Chương 951: Tiến vào Cổ Pháp Giới

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 951: Tiến vào Cổ Pháp Giới

“Ngươi đã tới Cổ Pháp Giới sao?” Diệp Trường Sinh hỏi.

Diễm Xích Vũ lắc đầu: "Trong trí nhớ đã tới, nhưng rất nhiều thứ đều không nhớ rõ, hơn nữa, thời gian quá khứ quá dài, trí nhớ của ta đều trở nên mơ hồ.”

Diệp Trường Sinh không hỏi thêm gì nữa, biết chắc chắn Diễm Xích Vũ có quan hệ sâu xa với Cổ Pháp Giới, nếu đối phương không muốn nói, hắn cần gì phải đi cưỡng cầu?

Cách Cổ Pháp Giới càng ngày càng gần, trong tinh vực, nhóm người Diệp Trường Sinh gặp phải mấy nhóm tu sĩ, rất hiển nhiên, bọn họ cũng muốn tiến vào Cổ Pháp Giới.

Ngay sau đó.

Một tòa đảo nổi xuất hiện trước mắt mọi người, mênh mông vô biên, bốn phía có vô số linh khí quanh quẩn, thỉnh thoảng có tiếng rồng ngâm phượng hót.

Trên đảo nổi xuất hiện tiên cung cao vút tiếnvào trong mây, những cung điện này tang thương cổ xưa, tản ra hơi thở vô cùng mạnh mẽ.

Giống như Thần Thú đang nằm ngơi, bất cứ lúc nào cũng sẽ tỉnh lại.

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, thu thuyền tiên Cửu Long Tiên, mấy người đạp không mà đi, bay về phía Cổ Pháp Giới.

Lâu đài cổ xưa thật cũ, giới này có chút năm tháng.

Diễm Xích Vũ tiến lên: “Chủ nhân, Cổ Pháp Giới có mấy cường giả siêu cấp, một người trong đó có thể khống chế vô số nguyên tố lực. Nếu hắn còn sống, hiện tại hẳn đã là tồn tại Vũ Trụ đỉnh phong!”

Diệp Trường Sinh nói: “Xích Vũ, ý của ngươi là giới này có cường giả Vũ Trụ đỉnh phong?”

Diễm Xích Vũ nói: " Nếu hắn còn sống sẽ không ở tại chỗ này. Nếu như một tòa tinh vực đi ra một cường giả Vũ Trụ đỉnh phong, tinh vực của hắn sẽ được bảo vệ, sẽ sừng sững không ngã.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Thì ra là như thế, khó trách đại trận giới này lại mạnh như vậy.”

Trong khi nói chuyện, mấy người đi tới tiến vào lối vào Cổ Pháp Giới.Trong lúc bọn họ chuẩn bị tiến vào lại bị tu sĩ Cổ Pháp Giới ngăn lại.

“Các ngươi muốn tiến vào Cổ Pháp Giới sao?” Một người trầm giọng nói.

Nghe nói như vậy, Diễm Xích Vũ trong nháy mắt đã mất hứng, không tiến vào Cổ Pháp Giới, chúng ta tới nơi này giải sầu sao?

Đầu óc không thông minh!

Diệp Trường Sinh giơ tay vỗ vỗ bả vai Diễm Xích Vũ: "Tiến vào Cổ Pháp Giới có yêu cầu gì?”

Nam tử trừng mắt nhìn Diễm Xích Vũ: "Có pháp lệnh có thể trực tiếp tiến vào, không có pháp lệnh, tính theo đầu người, mỗi người một món chí bảo.”

“Đây là quy củ, bằng không thì ai cũng có thể tiến vào Cổ Pháp Giới!”

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi nói rất có đạo lý.”

Đoàn người bọn họ tổng cộng có bảy người, Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, bảy món chí bảo xuất hiện trước mặt nam tử: “Hiện tại chúng ta có thể tiến vào Cổ Pháp Giới rồi chứ?”

Ánh mắt nam tử lộ vẻ tham lam, nhìn bảy món chí bảo trước mắt, ngay sau đó, hắn lạnh lùng nói: "Đây cũng coi là chí bảo sao, ngươi cho rằng Cổ Pháp Giới cũng giống như những nơi khác à?”

“Lấy ra loại rác rưởi này mà cũng muốn tiến vào Cổ Pháp Giới!”

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Trường Sinh trở nên mất tự nhiên, tên này coi ta là người xem tiền như rác sao?

Thật sự là thúc có thể nhịn, thím không nhịn được.

Vẻ mặt Diễm Xích Vũ cực kỳ khó coi, hiển nhiên phẫn nộ đến cực hạn, đúng lúc này, hai đoàn người xuất hiện ở lối vào.

Diệp Trường Sinh xoay người nhìn lại, trong đó có một đoàn người chính là Khương Mật mà lúc trước bọn họ cứu khỏi tay Cửu U Cung, người cầm đầu một đội khác cũng là một nữ tử.

Khương Mật nhìn Diệp Trường Sinh, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường, di chuyển tiến lên trước mặt nam tử, trong tay ngọc xuất hiện một lệnh bài.

Đây là pháp lệnh mà nam tử đã nói lúc trước.

Ánh mắt nam tử dừng ở trên pháp lệnh, vẻ mặt trở nên vô cùng cung kính: "Đại nhân, mời vào Cổ Pháp Giới.”

Khương Mật đi về phía trước vài bước, bóng dáng xinh đẹp ngừng lại, xoay người nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Muốn tiến vào Cổ Pháp Giới, có muốn ta hỗ trợ hay không.”

Diệp Trường Sinh nói: "Không cần.”

Nữ nhân này vừa nhìn đã không phải người tốt gì, lúc trước cứu các nàng thì có bộ dáng điềm đạm đáng yêu, hiện tại tiện tay đã lấy ra pháp lệnh.

Nói nàng là đệ tử chi thứ của Khương Tộc, lừa quỷ à.

Ngay từ đầu đã che giấu thân phận của mình, nữ nhân này cũng không đơn giản như bề ngoài.

Khương Mật ý vị thâm trường nhìn Diệp Trường Sinh, khẽ phất ống tay áo, đứng dậy đi về phía Cổ Pháp Giới.

Giờ khắc này.

Một giọng nói truyền đến: "Công tử muốn vào Cổ Pháp Giới sao?”

Diệp Trường Sinh xoay người nhìn lại, ánh mắt rơi vào trên người nữ tử: "Tới đây, đương nhiên muốn vào Cổ Pháp Giới.”

Nữ tử gật đầu, tiến lên nói nhỏ với thị vệ ở cửa vào một hồi, thị vệ vội vàng tiến lên: "Tiểu nhân có mắt không tròng, kính xin đại nhân thông cảm.”

Diệp Trường Sinh không biết nữ tử nói gì mà khiến thị vệ ở cửa vào có biến hóa lớn như thế, nữ tử nói: "Công tử có thể tiến vào.”