệp Trường Sinh.
Vĩnh Sinh Môn không tiếc bất cứ giá nào chém giết Diệp Trường Sinh, đó là bởi vì mảnh vỡ linh hồn của Đạo Linh Nhi, như vậy Quỷ Tông thượng cổ tham dự vào trong đó là vì cái gì?
Vì Bắc Minh Thiên Tà?
Nhưng hắn ta đã tự bạo.
Sau lưng Quỷ Tông thượng cổ đến tột cùng có bí mật gì, không ai biết đã xảy ra chuyện gì.
Phong Khải Minh của Vĩnh Sinh Môn cũng chưa từng đi hỏi Quỷ Tông Thượng Cổ vì sao muốn liên hợp với Vĩnh Sinh Môn, chỉ cần lợi ích giống nhau, bọn hắn chỉ nhìn kết quả.
Nói trắng ra, chính là vì đạt được mục đích, không từ thủ đoạn.
Kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu.
Trước đại điện Vĩnh Sinh Môn.
Một đám người đứng ngạo nghễ, người cầm đầu chính là Phong Khải Minh và Thượng Quan Lệ.
Lúc này, một bóng người từ trên cao bay xuống, vẻ mặt có chút bối rối, rất nhanh tiến lên khom người một cái: "Bẩm Môn chủ, người của Thần Ma Tộc dưới sự dẫn dắt của Diệp Trường Sinh đang tới thành Vĩnh Sinh.”
Khóe miệng Phong Khải Minh nhấc lên một nụ cười: "Diệp Trường Sinh là muốn dê vào miệng cọp? Hắn lại tự mình đến tận cửa.”
Nói đến đây, ánh mắt lão ta rơi vào trên người Thượng Quan Lệ: "Thượng Quan Tông chủ, Diệp Trường Sinh chính là tôm tép nhãi nhép, xem ra hắn chắc chắn phải thua Vĩnh Sinh Môn.”
Thượng Quan Lệ nói: "Phong Môn chủ, chúng ta theo như nhu cầu mỗi bên.”
Phong Khải Minh nói: "Tự nhiên, tự nhiên.”
...
Trên hư không.
Thuyền tiên Cửu Long bay lượn trên bầu trời. Trên boong thuyền, bốn người Hoàng Vân Huyền, Vương Phú Quý, Diễm Xích Vũ, Diệp Thập Vạn đứng ngạo nghễ.
Nhìn thành trì nguy nga phía trước cách đó không xa, Hoàng Vân Huyền trầm giọng nói: "Đã lâu không tới thành Vĩnh Sinh, hiện tại nơi này đúng là lá bài tẩy của Vĩnh Sinh Môn.”
“Lão Vương, hiện tại lão tổ của Vĩnh Sinh Môn vẫn là Phong Động Thiên?”
Vương Phú Quý nói: "Hẳn là hắn, lão gia hỏa kia trong thời gian ngắn sẽ không chết được. Dù sao hắn cũng đã là cường giả Bất Hủ, sống một ngàn tám trăm năm vẫn không có vấn đề gì.”
Hoàng Vân Huyền nói: “Cấp Bất Hủ, quả thật có hơi mạnh. Nhưng hiện tại ta không sợ hắn, nếu gặp mặt, nhất định phải đè hắn trên mặt đất ma sát.”
Vương Phú Quý nói: "A Hoàng, ngươi có chút phiêu!”
Hoàng Vân Huyền biến sắc: "Lão Vương, A Hoàng cũng cho ngươi gọi? Lại nói đi theo bên người Thiếu chủ, nhất định phải kiêu ngạo.”