Chương 914: Diệp Trường Sinh, ngươi sẽ không được chết tử tế

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 914: Diệp Trường Sinh, ngươi sẽ không được chết tử tế

“Chúng ta nên rời khỏi nơi này trước đi!”

Mọi người nhao nhao lên tiếng phụ họa.

Long Dao trầm giọng nói: "Muốn đi, không dễ dàng như vậy.”

Nói đến đây, nàng ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Thảo nào không có một tu sĩ nào tiến vào Vĩnh Sinh Thâm Uyên có thể sống sót đi ra ngoài, nơi này còn nguy hiểm hơn so với tưởng tượng.”

Tùy tùng nói: "Tam Chí Tôn, vậy chúng ta bây giờ làm sao bây giờ?”

Long Dao mỉm cười: "Đương nhiên là giúp Hoàng Kim Bỉ Mông cùng nhau giết Diệp Trường Sinh, con này không thể so với mãnh thú, có thể mang về thôn trông đại môn.”

Mọi người: "..."

Bọn hắn không nghĩ tới Long Dao lại muốn mang Hoàng Kim Bỉ Mông về thôn Chí Tôn trông coi, suy nghĩ này có phải hơi lớn mật hay không.

Rống.

Rống.

Hoàng Kim Bỉ Mông ngửa mặt lên trời gào thét, cánh tay như chùy đập xuống phía của Diệp Trường Sinh.Ở trước mặt nó, Diệp Trường Sinh có vẻ hơi nhỏ bé.

Bịch.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh bay ngược ra sau, vô số phi kiếm từ trên thân ảnh của hắn bắn ra, xuyên về phía Hoàng Kim Bỉ Mông Thú.

Cùng lúc đó, bàn kiếm Kiếp Thiên xuất hiện dưới chân hắn, đạo văn như nham thạch nóng chảy sôi trào, cực nhanh khuếch tán ra ngoài.

Nhìn thấy cảnh này.

Long Dao trầm giọng nói: "Ra tay, giết hắn!”

Cường giả thôn Chí Tôn lần lượt ra tay, đạp không lướt nhanh, lao xuống phía dưới, từng công kích lăng không rơi xuống, tựa như thiên lôi Cửu Thiên đánh mạnh xuống trên người Diệp Trường Sinh.

Cấp bậc của những người này là Chí Tôn, mười công kích dung hợp cùng một chỗ có uy lực hủy trời diệt đất.

Diệp Trường Sinh thấy công kích đánh úp sau lưng, thân ảnh chợt lóe, nhanh chóng vọt tới phía Hoàng Kim Bỉ Mông.

Hắn muốn làm gì vậy?

Long Dao hơi bối rối.

Lúc này, Hoàng Kim Bỉ Mông đã đánh vỡ vạn kiếm xuyên qua, vung bàn tay khổng lồ lần thứ hai công kích về phía Diệp Trường Sinh.

Hiện tại hắn vọt tới phía Hoàng Kim Bỉ Mông, không phải là tự tìm đường chết sao?

Nhưng ngay khi bàn tay khổng lồ như thiên thạch nện lên người Diệp Trường Sinh, hắn xảo diệu tránh thoát quyền lệ đánh xuống, thân ảnh vọt tới một bên của Hoàng Kim Bỉ Mông.

Công kích của mười cường giả thôn Chí Tôn vừa lúc rơi vào trên người Hoàng Kim Bỉ Mông, một tiếng ầm ầm truyền ra, thân ảnh Hoàng Kim Bỉ Mông liên tiếp lui về phía sau.

Trên người nó xuất hiện từng vết nứt, máu tươi ào ào chảy ra, từng khối máu thịt rơi xuống, nhìn qua dữ tợn khủng bố, thấy mà giật mình.

Trong lúc nhất thời, Hoàng Kim Bỉ Mông Thú hoàn toàn nổi giận, bắt đầu phát động tấn công mười người thôn Chí Tôn, nó mới mặc kệ ân oán của Long Dao và Diệp Trường Sinh, trong lòng nó chính là muốn chém giết toàn bộ nhân loại trước mắt.

Long Dao thấy mười người dưới trướng đánh nhau với Hoàng Kim Bỉ Mông Thú, sắc mặt tái mét, không nghĩ tới lại khiến cho Diệp Trường Sinh thực hiện được.

Diệp Trường Sinh không tiếc để cho mình rơi vào nguy hiểm, mục đích chính là vì chuyển dời cuộc chiến đến bọn hắn và Hoàng Kim Bỉ Mông thú.

Thật hèn hạ.

Nhưng sau khi giáp công trước sau, hắn còn có thể dễ dàng tránh thoát công kích, Long Dao vẫn rất bội phục Diệp Trường Sinh.

Ít nhất hắn đã bắt chẹt được thời gian và cơ hội tốt, vừa vặn.

Một loạt động tác vừa rồiđược hoàn thành như nước chảy mây trôi, nhưng cần tố chất tâm lý vô cùng mạnh mẽ.

Lúc này.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh đứng lơ lửng trên không, ánh mắt dừng trên người Long Dao: "Cô nương, ngươi từ từ chơi với Bỉ Mông thú đi, nó rất lớn, nhất định có thể thỏa mãn ngươi!”

Long Dao nói: "Diệp Trường Sinh, ngươi cho rằng một con Hoàng Kim Bỉ Mông có thể ngăn cản ta sao?”

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi trâu bò, thứ cho không phụng bồi!”

Dứt lời.

Thân ảnh của hắn chợt lóe, tiếp tục lướt nhanh về phía trong của Vĩnh Hằng Thâm Uyên.

Long Dao nhìn thân ảnh Diệp Trường Sinh đi xa, hơi thở Chí Tôn tầng tầng thứ năm trên người bắn ra, đạo văn che trời bao phủ trên người, chợt lóe về phía trước trực tiếp phát động công kích về phía Hoàng Kim Bỉ Mông.

Dưới công kích của mười người thôn Chí Tôn, Hoàng Kim Bỉ Mông vốn đã bị thương nặng, đối mặt với công kích của Long Dao, nó hơi lực bất tòng tâm.

Thân ảnh to lớn tận trời lung lay sắp đổ, lúc nào cũng đều có thể ngã xuống, thân thể dưới từng đạo công kích càng nghiền nát không chịu nổi.

Thân ảnh Long Dao vọt tới, một ánh sáng bạc nghiền nát bầu trời, chém vào trên người Hoàng Kim Bỉ Mông.

̀m.

̀m.

Tiếng nổ vang vọng cửu thiên thập địa.

Hoàng Kim Bỉ Mông bị chia làm hai, sương máu che đầy trời, tràn ngập trong mỗi một tấc không gian.

"Vốn không muốn giết ngươi, nhưng ngươi ngăn cản ta chém giết Diệp Trường Sinh, cho nên ngươi chắc chắn phải chết."

Long Dao trầm giọng nói, quần áo bay múa, bóng dáng xinh đẹp từ trên bầu trời xẹt qua, đuổi theo hướng Diệp Trường Sinh rời đi.

Giây lát.

Thân ảnh nàng ta đi về phía trước ngừng lại, cách đó không xa chính là bóng dáng Diệp Trường Sinh, cùng lúc đó, vô số hung thú tung hoành trong hư không, vây quanh Diệp Trường Sinh.