Chương 920: Rốt cuộc lão tử là ai?
Ngày đó gặp phải Bắc Minh Thiên Tà, phong ấn hắn là Đạm Đài Tú, hắn từng nhắc tới Đạm Đài Tú là tồn tại gần với cấm kỵ.
Trong lòng Diệp Trường Sinh có một suy nghĩ lớn mật, chẳng lẽ hắn là một trong Vũ Trụ Cấm Kỵ Thiên Thần và Vũ Trụ Tạo Hóa Thiên Thần?
Không thể nào, thân phận kiếp trước của hắn trâu bò như vậy sao?
Có điều, vấn đề đặt ra, có thể khởi động lại vũ trụ, thành lập kỷ nguyên và trật tự, cường giả như vậy làm sao có thể ngã xuống?
Rối rắm.
Trong lòng Diệp Trường Sinh tràn ngập hồ nghi, rốt cuộc lão tử là ai?
Lúc này.
Đạo Linh Nhi nhìn Diệp Trường Sinh: "Đừng suy nghĩ, chuyện trong truyền thuyết ai biết thật hay giả, hiện tại chúng ta vẫn nên nghĩ biện pháp rời khỏi nơi này.”
Diệp Trường Sinh nội liễm tâm thần: "Đi thôi, trước tiên tiến vào bên trong Thâm Uyên!”
Ba người đạp không lướt đi, bay lượn trên hư không, trong khi đi về phía trước thì đột nhiên có một công kích từ trên trời rơi xuống.
Đạo Linh Nhi nhanh tay lẹ mắt vội vàng ra tay ngăn cản công kích rơi xuống trước mắt, theo một tiếng nổ tung truyền ra, thân ảnh ba người bay ngược ra sau.
Diệp Trường Sinh híp mắt, nhìn chăm chú vào phía trước, cách đó không xa là một đoàn sương mù màu đen quanh quẩn, một bóng người từ trong đó đi ra.
Thân ảnh người này thấp bé, cả người bị áo bào đen bao lấy, trong tay nắm một thanh quyền trượng.
Sắc mặt Diệp Trường Sinh hơi biến đổi, phát hiện người trước mắt ngoại trừ có thể nhìn thấy cánh tay, những nơi khác dường như do sương mù màu đen hình thành.
Đạo Linh Nhi tiến lên một bước, đi tới bên người Diệp Trường Sinh: "Hắn vô cùng mạnh, hẳn là tu sĩ diện vị, không thể khinh thường.”
Người có thể được Đạo Linh Nhi nói là mạnh mẽ, Diệp Trường Sinh tự nhiên không dám khinh thường: "Linh Nhi, hắn là nhân loại sao?”
Đạo Linh Nhi lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Không tính là nhân loại, cánh tay của hắn không thuộc về mình, chắc là hắn được hình thành từ một đạo sát khí, sau đó khống chế cánh tay này.”
"Cánh tay này rất mạnh, một kích vừa rồi chính là cánh tay phát ra."
Nói đến đây, nàng xoay người nhìn về phía Diệp Trường Sinh, lạnh nhạt cười: "Chờ giết hắn xong sẽ đưa cánh tay này cho ngươi.”
"Cánh tay phải của ngươi có thần cốt vàtay Thần Ma, so sánh ra, cánh tay trái sẽ yếu đi rất nhiều, cánh tay này vừa vặn là cánh tay trái, nếu như ngươi có thể đạt được nó, một thân thực lực có thể tăng lên một cấp độ."
"Như vậy cũng có thể sao?" Diệp Trường Sinh nói xong, giơ tay lên tức giận chém một kiếm xuống phía người áo đen.
Đạo Linh Nhi: "..."
Diệp Linh Khuynh: "..."
Ngoài miệng nói không muốn, nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Xuy.
Một kiếm chém xuống, người áo đen chôn thân dưới kiếm quang, Diệp Trường Sinh hơi ngoài ý muốn, mình từ khi nào mạnh như vậy?
Ngay sau đó.
Vô số sương mù màu đen hội tụ, người áo đen lần thứ hai đứng lên, hơi thở trên người càng thêm mạnh mẽ, bầu trời bị sương mù màu đen bao trùm, hiển nhiên là muốn trói buộc ba người Diệp Trường Sinh.
Xuy.
Diệp Linh Khuynh phất tay đánh một kiếm ra, lôi đình như sét đánh xuống, một bên, Đạo Linh Nhi cũng phát động công kích: "Trường Sinh, cùng nhau ra tay, chớ để cho hắn sống lại lần nữa.”
Xuy.
Xuy.
Ba đạo kiếm quang đánh thẳng vào người áo đen, lúc này đây, người áo đen lựa chọn nghênh chiến, quyền trượng trong tay chỉ một cái.
Một cột sáng màu đen va chạm cùng một chỗ với kiếm quang, sóng khí nuốt trời giống mũi kim so với cọng râu, điên cuồng bắn ra, vòng xoáy gió lốc che trời xuất hiện.
"Trường Sinh, ta và Khuynh Nhi giết hắn, ngươi nhân cơ hội cướp lấy cánh tay, không có cánh tay này, hắn sẽ không chịu nổi một kích."
Đạo Linh Nhi nói xong, linh khí kinh khủng hội tụ ở trong lòng bàn tay, lần thứ hai đánh tới phía người áo đen.
̀m.
̀m.
Sương đen bị đánh bay ra ngoài, chỉ còn lại cánh tay và quyền trượng lơ lửng trên không, Diệp Trường Sinh vội vàng tiến lên đưa tay chộp về phía cánh tay.
Trong khoảnh khắc hắn chạm vào cánh tay, một lượng sát khí vô biên nhập thể, cùng lúc đó, sương đen đầy trời đồng thời tràn vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh.
Cảnh tượng này xảy ra quá nhanh khiến Đạo Linh Nhi và Diệp Linh Khuynh bất ngờ không kịp đề phòng, người sau vội vàng nói: "Ca ca ta làm sao vậy?”
“Không cần đi qua, Trường Sinh bị sát khí nhập thể, hắn sẽ mất đi lý trí!” Đạo Linh Nhi đưa tay nắm lấy cánh tay Diệp Linh Khuynh.
Diệp Linh Khuynh nói: "Tỷ tỷ, phải như thế nào mới có thể cứu ca ca ta?”
Đạo Linh Nhi lôi kéo nàng lui ra phía sau: "Hiện tại sát khí nhập thể chính là thời khắc thô bạo nhất, chúng ta không thể tiến lên, tất cả đều cần Trường Sinh phải tự đối mặt.”
Nàng cũng thật không ngờ lượng sát khí này lại kinh khủng như thế, có thể nhân cơ hội tiến vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh dưới sự tiến công của hai người bọn họ.
Sát khí không đơn giản!
“Lui!”
“Linh Nhi, bảo vệ tốt Khuynh Nhi, không cần để ý đến ta!” Diệp Trường Sinh dùng một ít lý trí cuối cùng hô về phía hai nàng.