Chương 912: Ba Chí Tôn, Long Dao (2)
Không cần chém giết những người trước mắt này nữa, bọn hắn đã bị dọa đến tim gan đều muốn nứt ra từ lâm, đạo tâm tan vỡ, giết với không giết có gì khác nhau?
Dứt lời, đám người Hoàng Vân Huyền, Diễm Xích Vũ trở lại bên cạnh Diệp Trường Sinh, người sau trầm giọng nói: "Cường giả thôn Chí Tôn rất nhanh sẽ chạy tới, chúng ta nhất định phải lập tức rời khỏi nơi này.”
Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ, hiện tại chúng ta rời đi, có thể đi tới nơi nào?”
Diệp Trường Sinh nói: "Các ngươi trở về Thần Ma Tộc, chờ ta trở về!”
Hoàng Vân Huyền vội vàng nói: "Thiếu chủ, vậy ngươi đi nơi nào?”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Mục tiêu của thôn Chí Tôn là ta, cho nên ta dự định dẫn bọn họ đi tới Vĩnh Sinh Thâm Uyên.”
Vĩnh Sinh Thâm Uyên?
Bí cảnh thứ nhất của Vĩnh Sinh Giới, cũng là nơi nguy hiểm nhất.
Đến bây giờ người tiến vào trong đó, không có ai sống sót đi ra ngoài.
Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ, không thể, Vĩnh Sinh Thâm Uyên quá nguy hiểm, không phải là thôn Chí Tôn sao? Sợ cái gì, ăn thua đến cùng với bọn hắn!”
Vương Phú Quý phụ họa: “Chủ nhân, Vĩnh Sinh Thâm Uyên cũng gọi là Tử Thần Thâm Uyên. Bao nhiêu cường giả cấp Bất Hủ tiến vào trong đó đều một đi không trở lại, chủ nhân cũng không thể đặt mình vào nguy hiểm!”
Diệp Trường Sinh nói: "Các ngươi không cần lo lắng, ta đã nghĩ kỹ từ lâu, ở Thần Ma Tộc chờ ta trở về.”
"A Hoàng, nếu Thần Ma Tộc bị tấn công, ngươi hãy dẫn người trong tộc tiến vào Tàng Thư các, trong đó có trận pháp ta để lại, cho dù cường giả cấp Chí Tôn cũng không thể tấn công vào trong đó."
"Được rồi, các ngươi mau rời đi, người của thôn Chí Tôn sắp tới rồi."
“Đi thôi!”
Nhóm người Hoàng Vân Huyền, Vương Phú Quý, Diễm Xích Vũ, Nạp Lan Tuyết Y còn đang chần chờ, nhưng dưới tiếng quát lớn của Diệp Trường Sinh, bọn họ cuối cùng vẫn lựa chọn rời đi.
Thật ra Diệp Trường Sinh đã suy nghĩ kỹ từ lâu tất cả những điều trong Tàng Thư Các, lấy thực lực hiện tại của hắn, chém giết một hai cường giả thôn Chí Tôn thì tuyệt đối không có vấn đề gì.
Nhưng đối địch với cả thôn Chí Tôn thì vẫn hơi cố hết sức, nếu Diệp Linh Khuynh không bế quan, hai người huynh muội bọn hắn có thể dễ dàng huyết tẩy thôn Chí Tôn.
Hiện tại chỉ có một mình hắn, không cần phải đi thôn Chí Tôn mạo hiểm, nhân cơ hội này vừa lúc có thể đi tới Vĩnh Sinh Thâm Uyên dạo một vòng.
Địa điểm đánh dấu mới nhất của hệ thống, ngoại trừ thôn Chí Tôn ra, chính là Vĩnh Sinh Thâm Uyên.
Diệp Trường Sinh cũng muốn biết bên trong rốt cuộc có cái gì mà có thể khiến vô số cường giả ngã xuống trong đó, dù sao hắn tiến vào bất kỳ bí cảnh nào cũng không có nguy hiểm.
Vừa lúc hắn cũng muốn tìm nơi giúp Đạo Linh Nhi sống lại, Vĩnh Sinh Thâm Uyên càng thích hợp hơn.
Ngay sau đó.
Trên hư không.
Mấy bóng người xuất hiện trên hư không, bọn hắn tựa như chư thiên Thần Vương mang theo vô số uy áp từ từ bay xuống.
Cầm đầu là một nữ tử, tuyệt thế phong hoa, khuynh quốc khuynh thành, vẻ đẹp này khiến Diệp Trường Sinh không cách nào hình dung.
Mỹ mạo của các cô nương này không giốngAn Lạc Nhi, Hắc Doanh Doanh, Đạo Linh Nhi, trên người tản ra hơi thở, chỉ một chữ dục.
Là một nam nhânthì đều sẽ bị nàng ta hấp dẫn, thật lớn, thật dài, thật trắng, thật đẹp…
Tội lỗi, tội lỗi!
Dục vọng của nàng ta là loại cảm giác rất cao cấp, cho dù Diệp Trường Sinh liếc mắt một cái cũng hơi động...
Ánh mắt nữ tử dừng trên người Diệp Trường Sinh: "Ngươi đã tập hợp đủ mảnh vỡ linh hồn, hiến cho thôn Chí Tôn thì sao, ta sẽ không bạc đãi ngươi.”
Diệp Trường Sinh nói: "Cô nương này không giống người tốt, nàng chuẩn bị làm gì, hấp dẫn ta sao?”
Ta có thể từ chối bất cứ điều gì ngoại trừ cám dỗ.
Nữ tử lại nói: "Ta là Tam Chí Tôn của thôn Chí Tôn, Long Dao. Chỉ cần ngươi đồng ý giao nộp mảnh vỡ linh hồn, ta có thể đưa ngươi đến một thế giới rộng lớn hơn.”
Trong lúc nói chuyện, nàng talắc một cái, xoay hai lượt đi về phía Diệp Trường Sinh...
Diệp Trường Sinh nói: "Ta không thể cho ngươi mảnh vỡ linh hồn, nếu ngươi muốn thì đến Vĩnh Sinh Thâm Uyên tìm ta!”
Ngay sau đó.
Thân ảnh của hắn biến mất tại chỗ, hóa thành một đạo tinh mang xuất hiện ở chân trời.
Ánh mắt Long Dao lóe lên, tựa như bảo thạch, quyến rũ cười: "Vĩnh Hằng Thâm Uyên? Đó sẽ là nơi chôn xác của ngươi!”
“Đuổi theo!”
Ra lệnh một tiếng, mọi người cưỡi gió mà đi, nghiền nát không gian, đuổi theo hướng Diệp Trường Sinh rời đi.
Long Dao hiển nhiên rất có lòng tin, không tin Diệp Trường Sinh có thể thoát khỏi lòng bàn tay của nàng ta.
Trên hư không.
Diệp Trường Sinh bay ở phía trước, Long Dao đuổi theo phía sau, khoảng cách càng kéo càng lớn.
Dù sao Diệp Trường Sinh là nam nhân có cánh.
Nữ nhân trên thế giới này có thể không có cánh, cho dù có cũng không thể mỗi ngày ở trên người.
Cho nên Diệp Trường Sinh không chút lo lắng bọn hắn sẽ đuổi theo mình, thỉnh thoảng còn dừng một chút, tận lực rút ngắn khoảng cách với Long Dao.