Chương 245: Chưa chắc
Hắc khí trên núi…
Liệu có liên quan đến Vu Thần Giáo hay không?
“Dừng!”
Trong đầu suy nghĩ lung tung, Trần Tam Thạch liền đến cửa vào binh lính đóng quân nội thành, lật người xuống ngựa.
Thiên Tầm thì tự mình chạy ra ngoài chơi.
Cứ như thể là một con chó nhà được thả rông, đến giờ ăn thì tự về, khác biệt duy nhất là có thể gọi về bất cứ lúc nào, không sợ lúc cần thì không có ngựa để cưỡi.
Trong quân thành, trên diễn võ trường.
Các tướng lĩnh đã đến gần đủ.
Bao gồm cả Tào Phiền, Doãn Hàn Văn và những người khác.
Chỉ là Phòng Thanh Vân tuyên bố, Doãn Hàn Văn từ bỏ lần khảo hạch tuyển phong này, tự động bỏ quyền.
“Doãn huynh!” Trần Tam Thạch vỗ một cái vào vai Doãn Hàn Văn: “Sao ngươi lại bỏ thi?”
“Á ——”
Doãn Hàn Văn ngũ quan vặn vẹo kêu lên thảm thiết, suýt ngã lăn ra đất.
“Trần đại nhân, ngươi làm gì vậy?!”
Ôn Thu Thực nổi giận, vội vàng tiến lên đỡ lấy gã.
“Ách?” Trần Tam Thạch tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thật xin lỗi, tại hạ không biết Doãn huynh bị thương. Trách không được lại từ bỏ tham dự tuyển phong, sao lại thế này, chẳng lẽ là do đám người Vu Thần Giáo làm sao?”
Doãn Hàn Văn đau đến toát mồ hôi lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chính là chúng, mấy hôm trước trên đường từ tửu lâu về phủ, gặp phải một đám người của Vu Thần Giáo, trúng một kiếm, đáng tiếc không chặn được chúng.”
“Nói như vậy, Doãn huynh là nhân chứng duy nhất à!” Trần Tam Thạch hỏi: “Ngươi có thấy chúng trốn đi đâu không? Bây giờ cả thành đang truy bắt Vu Thần Giáo, nếu có thể tìm ra chúng, tuyệt đối là một công lớn.”
“Hừ hừ, cái này thì không.” Doãn Hàn Văn cười gằn: “Chúng khinh công rất giỏi, một cái chớp mắt đã biến mất, không đuổi kịp chúng.”
“Ra là vậy, Doãn huynh cứ yên tâm dưỡng thương đi.”
Trần Tam Thạch chắp tay, xoay người rời đi.
Xem ra, người hắn bắn trúng chính là Doãn Hàn Văn này.
Trên vai có một lỗ thủng, ngay cả xương cũng thiếu một đoạn, cho dù là có bảo dược trị thương, e rằng cũng phải nghỉ ngơi một đoạn thời gian rất dài.
……
“Thế tử!” Doãn Hàn Văn đau đến mức giọng nói cũng có chút biến dạng: “Ngươi có thấy không, hắn thật là phách lối!”
“Chủ ý là do ngươi đưa ra, bị thương thì ngươi tự chịu đi!”
Tào Phiền mặt không cảm xúc: “Nhưng Hàn Văn ngươi yên tâm, ta sẽ báo thù cho ngươi, hắn bắn ngươi một mũi tên, ta ít nhất cũng phải chặt một cánh tay của hắn, phế hắn đi.”
“Đa tạ thế tử.” Doãn Hàn Văn oán hận nói: “Tên này Luyện Tạng tinh thông, cũng không biết gan chó từ đâu ra mà dám ra tay với ta, chờ đến lúc tỷ võ, trong vòng năm hiệp, thế tử sẽ bắt được hắn.”
“Cần gì thế tử phải ra tay? Ta đụng phải hắn cũng có thể phế hắn.” Ôn Thu Thực khinh thường nói: “Không đúng, hình như không cần chúng ta phải ra tay, nói không chừng vòng đầu tiên hắn cũng không vượt qua được.”
“Cũng phải.” Doãn Hàn Văn cười nhạo nói: “Dẫn theo một đám tàn binh từ quê lên, luyện thế nào cũng vẫn là tàn binh, mặc cho trận pháp có tinh diệu cỡ nào, coi như thi triển được, cũng là vừa xông liền tan, vừa giết liền nát!”
“Ta nghe nói Đốc Sư cũng yêu binh như con, chiêu này của hắn, chẳng lẽ là cố ý biểu diễn cho Đốc Sư đại nhân xem?”
“Tên này quả nhiên tâm cơ thâm trầm, biết mình xuất thân hèn kém, thiên phú không tồi nhưng cũng không phải tuyệt đỉnh, muốn có tiền đồ tốt, nhất định phải thu hút sự chú ý của cấp trên, trước là mang bách tính vượt sông được bệ hạ thưởng thức, nay lại muốn chứng minh bản thân lòng mang bộ hạ cũ có tình có nghĩa, lấy lòng Đốc Sư, thật là nước cờ hay.”
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, Đốc Sư thưởng thức người có tình có nghĩa không sai, nhưng hắn dẫn một đám phế vật vô dụng lên sân, Tôn Đốc Sư chẳng lẽ không nhìn ra hắn đang diễn trò? Chỉ sẽ phản tác dụng thôi.”
“Đúng vậy, nói cho cùng khảo nghiệm vẫn là năng lực mang binh.”
“Để hắn giả nhân giả nghĩa, chúng ta cứ chờ xem trò cười đi.”
Đám người ủng hộ thế tử thi nhau nói.
Chỉ có Tào Phiền trầm giọng nói: “Chưa chắc.”
Ôn Thu Thực nghi hoặc: “Thế tử nói vậy là có ý gì?”
“Ta đã phái người xem qua binh lính dưới tay hắn luyện tập như thế nào.” Tào Phiền chậm rãi nói: “Những binh sĩ chạy ra từ huyện nhỏ Vân Châu này, dưới sự chỉ huy của một lão đầu, luyện trận pháp rất vững chắc và trôi chảy, đừng xem thường họ là người đến từ địa phương nhỏ, dù sao cũng đã trải qua sinh tử chém giết, không tệ như các ngươi nói, vòng khảo hạch đầu tiên này, theo ta thấy, hắn hẳn là không có vấn đề.”
Kinh thành cố ý gửi thư đến, bảo hắn nếu có cơ hội, có thể kết giao với Trần Tam Thạch, thử xem có thể lôi kéo được không.
Ban đầu hắn còn cảm thấy hơi kỳ lạ, chỉ là Cửu Long Chi Thể, coi như không nhiều, cũng tuyệt đối không phải không có, hà tất phải hạ mình lấy lòng một tên nhà quê.