Chương 934: Đầu óc của lão đầu này không tốt (2)
Diệp Trường Sinh nói: "Có ngươi và Khuynh Nhi ở bên cạnh ta, sau này ta có cơ hội giả vờ, không đúng, ta không có nhiều cơ hội ra tay.”
Đạo Linh Nhi hơi nhíu mày: "Trường Sinh, những người này ngoại trừ cường giả của thôn Chí Tôn ra, phần lớn đều đến từ nơi khác nhau.”
"Bọn họ đến vìchín chín lôi kiếp, hiện tại những người này còn không biết thân phận của ta, nhưng theo thời gian trôi qua, cường giả đến đây sẽ càng ngày càng nhiều, khi đó thân phận của ta sẽ bại lộ."
Diệp Trường Sinh nói: "Linh Nhi, ngươi muốn nói gì, muốn rời khỏi ta sao?”
Đạo Linh Nhi gật đầu: "Trường Sinh, ta cũng không muốn rời khỏi ngươi, nhưng ta ở lại, ngươi sẽ gánh vác quá nhiều.”
"Có một số việc, ta phải tự mình đối mặt."
"Lần này, ta sẽ mang theo Khuynh Nhi cùng rời đi, có một chỗ thích hợp với nàng."
Vẻ mặt Diệp Trường Sinh thay đổi: "Vì sao phải rời đi, ngươi không tin ta sao?”
Đạo Linh Nhi vội vàng lắc đầu: "Không phải ta không tin ngươi, ta càng muốn ở cùng một chỗ với ngươi thật tốt, thế nhưng hiện tại ta như vậy cũng không cách nào sống cùng một chỗ với ngươi tốt hơn.”
"Chờ đoạt lại bản thể thuộc về ta, ta sẽ mang theo Khuynh Nhi cùng nhau trở về tìm ngươi, chỉ cần ta rời khỏi giới này, phiền toái của ngươi cũng sẽ biến mất, như vậy ngươi mới có thể dốc lòng tu luyện."
Nếu hai người ở lâu, mắt to trừng mắt nhỏ cũng là chuyện lãng mạn.
Diệp Trường Sinh chưa bao giờ cảm thấy Đạo Linh Nhi vướng víu, thật không rõ vì sao nàng lại lựa chọn rời đi.
Im lặng trong chớp mắt.
Hắn xoay người nhìn về phía An Mộng Quân, Diệp Linh Khuynh: "Nương, dẫn Khuynh Nhi tới đây.”
Hai người An Mộng Quân, Diệp Linh Khuynh tiến lên, Diệp Trường Sinh lại nói: "Khuynh Nhi, những ngày sau này, ngươi hãy đi đến nơi rất xa với Linh Nhi tỷ tỷ, ở nơi đó chờ ca ca.”
Diệp Linh Khuynh vội vàng lắc đầu: "Ta không đi, không rời khỏi ca ca và mẫu thân, ta muốn đọc sách với mẫu thân.”
Đạo Linh Nhi tiến lên lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Diệp Linh Khuynh: "Khuynh Nhi, nghe lời tỷ tỷ nói.”
Nhìn hai nàng rời đi, An Mộng Quân trầm giọng nói: "Trường Sinh, vì sao Linh Nhi phải mang theo Khuynh Nhi rời đi.”
Diệp Trường Sinh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía đỉnh bầu trời: "Nàng đang bảo vệ chúng ta!”
Giờ khắc này.
Sáu người Diễm Xích Vũ, Hoàng Vân Huyền, Vương Phú Quý, Diệp Thập Vạn, Dạ Bắc Huyền, Ngao Vô Bại xuất hiện, đi tới trước mặt Diệp Trường Sinh, đều khom người một cái: "Bái kiến Thiếu chủ!”
Diệp Trường Sinh nói: "Các ngươi tới rồi!”
Diễm Xích Vũ nói: "Biết chủ nhân gặp nguy hiểm, cho nên đến xem!”
Nói đến đây, hắn trầm mặc trong nháy mắt, nói: "Chủ nhân, trên bầu trời dường như vẫn có một đôi mắt đang nhìn trộm chúng ta.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ta biết.”
Diễm Xích Vũ nói: "Chuột nhắt, thế mà dám ở trong bóng tối nhìn trộm chúng ta, hắn nhất định là bị thực lực mạnh mẽ của ta chấn nhiếp.”
Mọi người: "..."
Diệp Trường Sinh xoay người nhìn lại, phát hiện Đạo Linh Nhi và Diệp Linh Khuynh trở về: "Ca, ta rời đi với Linh Nhi tỷ tỷ, ngươi nhất định phải tới tìm ta.”
"Yên tâm, ca nhất định sẽ đi tìm ngươi." Diệp Trường Sinh trầm giọng nói.
Diệp Linh Khuynh đi tới bên cạnh An Mộng Quân: "Mẫu thân, ta thật sự không nỡ rời xa ngươi, chờ gặp lại, Khuynh Nhi nhất định ở lại bên cạnh mẫu thân.”
An Mộng Quân gật đầu: "Mẫu thân sẽ đi tìm ngươi với ca ca ngươi.”
Đạo Linh Nhi nhìn Diệp Trường Sinh, "Trường Sinh, bảo trọng, ta sẽ trở về.”
Diệp Trường Sinh nói: "Mọi việc đều lượng sức mà đi, thật sự không được thì trở về, ta sẽ một mực ở bên cạnh ngươi.”
Đạo Linh Nhi nhẹ nhàng gật đầu, cực lực kiềm chế cảm xúc của mình, lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Diệp Linh Khuynh, hai người đạp không đi xa.
Trong khi đang đi về phía trước.
Một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống...
Diệp Linh Khuynh nói: "Linh Nhi tỷ tỷ, tỷ khóc à?”
Đạo Linh Nhi lắc đầu: "Không có, gió hơi lớn!"
Diệp Linh Khuynh lại nói: "Linh Nhi tỷ tỷ, ngươi nói người nọ ở nơi nào, ta phải cho hắn một kiếm, nếu không phải vì hắn xuất hiện, chúng ta không cần rời khỏi ca ca.”
“Rời khỏi phương thế giới này, rất nhanh có thể gặp được hắn!”
Sở dĩ Đạo Linh Nhi lựa chọn rời đi là bởi nàng phát hiện có người của Vũ Trụ Thần Cung ở trong bóng tối, nàng không muốn để cho Diệp Trường Sinh rơi vào nguy hiểm.
Chỉ khi nàng rời đi, Diệp Trường Sinh mới có thể an toàn.
Nhìn bóng dáng hai người biến mất, Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân, cứ để cho các nàng rời đi như vậy sao?”
“Nếu như vừa rời đi, các nàng không bao giờ trở về thì làm sao bây giờ!”
Diệp Trường Sinh nói: "Linh Nhi sẽ không gạt ta!”
Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân, lời nói dối của nam nhân có thể lừa gạt nữ nhânmột đêm, lời nói dối của nữ nhân có thể lừa gạt nam nhân cả đời.”
Diệp Trường Sinh nói, "Ngươi thì hiểu cái gì.”
Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ, kế tiếp chúng ta đi đâu, có muốn trở về Giới Thượng Giới trước hay không?”
Diệp Trường Sinh nói: "Đi thôn Chí Tôn!”