Chương 932: Trong lòng không có nữ nhân, rút kiếm tự nhiên thần kỳ
Đạo Linh Nhi nhìn mọi người trước mắt, sắc mặt hơi đổi: "Nên tới vẫn tới!”
Diệp Linh Khuynh nói: "Linh Nhi tỷ tỷ, những người này làm gì, ta nhận thấy ác niệm nồng đậm trên người bọn họ.”
Đạo Linh Nhi trầm giọng: "Những người này tới vì tỷ tỷ và ca ca ngươi.”
Diệp Linh Khuynh gật đầu, cất bước về phía trước, Đạo Linh Nhi ở phía sau vội vàng hô: "Khuynh Nhi, ngươi muốn làm gì.”
“Linh Nhi tỷ tỷ chiếu cố mẫu thân, ta đi chém chết bọn họ!”
Đạo Linh Nhi: "..."
An Mộng Quân: "..."
Loli bạo lực!
...
Ở phía xa.
Trên hư không.
Bốn người Diễm Xích Vũ nhìn Diệp Linh Khuynh, một bên, Hoàng Vân Huyền nói: "Xích Vũ, có muốn ra tay hay không?”
“Không cần, đừng nhìn nàng chỉ là tiểu nha đầu, nhưng lại mạnh mẽ đến mức làm cho ngươi sợ hãi!"
Hoàng Vân Huyền nói: "Những người này không phải là người tốt, bất kỳ một người nào trong bọn họ đều có thể quan sát mọi người ở Vĩnh Sinh Giới.”
Diễm Xích Vũ lạnh nhạt cười: "Vậy ngươi chưa từng thấy nàng ra tay, những người này là có chút thực lực, nhưng trong mắt nàng cũng không bằng cả sâu kiến.”
"Đừng quên, ngày xưa trong Thần Cung, Khô Lâu Vương, Thi Vương và Minh Hống Tàn Hồn là do chính nàng chém giết."
Lúc này.
Diệp Linh Khuynh không đi, ngẩng đầu nhìn mọi người trên hư không: "Các ngươi tới giết ca ca ta sao?”
Một lão giả áo đen liếc mắt nhìn Diệp Linh Khuynh: "Tiểu nữ oa, ca ca ngươi là ai?”
Diệp Linh Khuynh nói: "Ca ca ta... Diệp Trường Sinh!”
Lão giả áo đen cười lạnh: "Vậy thì đúng rồi, sao ca ca ngươi không dám đi ra mà lại phái tiểu oa nhi ngươi đến chịu chết?”
Diệp Linh Khuynh nói: "Lão đầu, thực lực của ngươi là gì.”
Lão giả áo đen khinh thường: "Ngươi ngay cả cấp bậc của ta là gì cũng không biết mà dám tiến lên đây?”
Diệp Linh Khuynh nói: "Đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn biết, ta có thể đánh bao nhiêu người giống như ngươi.”
Lão giả áo đen ngửa đầu cười điên cuồng, nói với người xuất hiện bên cạnh: "Tiểu cô nương này hơi thú vị, chỉ bằng nàng mà cũng muốn giết ta.”
Diễm Xích Vũ nghe được lời của lão giả áo đen: "Hắn xong rồi.”
Xuy.
Một đạo kiếm quang bay ra, ẩn chứa vô sốsét đánh màu tím, đánh thẳng vào trên người lão giả áo đen.
Giờ khắc này.
Mọi người trong sân nhao nhao nuốt nước miếng, loại cảm giác này... Thực sự khủng khiếp.
Một kiếm bao phủ, lão giả áo đen phát hiện lão ta lại không thể di chuyển chút nào, kiếm đạo chi quang, uy áp của lôi đình đè ép lão ta không thở nổi.
Không thể tin rằng một cô nương yếu đuối sẽ đánh sợ như thế.
Kiếm của nàng...
Có thể phá hủy tất cả mọi thứ, bất kỳ phòng thủ dưới sự tấn công của nàng giống như thùng rỗng kêu to.
Tuyệt đối yên lặng, diệt tất cả đường sống.
Diệp Linh Khuynhnắm chặt kiếm Ngục Ma trong tay, hai chân đạp đất, thân ảnh nhanh chóng vọt tới phía mọi người trong hư không.
“Làm kẻ địch của ca ca ta, tất cả đều phải chết!”
Người ta thường nói, trong lòng không có nữ nhân, rút kiếm tự nhiên thần kỳ.
Trong lòng nàn chỉ có ca ca, rút kiếm hóa thành ma.
Lúc này.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện bên người Đạo Linh Nhi, An Mộng Quân: "Khuynh Nhi vẫn còn là một đứa trẻ, không nên đểnàng đối mặt với tất cả.”
Đạo Linh Nhi gật đầu: "Trường Sinh, những người này đến vì ta, hay là giao cho ta đi!”
“Ta sẽ giết những người này!” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Ta nói sẽ bảo vệ ngươi!”
Đạo Linh Nhi nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh đi xa, vẻ mặt hơi rung động, giờ khắc này, nàng biết mình thật sự yêu nam nhân này.
Rất yêu, rất yêu, rất yêu.
Vì hắn, có thể vứt bỏ hết thảy.
Vì hắn, cho dù tan xương nát thịt cũng không tiếc.
Diệp Trường Sinh đi tới bên cạnh Diệp Linh Khuynh: "Khuynh Nhi, trở về với mẫu thân, giao bọn họ cho ca.”
Diệp Linh Khuynh gật đầu: "Ca, ta nghe ngươi.”
Diệp Trường Sinh nhìn mọi người: "Chư vị, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ, tìm ta có chuyện gì, hình như ta không quen các ngươi lắm"
Triệu Tử Huyền đi ra từ trong đám người, nhìn Diệp Trường Sinh trước mắt, trong lòng vô cùng hoảng sợ, lần thứ hai bị sự nghịch thiên của hắn làm cho chấn động.
Không nghĩ tới hắn lại đi ra từ Vĩnh Sinh Thâm Uyên.
“Diệp Trường Sinh, giao đồ ra đi!”
Diệp Trường Sinh nhìn Triệu Tử Huyền: "Ngươi là người của thôn Chí Tôn, lão đầu, ngươi quá yếu, trở về gọi thêm cường giả tới”
Tiếp theo, hắn xoay người nhìn về phía những người khác: "Đến đây, nói đi, chư vị đến từ nơi nào, cho ta biết là ai muốn giết ta.”
“Mặt khác, kiếm của ta cũng không giết hạng người vô danh!”
Triệu Tử Huyền nói: "Ta rất yếu sao? Diệp Trường Sinh, ngươi quá cuồng vọng.”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão đầu, ngươi nhìn xem, trong sân có người nào không mạnh mẽ hơn ngươi chứ?”
Dứt lời.
Mấy hơi thở xuất hiện sau lưng Diệp Trường Sinh, bọn họ bay xuống phía Đạo Linh Nhi, mắt của một người cầm đầu lộ vẻ tham lam: "Bắt ba người các ngươi, Diệp Trường Sinh chỉ có thể thúc thủ chịu trói.”
Trên mặt đất.
Ba người An Mộng Quân, Đạo Linh Nhi, Diệp Linh Khuynh nghe được lời của người tới, lập tức cảm giác đầu óc mấy của người trước mắt này có thể không tốt lắm.