Chương 982: Đế Doãn buông xuống (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 982: Đế Doãn buông xuống (2)

Không có cách nào, công kích như vậy, rất Diễm Xích Vũ.

̀m.

̀m.

Từng tiếng nổ vang ra, dưới công kích của U Minh nhị lão, thân ảnh Diễm Xích Vũ xuất hiện trong hư không.

Tiêu Không đã nửa tàn phế.

Nhưng lão ta lại thân tàn chí kiên, bổ nhào xuống phía dưới, tấn công về phía Diễm Xích Vũ.

Hoa cúc tàn.

Thù này, nhất định phải báo.

Nhưng nỗi đau đớn qua đi, Tiêu Không đột nhiên phát hiện mình thế nhưng hơi mê luyến loại cảm giác này.

Có gì đó không ổn!

Trên hư không.

Đại chiến ba đối ba bắt đầu, Diễm Xích Vũ nói: "A Hoàng, Thập Vạn, các ngươi đừng hoảng hốt, một mình ta có thể đánh tám người giống như bọn hắn.”

Âm thanhthấu khoảng không, quanh quẩn không dứt.

Hạo Vô Địch muốn rách cả mí mắt, lại một lần nữa phái ra ba người, để cho bọn họ vây công Diễm Xích Vũ, Hoàng Vân Huyền và Diệp Thập Vạn.

Nếu ngay cả ba người trước mắt cũng chém không được, quả thực tổn hại uy danh của Thiên Bá Tông, bọn hắn cũng sẽ trở thành trò cười.

Hắn ta không cho phép điều đó xảy ra.

Bịch.

Bịch.

Ba người từ trên cao bay xuống, xuất hiện bên cạnh đám người Tiêu Không, sáu người ngạo nghễ đứng trên không, uy áp của Thiên Chí Tôn bắn phá, nghiền ép trên người ba người Diễm Xích Vũ.

“Rút đi!”

“Mau đi!”

Diễm Xích Vũ đột nhiên mở miệng, xoay người rời đi, trực tiếp đánh Hoàng Vân Huyền và Diệp Thập Vạn trở tay không kịp.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đây là thế nào?

Hai người Hoàng Vân Huyền xoay người theo sát sau lưng Diễm Xích Vũ: "Xích Vũ, có phải ngươisợ rồi hay không?”

Diễm Xích Vũ nói: "Nói bậy cái gì đó, ta gọi là theo, tâm!”

Diệp Thập Vạn lại nói: "Xích Vũ, không phải ngươi nói mình có thể đánh tám người sao?”

Diễm Xích Vũ lạnh lùng nói: "Ngươi không biết số, sáu nhân tài, bắt nạt người làm gì?”

Diệp Mười Vạn: "..."

Hoàng Vân Huyền: "..."

Không chạy được bao lâu, ba người Diễm Xích Vũ lại bị vây quanh, Hạo Vô Địch tiền lên từng bước từng bước: "Hiện tại các ngươi có thể chết.”

"Ai nói!" Diễm Xích Vũ trầm giọng nói, ngẩng đầu nhìn về phía hư không: "A Duẫn, ngươi tới rồi.”

Ngay sau đó.

Một bóng dáng xinh đẹp đạp ánh sáng bảy màu, từ trên cao từ từ bay xuống, xuất hiện bên cạnh Diễm Xích Vũ, sóng mắt lưu chuyển, nhìn Diễm Xích Vũ: "Có ta, không sợ!”

Diễm Xích Vũ nhìn Đế Doãn: "Bọn hắn rất mạnh.”

Đế Doãn nói: "Ngươi cũng rất mạnh, vì sao không trực tiếp giết bọn họ?”

Diễm Xích Vũ xấu hổ cười: "Hiện tại ta còn không muốn rời khỏi chủ nhân.”

Đế Doãn lại nói: "Các ngươi đều bị vây công lâu như vậy, chủ nhân của ngươi không phải không xuất hiện sao?”

Diễm Xích Vũ cười nói: "Chủ nhân ta đang bận, nếu hắn ở chỗ này, chỉ có những con cá thối này, tất cả đều phải chết.”

Đế Doãn Mỉm cười: "Ta tin tưởng ngươi.”

Lúc này.

Hạo Vô Địch tức giận nói: "Làm gì đây, không thấy sự tồn tại của chúng ta sao?”

Đế Doãn nói: "Ngươi đang nói chuyện với ta?”

Hạo Vô Địch khinh thường: "Nói ngươi, làm sao?”

Khuôn mặt Đế Doãn không chút thay đổi, lạnh lùng nói: "Ngươi sẽ chết.”

Bịch.

Một ánh sáng bảy màu bay ra, tựa như linh xà vọt tới phía trước. Nơi đi qua, đám người U Minh nhị lão muốn ngăn cản một kích trước mắt nhưng bọn hắn đều bị hất bay ra ngoài, một công kích đơn giản lại trực tiếp đánh bọn họ thành trọng thương.

Mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh sáng bảy màu quấn quanh cổ Hạo Vô Địch, Đế Doãn nhẹ nhàng kéo một cái, Hạo Vô Địch trực tiếp bay tới.

Nơi đi qua, từng tấc từng tấc hư không sụp đổ.

Ngay sau đó.

Hạo Vô Địch quỳ gối dưới chân Đế Doãn, cả người chật vật đến cực điểm, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi: "Ta, phụ thân ta là..."

Đế Doãn nói: "Yên tĩnh, không nên ảnh hưởng đến tâm tình giết người của ta.”

...

Trên hư không.

Phong Diệc Tà híp mắt, ánh mắt rơi vào trên người Đế Doãn: "Cường giả như vậy sao lại xuất hiện ở nơi này?"

Một bên, lão giả nói: "Đế Quân, nữ nhân này cũng chỉ là một đạo linh hồn thể, làm sao phải sợ?”

Phong Diệc Tà nghiêm nghị nói: "Vô tri, nàng cũng không phải linh hồn thể bình thường, cho dù là bản Đế Quân toàn lực đánh một đòn cũng chỉ có thể đánh thành ngang tay với đạo linh hồn thể này.”

"Nếu bản thể của nàng ở chỗ này, sau đó đánh một kích, tất cả mọi người sẽ phải chết!"

"Về sau không hiểu thì không cần nói. Đôi khi vì sự thiếu hiểu biết của ngươi, nó sẽ mang đến tai họa cho Quân Đoàn.”

Phong Diệc Tà phát hiện ra sự khủng bố của Đế Doãn, Trường Hà Tông, Thái Cổ Kiếm Tông, Vĩnh Hằng Giáo, Đao Cốc và các thế lực khác đương nhiên nhiên cũng phát hiện Đế Doãn mạnh mẽ.

Tuy nhiên.

Bọn hắn không coi Đế Doãn là kẻ địch, tin tưởng Đế Doãn sẽ không ra tay với bọn hắn.

Lần này, Thiên Bá Tông đã lạnh.

Phía bên kia.

Bàn tay ngọc của Đế Doãn nhẹ nhàng nâng lên, Hạo Vô Địch bị khống chế trong hư không, trên mặt hắn ta hiện lên vẻ thống khổ.

Miệng há to, muốn nói cái gì, lại không thể phát ra tiếng.

Cường giả Thiên Bá Tông muốn tiến lên cứu viện, nhưng dưới sự trói buộc của ánh sáng bảy màu, ngay cả di chuyển cũng là hy vọng xa vời với bọn hắn.