Chương 969: Thần Ma vạn tượng
Không thể nào.
Là thanh kiếm kia.
Bạch Hoang Thiên liếc mắt một cái đã nhìn ra, sở dĩ Diệp Trường Sinh có thể đánh bại u Dương Cuồng Sinh, toàn bộ đều dựa vào kiếm Thần Phạt trong tay.
Ngay sau đó.
Thân ảnh của lão tatừ trên cao rơi xuống, chắn trước mặt Diệp Trường Sinh, mười phân thân nguyên tố của u Dương Cuồng Sinh bị hủy, lại bị kiếm quang đánh bị thương, nhưng lão ta còn có thể cứu.
Hành động này của Bạch Hoang Thiên hiển nhiên là không muốn từ bỏ u Dương Cuồng Sinh, dù sao bồi dưỡng một tu sĩ có được mười nguyên tố là rất gian nan.
Diệp Trường Sinh nhìn Bạch Hoang Thiên trước mắt, không biết từ khi nào trong lòng hắn xuất hiện một thanh thiết thương màu đen, nhìn qua có dáng vẻ rất mạnh mẽ.
Trong lòng hắn rõ ràng, Bạch Hoang Thiên mới là đối thủ thật sự của hắn, về phần u Dương Cuồng Sinh cũng chỉ là thi đấu khởi động mà thôi.
Lão đầu này có được tu vi Địa Chí Tôn, nên giết lão ta như thế nào đây.
Dùng kiếm.
Liều thân thể?
Có quá nhiều lá bài tẩy, may mà ta không có chứng khó lựa chọn.
Khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên một nụ cười, lẩm bẩm nói: "Nếu không... Thử Thần Ma tam thức một lần.”
Trên thuyền tiên Cửu Long, hắn bế quan một khoảng thời gian để tu luyện Thần Ma tam thức, dù sao thời gian cũng có hạn.
Cho nên chỉ có thể luyện thức thứ nhất, thức thứ hai đến cấp đại thành, tuy rằng còn chưa chạm tới ngưỡng cửa của thức thứ ba, nhưng Diệp Trường Sinh đã rất hài lòng.
Xuy.
Xuy.
Ba kiếm Bá kiếm, Hỗn Độn cùng Vẫn Thần vào vỏ, kiếm khí bốn phía bắt đầu tiêu tán, ngay cả kiếm Thần Phạt cũng tiến vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh, treo ở trên đỉnh Thần tháp Tử Dương.
Nhìn thấy cảnh này.
Bạch Hoang Thiên ít nhiều hơi bối rối.
Có ý gì, rõ ràng hắn là kiếm tu lại thu kiếm trở về, tính toán tay không đánh một trận với ta sao?
Trong lòng khó hiểu, nhưng lão ta biết việc không đơn giản như vậy.
"Diệp Trường Sinh, cấp bậc của ngươi và ta chênh lệch quá xa, không cần kiếm, ngươi sẽ không có phần thắng. Không đúng, dùng kiếm thì ngươi cũng không có phần thắng."
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Ngươi không cần quan tâm đến ta, hay là suy nghĩ một chút, ngươi muốn chết với tư thế nào đi.”
"Hơn nữa, tu vi thật sự rất quan trọng sao? Ai nói không có cấp bậc thì không giết chết được người?”
Chân thân Chí Tôn của Bạch Hoang Thiên xuất hiện, uy áp cái thế đè ép xuống: "Vậy ta sẽ cho ngươi biết cái gì là chênh lệch.”
“Hoang thiên thương!”
Một thương xuyên qua cửu thiên, đâm xuyên qua người Diệp Trường Sinh.
Lão ta bộc phát toàn bộ thực lực Địa Chí Tôn, ý đồ muốn nghiền ép Diệp Trường Sinh, một thương hạ xuống đánh bại Diệp Trường Sinh.
Đúng lúc này.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xoay tròn, Thần Ma chiến văn xuất hiện, màu vàng đen, một nửa là thần, một nửa là ma.
“Thần Ma vạn tượng!”
Theo âm thanh truyền ra, không gian bắt đầu vặn vẹo rơi xuống Hoang Thiên thương đang cách Diệp Trường Sinh trong gang tấc, lại vĩnh viễn không chạm tới hắn.
Thần Ma đầy trời buông xuống, tựa như thiên quân vạn mã xuất hiện, trống trận nổi lên bốn phía, kinh thiên động địa, bốn phía không gian bao phủ Bạch Hoang Thiên hoàn toàn thay đổi.
Giống như có thiên quân vạn mã giết tới phía lão ta.
Thần, Ma cầm thương, máu nhuộm bầu trời, giống như một bức tranh cổ xưa, chính là đại chiến chinh chiến vũ trụ của Thần Ma Tộc.
Chiến hỏa bao trùm, tiếng trống trận lôi động, tiếng hét giết chóc càng lúc càng mãnh liệt.
Sắc mặt Bạch Hoang Thiên cực kỳ âm trầm, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi:‘Hắn… Hắng… Thần Ma vạn tượng thật đáng sợ.”
Thần Ma vạn tượng chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Dù sao cũng là một trong những thần thông mạnh nhất của Thần Ma Tộc.
Bạch Hoang Thiên không nghĩ tới mình lại gặp phải, không có cảm giác vinh hạnh, ít nhiều có hơi hoảng hốt.
Thần Ma vạn tượng giết người trong vô hình, giống như đại quân Thần Ma oai phong vũ trụ, tiếng trống trận và tiếng thiết kỵ khiến đầu óc người ta rối loạn, đạo tâm nghiền nát.
Thần Ma xông giết lung tung, hủy thiên diệt địa, mặc dù chỉ là cảnh tượng hư ảo nhưng rất sống động.
Giống như khiến người ta đặt mình trong đó.
Giờ khắc này.
Bạch Hoang Thiên đã cảm thấy sợ hãi với Thần Ma vạn tượng, đạo thần thông này được xưng là huyễn cảnh chi vương, tuyệt không quá đáng.
Lão ta nhất định phải mau chóng thoát khỏi ảo cảnh trói buộc, bằng không, tiếng trống trận và tiếng vó sắt lại tàn sát bừa bãi khiến đầu óc lão ta không yên.
Lúc này mới bao lâu, lão ta cảm giác khí huyết trong mình sôi trào lợi hại, trong lòng có xúc động muốn tự bạo, áp cũng không áp chế được.
Diệp Trường Sinh... Thật ác độc.
Hắn đang muốn hành hạ ta đến chết.
Diệp Trường Sinh thấy Bạch Hoang Thiên vẫn đứng ngay ngắn trên hư không: "Đạo tâm còn chưa vỡ sao? Đến, ngươi nghe cái này một chút.”
"Đại uy thiên... Không đúng, Thần Ma bất tức!”
Dứt lời, trên cửu thiên, một bóng dáng khổng lồ xuất hiện, sóng vai với bầu trời, trên người quanh quẩn vô số thần quang.