Chương 909: Ta muốn thử kiếm (2)
Diễm Xích Vũ giật mình: "Khổng Tước Linh? Cho dù Khổng Tước Vương ở đây thì ta cũng có thể khiến nó nằm sấp xuống chứ đừng nói là nhánh lông vũ.”
Lúc này.
Từng hơi thở mạnh mẽ xuất hiện, mười lão giả đứng lơ lửng trên không, lão giả cầm đầu tiện tay vung lên, trực tiếp phá hủy thương lửa bao phủ trên người Phong Khải Minh.
Diễm Xích Vũ quay đầu nhìn lại, ánh mắt rơi vào trên người một nữ tử: "Khặc khặc... Cuối cùng đã có một nữ nhân, ta thích loại lớn tuổi này, có hương vị!”
Thân ảnh Phong Khải Minh và Thượng Quan Lệ vội vàng xuất hiện bên cạnh mười lão giả, giờ khắc này, trên mặt bọn hắn lộ vẻ hoảng sợ.
Nếu mười người đến trễ một bước, hai người bọn hắn sẽ xong đời.
Nhất là Thượng Quan Lệ đã thay đổi mười thần khí, nhưng đều bị Hoàng Vân Huyền đánh hủy.
Hoàng Vân Huyền giống như điên rồi.
Sức mạnh của chùy rất lớn, lại thêm thần vực vô địch của ông, lão ta căn bản không phải là đối thủ, một phen giao chiến cũng đã dùng hết toàn bộ lá bài tẩy tích lũy vạn năm.
Phong Khải Minh giơ tay lên chỉ thẳng về phía trước: "Lão tổ, hắn chính là Diệp Trường Sinh.”
"Biết rồi." Phong Vân Động gật gật đầu: "Diệp Trường Sinh, giao đồ ra, đừng để ta động thủ.”
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy ngươi vẫn nên động thủ đi!”
Phong Động Thiên nói: "Muốn chết, ta thành toàn cho ngươi!”
Bá.
Thân ảnh của lão ta mạnh mẽ xông về phía trước, mang theo gió lốc nuốt trời, một người khuấy đảo bầu trời đích xác có chút thực lực.
Nhưng Diệp Trường Sinh căn bản không để lão ta ở trong lòng. Tất cả mọi người là cấp Bất Hủ, ai sợ ai?
Hoàng Vân Huyền chắn trước mặt Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, giao hắn cho lão nô!”
Diệp Trường Sinh nói: "A Hoàng chớ động, ta muốn thử kiếm!”
Xuy.
Một đạo kiếm quang bay ra, thời không nghịch chuyển, năm tháng đảo ngược, một kiếm này ẩn chứa sức mạnh gì?
Thế mà có thể thay đổi thời gian và không gian...
Một kiếm bay ra, thời không nghịch chuyển.
Vô số kiếm khí bắn ra, chỉ thẳng lên người Phong Động Thiên, một kiếm này quá mạnh mẽ, trong đó ẩn chứa sức mạnh thời gian.
Phong Động Thiên không thể tin nhìn Diệp Trường Sinh, thân ảnh vội vàng bay ngược ra sau, từng công kích bay ra, ý đồ ngăn cản kiếm quang trước mắt.
Tu vi tất cả mọi người là cấp Bất Hủ, huống hồ Phong Động Thiên còn là Bất Hủ đỉnh phong.
Tuy rằng kiếm đạo thần thông của Diệp Trường Sinh mạnh mẽ nhưng lão ta tin chắc chính bản thân có thể ngăn cản.
Xuy.
Thời gian không thay đổi, treo trên bầu trời.
̀m.
̀m.
Tiếng nổ tung truyền ra, ánh sáng đầy trời bắn ra, đạo văn nghiền nát trôi nổi trong hư không.
Phong Động Thiên thấy công kích của mình bị đánh nát, vẻ mặt trở nên đề phòng, trong lòng vô cùng hoảng sợ, biết mình khinh thường Diệp Trường Sinh.
Xuy.
Một kiếm chấn động cửu thiên, kiếm khí chưa từng có chỉ thẳng vào mi tâm của Phong Động Thiên rồi ngừng lại.
Trong lúc nhất thời.
Phong Động Thiên sợ tới mức hồn phi phách tán, nuốt nước miếng, một kiếm này sao có thể mạnh như vậy?
Nếu tâm thần Diệp Trường Sinh vừa động, kiếm quang đi về phía trước nửa tấc sẽ có thể dễ dàng lấy tính mạng của lão ta.
Nhìn thấy một màn trước mắt, mọi người ngây ra như phỗng, đứng ngay ngắn không nhúc nhích trên hư không.
Diệp Trường Sinh đứng dậy tiến lên, đi tới phía Phong Động Thiên: "Giao thứ ta muốn ra.”
Phong Động Thiên nói: "Đồ không ở trong tay chúng ta, cho dù ngươi giết ta, cũng đừng mơ có được.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi quá yếu, để cho cường giả thôn Chí Tôn đi ra!”
Sắc mặt Phong Động Thiên thay đổi, kinh ngạc nhìn Diệp Trường Sinh, không nghĩ tới cái gì hắn cũng hiểu, biết sau lưng Vĩnh Sinh Môn là thôn Chí Tôn.
Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.
Diệp Trường Sinh cũng không phải kẻ ngốc, làm sao lại không hiểu đạo lý này?
Có thể một đường đi tới bây giờ mà không chết, Diệp Trường Sinh có thể không có chỗ hơn người sao?
Tất cả những người khinh thường hắn đều phải trả giá bằng mạng sống.
Phong Động Thiên mạnh mẽ khiến mình trấn tĩnh lại: "Diệp Trường Sinh, đồ mà thôn Chí Tôn thôn muốn, ngươi cho rằng mình có thể mang đi sao?”
Diệp Trường Sinh không để ý tới Phong Động Thiên, tâm thần vừa động, ngay sau đó, kiếm quang xuyên quami tâm của Phong Động Thiên.
Máu tươi như cột, bắn tung tóe trên không.
Thân ảnh Phong Động Thiên hình thần câu diệt.
Diệp Trường Sinh nhìn thân ảnh lão ta biến mất, chậm rãi xoay người nhìn về phía những người khác: "Giết sạch bọn hắn!”
Ra lệnh một tiếng.
Đám người Hoàng Vân Huyền, Vương Phú Quý, Diễm Xích Vũ xông về phía trước, mang theo khí thế không thể ngăn cản, lấy thế phá hủy kéo dài bắt đầu quét ngang cường giả của Vĩnh Sinh Môn và Thượng Cổ Quỷ Tông.
Diệp Trường Sinh chưa bao giờ nói chuyện với người không có giá trị, bởi vì nói một câu cũng lãng phí thời gian.
"Cường giả thôn Chí Tôn, các ngươi có thể xuất hiện rồi."
Hắn biết được từ trong miệng Gia Cát Vô Minh, thôn Chí Tôn phái ra hai gã cấp nửa bước Chí Tôn tọa trấn Vĩnh Sinh Môn, hiện tại Phong Thiên Động đã chết, bọn hắn đã đến lúc xuất hiện.