Chương 960: Diệp Đãng Thiê
Diệp Trường Sinh nói: "Có triệu chứng gì?”
Lão giả đầu trọc nói: "Kinh mạch không thông, ác tâm, đầu váng mắt hoa, không khống chế được thần thức...”
“Không có!” Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Chẳng lẽ ta cắn nuốt hắc khí giả sao?”
“Tiểu tử, ta không nói giỡn với ngươi!”
"Ai đùa giỡn với ngươi?" Diệp Trường Sinh nói xong, chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một đoàn hắc khí: "Sao hiện tại nói thật lại không ai tin?”
"Giữa người với người không thể có ít sự tin tưởng, có ít độ ấm sao?"
Lão giả đầu trọc bình tĩnh nhìn Diệp Trường Sinh, giống như phát hiện được thế giới mới: "Ngươi thật sự không khó chịu chút nào sao?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Không có.”
Lão giả đầu trọc sờ lên cằm, trên mặt hiện lên vẻ hưng phấn: "Tốt, thật sự là quá tốt.”
Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn ông, trong lòng thầm nghĩ, lão đầu này thật kỳ lạ, chính mình cắn nuốt hắc khí thì có quan hệ gì với hắn mà khiến hắn vui vẻ thành như vậy.
Cái này cũng giống như người khác cưới vợ, động phòng hoa chúc, người bên cạnh cũng vui vẻ.
Có thú vị không?
Ngươi nói có thú vị không?
Hắn không nói gì, mặc kệ lão giả đầu trọc tự do phát huy, ánh mắt chợt lóe, rơi vào trên người mọi người trước mắt: "Các ngươi còn không đi là muốn luận bàn với ta?”
Tuy rằng đám người Khương Linh Vũ, Kiếm Quân Huyền, Lâm Tiên Nhi rất không cam lòng, nhưng vẫn quyết định rời đi trước, sau đó tìm cơ hội cướp đoạt thứ mình muốn.
Mọi người lập tức giải tán, đạp không lướt đi biến mất ở trên hư không.
Lão giả đầu trọc nói: "Tiểu tử, sao ngươi có thể để cho bọn họ rời đi?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi có ý gì, trừ cỏ tận gốc?”
Lão già đầu trọc nói: "Ngươi nghiêm túc hay giả bộ vậy?”
Diệp Trường Sinh nói: "Tất cả mọi người đều say nhưng ta tỉnh, lão tử chính là không đứng đắn!”
Lão giả đầu trọc nói: "Tiểu tử ngươi có tính cách, ta lại nhìn không thấu ngươi.”
Nói đến đây, ông dừng lại rồi tiếp tục: "Ta nghĩ rằng ngươi sẽ trở thành một nhân vật phản diện, giết tất cả bọn họ.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi xem ta có tiềm lực làm nhân vật phản diện sao?”
Lão giả đầu trọc gật đầu: "Đương nhiên có, xuống tay tàn nhẫn một chút thì ngươi chính là nhân vật phản diện, để cho bọn họ rời đi chỉ mang đến phiền toái lớn hơn cho ngươi.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười, trong đầu đột nhiên xuất hiện một câu, chỉ cần dáng dấp của nhân vật phản diện tốt, Tam Quan chạy theo ngũ quan, hôm nay lại là một ngày làm việc xấu.
"Lão đầu, thật ra không phải ta không muốn giết bọn họ, thả bọn họ đi, ta có mục đích của mình."
"Ngươi muốn làm gì?"
Diệp Trường Sinh lại nói: "Dẫn cường giả thật sự sau lưng bọn họ đến, nếu ta muốn giết những người vừa rồi, một kiếm... Không đúng, không cần xuất kiếm, bọn họ cũng chắc chắn phải chết.”
Lão giả đọc trọc nói: "Người thành đại sự, không thể nói đàm binh trên giấy, chúng ta phải trực tiếp làm.”
Diệp Trường Sinh không nói gì, xoay người nhìn về phía ba cột sáng sau lưng, thấy ba người Hoàng Vân Huyền còn chưa chấm dứt truyền thừa: "Lão đầu, quen biết mấy ngày, còn không biết tên của ngươi.”
“Hỏi cái này làm gì, tên của ta quá lợi hại, người bình thường thì ta không nói cho hắn biết đâu!” Lão giả đầu trọc trầm giọng nói: "Nếu ngươi đã hỏi ta, vậy ta sẽ cố nói cho ngươi biết đi!”
“Diệp Đãng Thiên!”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi cũng họ Diệp?”
Diệp Đãng Thiên nói: "Tiểu tử, sao lại chỉ cho phép ngươi họ Diệp?”
Diệp Trường Sinh cười nhạt: "Nếu đã nói tên rồi, có phải nên nói một chút vì sao ngươi đến bên cạnh ta không?”
Diệp Đãng Thiên vội vàng nói: "Hiện tại còn không thể nói cho ngươi biết, chờ ngươi giải quyết xong chuyện ở Cổ Pháp Giới, chúng ta tìm thời gian trò chuyện tốt một chút.”
Vũ Trụ Điện.
Kiếm Quân Huyền, Lâm Tiên Nhi mang theo vài lão giả xuất hiện, từ trên cao bay xuống, xuất hiện ở phía trước Cổ Điện.
Hư ảnh u Dương Cuồng Sinh xuất hiện, nhìn mọi người trước mắt: "Sao lại trở nhanh như vậy, có nhận được truyền thừa của rừng rậm Phiếu Miểu hay không?”
Kiếm Quân Huyền khom người một cái: "Hồi Điện chủ, thất bại, truyền thừa bị người dưới trướng Diệp Trường Sinh của Thần Ma Tộc chiếm được.”
Vẻ mặt u Dương Cuồng Sinh thay đổi: "Các ngươi đi nhiều người như vậy lại không có được truyền thừa. Quân Huyền, Tiên Nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Kiếm Quân Huyền lại nói: "Điện chủ, Diệp Trường Sinh này sâu không lường được, hắn lần lượt giết tu sĩ của Khương Tộc và chúng ta, hai người là cấp Chí Tôn lại bị một chiêu giết trong nháy mắt.”
u Dương Cuồng Sinh nói: "Cũng bởi vì Diệp Trường Sinh giết hai tên tu sĩ trong nháy mắt nên các ngươi kiêng kỵ không dám ra tay?”
Lâm Tiên Nhi nói: "Điện chủ, người này không đơn giản như vậy, toàn bộ hắc khí bao phủ trong rừng rậm Phiếu Miểu bị Diệp Trường Sinh cắn nuốt không còn, ta chưa từng thấy có người cắn nuốt linh khí nhanh như vậy.”
"Sao thân thể một người có thể thừa nhận nhiều linh khí tiến vào sâu như vậy?"