Chương 127: thăng qua
Gần một ngàn binh sĩ nhanh chóng tập hợp trên sân tập.
Quý Quảng Hiền cũng dẫn theo đội hộ vệ thân tín của mình bước lên đài cao, lớn tiếng nói:
“Các vị tướng sĩ đã vất vả rồi.”
“Bản quan chỉ là một quan văn, không có quyền can thiệp vào việc quân, cho nên các vị không cần căng thẳng, bản quan chỉ đến thăm hỏi mọi người một chút, tiện thể, mang đến một phần hậu lễ. “
“Mang lên đi!”
Chỉ thấy mấy chục vò rượu được khiêng lên đài cao.
“Biết đây là gì không?” Quý Quảng Hiền giới thiệu: “Đây là rượu thuốc được ủ từ máu của dị thú Xỉ Hổ. “
“Thứ này chuyên dành cho võ giả Luyện Cốt, uống trong bôi ngoài, tu vi tăng lên có thể nói là một ngày ngàn dặm. “
“Chớ nói là An Định Phủ, dù là toàn bộ Vân Châu cũng không có dị thú này để săn, cho nên cực kỳ trân quý, có thể nói là có giá mà không có hàng. “
“Những thứ này đều là do Cao đại nhân ở Binh Bộ vượt ngàn dặm đưa tới từ kinh thành. “
“Cao đại nhân nói, triều đình binh lực căng thẳng, không có cách nào phái thêm nhiều người đến đây, nhưng tuyệt đối sẽ không để các tướng sĩ có công mà không được thưởng, cho nên đã vượt ngàn dặm đưa những rượu thuốc này đến.”
“Tương lai toàn thể tướng sĩ đều có thể dùng quân công để đổi!”
Trần Tam Thạch chưa từng nghe nói đến tên rượu thuốc này.
Tuy nhiên, hắn thấy sắc mặt của mấy vị Bách Hộ khác đều rất kích động.
Xem ra quả thật giá trị phi phàm.
Không có gì lạ khi nó là hàng không bán.
Mà quân công, trong lúc nhất thời là khó có thể kiếm được.
May mà Trần Tam Thạch có linh lúa để dùng, không đến nỗi vội vàng.
Nói đi cũng phải nói lại.
Tên Quý Quảng Hiền Quý tri phủ này, chắc hẳn là giàu nứt đố đổ vách!
Từ sau vụ cướp bóc Dược Cốc hôm trước, Trần Tam Thạch bỗng thấy việc săn bắn có phần nhạt nhẽo.
Cực khổ chui ra chui vào trong rừng sâu núi thẳm, mới kiếm được bao nhiêu bạc?
Nào kiếm được nhiều tiền bằng các lão gia?
Chỉ là Quý Quảng Hiền mang theo không ít hộ vệ, hơn nữa không rõ cảnh giới cao nhất là gì.
Dù sao cũng là tri phủ, bên cạnh rất có khả năng có võ giả Luyện Tạng.
“Lão Trần!” Hùng Bách Hộ tìm đến: “Hướng Thiên Hộ gọi ngươi qua một chuyến.”
Xưng hô đã biến thành lão Trần, cũng chẳng màng đến việc tuổi thật của Trần Tam Thạch nhỏ hơn bọn họ rất nhiều.
Đến đại trướng trung quân.
Ngoài Hướng Đình Xuân và La Đông Tuyền ra, còn có hai vị quan văn xa lạ.
“Tam Thạch à, quy trình thăng ngươi lên Bách Hộ đã xong xuôi.” Hướng Đình Xuân mở lời: “Hai vị này đều là đại nhân của Võ Tuyển Ti.”
“Bái kiến hai vị đại nhân.”
Trần Tam Thạch phối hợp với quan viên, xác minh thân phận.
Ngoài giấy ủy nhiệm ra, còn có quan phục và giáp y mới toanh.
Bách Hộ là võ quan lục phẩm, quan bào màu xanh, trên có hình cọp.
Trần Tam Thạch cảm khái: “Ta đây cũng coi như là y quan cầm thú rồi.” (y quan cầm thú: Cụm từ này thường dùng để chỉ những người có vẻ ngoài đạo mạo, tử tế nhưng thực chất lại có hành vi đê hèn, độc ác, không bằng cầm thú)
Nhưng người trong quân ngũ, cơ hội mặc quan phục không nhiều, chủ yếu vẫn là giáp y.
Giáp y vẫn là giáp vải, nhưng tinh xảo hơn nhiều, thêm một cái mũ sắt, bên trong những chỗ hiểm yếu còn khảm thêm miếng sắt dày, năng lực phòng ngự tăng lên không ít.
Không chỉ Trần Tam Thạch thăng quan.
La Đông Tuyền cũng được thăng quan, trở thành Phó Thiên Hộ tòng ngũ phẩm.
Từ lời nói của quan lại Lại Bộ, có thể phán đoán rằng người này đã Luyện Tạng.
Nói một cách khác, trong Thiên Hộ Sở đã có hai võ giả Luyện Tạng.
“Tam Thạch, người dưới tay ngươi hẳn là đã kết thúc thời gian khảo hạch rồi chứ?”
Hướng Đình Xuân nói: “Hai ngày nữa, ngươi thay thế Triệu Khang, dẫn người tiếp nhận nhiệm vụ canh gác Trường Thành.”
Nhiệm vụ của quan binh Vệ Sở là canh tác và phòng thủ.
Trong đó phòng thủ lại chia làm tuần thành và trấn biên.
Trấn biên tự nhiên là đi canh gác Trường Thành, tương đối vất vả hơn.
Bởi vì thường xuyên phải trực đêm.
Tuy nhiên biên giới Bà Dương mười mấy năm nay không xảy ra chuyện kỵ binh Man tộc quấy nhiễu cướp bóc, cũng sẽ tương đối nhàn hạ.
Đối với Trần Tam Thạch mà nói, chỉ là đổi một chỗ luyện võ mà thôi.
Hắn ôm quyền nói: “Thuộc hạ tuân lệnh.”
“Tam Thạch, đi theo ta.” Hướng Đình Xuân dẫn hắn đến một bãi đất trống không người: “Cầm lấy cây cung mười lăm thạch của ngươi, bắn ta một mũi tên.”
Yêu cầu đột ngột khiến Trần Tam Thạch có chút bất ngờ.
“Không sao.” Hướng Đình Xuân cười sảng khoái: “Bảo ngươi bắn thì bắn đi.”
“Được.”
Trần Tam Thạch cũng tò mò, cung tên của hắn đối phó với võ giả Luyện Tạng sẽ như thế nào.
Hắn không do dự, trong nháy mắt đã giương cung bắn tên.
Một mũi tên xuyên giáp phá không bay đi!
“Choang ——”
Một đạo đao quang chợt lóe lên.
Chỉ thấy không biết từ lúc nào, thanh Hòa Miêu Đao bên hông Hướng Đình Xuân đã nằm trong tay, còn mũi tên kia thì bị chém thành hai đoạn.