Chương 962: Thần Ma tam thức

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 962: Thần Ma tam thức

Ba người đi tới bên người Diệp Trường Sinh, Hoàng Vân Huyền nói: "Đa tạ Thiếu chủ bồi dưỡng.”

Diệp Trường Sinh nói: "Đó là cơ duyên của các ngươi, không liên quan đến ta. Nếu đã tiếp nhận truyền thừa, cũng không nên phụ lòng tín nhiệm của người cho các ngươi truyền thừa.”

Hoàng Vân Huyền gật đầu: "Thiếu chủ, tiếp theo chúng ta nơi nào?”

Diệp Trường Sinh nói: "Đi thành Cổ Pháp!”

Lúc này, bên tai đột nhiên truyền đếm âm thanh nhắc nhở của hệ thống: [Nhắc nhở chủ nhân, có lập tức đánh dấu rừng rậm Phiếu Miểu không?]

Diệp Trường Sinh không chút do dự: [Lập tức đánh dấu!]

[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đánh dấu thành công rừng rậm Phiếu Miểu, đạt được Thần Ma tam thức.]

Thần Ma tam thức?

Xem ra lại là thần công vô thượng của Thần Ma Tộc.

Diệp Trường Sinh nhìn giới thiệu về Thần Ma tam thức trên trang hiển thị của hệ thống, thức thứ nhất, Thần Ma vạn tượng.

Thức thứ hai, Thần Ma bất tức.

Thức thứ ba, Thần Ma chủ tể ấn.

Hệ thống giới thiệu rõ ràng Thần Ma tam thức, hơn nữa viết tới các đời của người Thần Ma Tộc nhưng không ai tu luyện thành công ba thức.

Nhất là thức thứ ba, Thần Ma chủ tể ấn có yêu cầu cực kỳ hà khắc, lấy không gian mênh mông của vũ trụ, sự thâm thúy của thời gian làm căn bản, tự chứng đạo.

Lĩnh ngộ ra đại đạo vũ trụ của mình mới có thể thật sự phóng thích Thần Ma chủ tể ấn.

Trên boong thuyền.

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Hoàng Vân Huyền: "Đi tới thành Cổ Pháp, ta đi bế quan.

Hoàng Vân Huyền nói: "Thiếu chủ đi đi, có ba người chúng ta ở đây sẽ không có vấn đề gì.”

Ngươi nhìn xem, sau khi tiếp nhận truyền thừa, thực lực mạnh mẽ, ngay cả nói chuyện cũng trở nên cứng rắn hơn.

Vương Phú Quý thấy Diệp Trường Sinh rời đi: "Thiếu chủ thật sự cố gắng, cấp bậc lúc nào cũng tăng lên, còn muốn bế quan tu luyện, thật sự là tấm gương của chúng ta.”

Hoàng Vân Huyền nói: "Phú Quý, Thiếu chủ đã từng nói, một đường võ đạo vĩnh viễn không có kết thúc, chủ yếu là không đủ mạnh, chúng ta nhất định sẽ bị người khác đánh chết tươi.”

“Người càng ưu tú càng cố gắng, ngươi nói chúng ta còn có tư cách gì không cố gắng?”

Vương Phú Quý gật đầu: "Ta cũng tu luyện, ngươi và Thập Vạn quả thực chính là biến thái, tu vi tăng lên quá nhanh.”

"Nếu cấp bậc không tăng lên, sau này ta sẽ mất đi Thiếu chủ."

Diệp Thập Vạn lạnh nhạt bình tĩnh: "Phú Quý, ngươi tu luyện cho tốt, chờ Xích Vũ trở lại, ba người chúng ta có thể đánh hắn.”

Ba người đều cười, giống như có thể đánh Diễm Xích Vũ là một chuyện rất thú vị.

Diệp Trường Sinh tiến vào trong lầu các của thuyền tiên, tiện tay vung lên, một tòa trận pháp xuất hiện. Tiếp theo, hắn đắm chìm trong tu luyện.

Chính là tu luyện Thần Ma tam thức.

Chưa từng có người tu luyện thành công, Diệp Trường Sinh không tin, nam nhân ưu tú như hắn còn có vũ kỹ tu luyện nào mà không thành công?

...

Lúc này.

Tin tức truyền thừa của rừng rậm Phiếu Miểu rơi vào trong tay ba người dưới trướng Diệp Trường Sinh lan truyền nhanh chóng, đã truyền khắp các thế lực lớn trong Cổ Pháp Giới.

Đương nhiên, bọn họ cũng nhận được tin tức về việc Diệp Trường Sinh cắn nuốt hắc khí, đáng tiếc những người này căn bản không để việc cắn nuốt hắc khí ở trong lòng.

Chỉ có Diệp Đãng Thiên mới biết, cắn nuốt hắc khí vũ trụ là tồn tại khủng bố cỡ nào.

Đó chính là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả (*).

(Tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả (*): thời trước không có ai, sau cũng không ai được như vậy.)

Nhưng thân phận Thần Ma Tộc của Diệp Trường Sinh cũng khiến rất nhiều người rục rịch, còn có cường giả tràn vào Cổ Pháp Giới tìm kiếm đệ tử Kiếm Điện, trước mắt Cổ Pháp Giới đã rơi vào hỗn loạn.

Các thế lực lớn bắt đầu bận rộn, tất cả mọi người đều biết tìm được đệ tử Kiếm Điện, bọn họ sẽ nhận được chỗ tốt gì.

Một tấm kiếm lệnh sẽ khiến các tinh vực lớn sôi trào.

Diệp Trường Sinh cũng không biết tất cả mọi người đều đang tìm hắn, bí mật mình là đệ tử Kiếm Điện cũng chỉ có Diệp Tu Duyên biết.

Hắn căn bản không biết, làm đệ tử Kiếm Điện còn phải thừa nhận vận mệnh bị người đuổi giết.

Giờ khắc này.

Cổ Pháp Thần Cung.

Trong một cấm địa.

Ánh sáng bảy màu của nguyên tố lượn quanh, toàn bộ cấm địa giống như tắm rửa trong thần quang.

Dưới một ngôi đình cổ.

Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện, áo trắng như tuyết khiến người ta cảm giác tuyệt thế phong hoa, khí độ lăng vân, một tiếng tiêu truyền đến.

Bay bổng trong không trung, giống như thiên đường.

Khuôn mặt của nữ tử hiện lên một ít vẻ u sầu, theo tiếng tiêu đi xa, dường như nàng còn đắm mình trong hồi ức…

Lúc này, một bóng người theo tiếng mà đến, đi tới phía ngôi đình cổ, nghe được tiếng bước chân, nữ tử xoay người nhìn lại, ánh mắt lóe lên rơi vào trên người người tới.

"Ngươi tới rồi!"

Diễm Xích Vũ nói: "Tới, nhiều năm trôi qua như vậy, ngươi còn thích thổi sáo sao? Cái miệng nhỏ nhắn này của ngươi rất thích hợp để thổi sáo.”

Nữ tử nói: "Nhiều năm trôi qua như vậy, ngươi cũng niết bàn trùng tu một lần, vẫn nói chuyện trơn tru như thế.”