Chương 264: trường long màu bạc
Tôn Tượng Tông thản nhiên nói hai chữ: “Chém đi.”
Không chỉ Ninh Trường Quần, mà những người khác cũng giật mình.
Sự việc còn chưa được xác minh rõ ràng!
Đã muốn giết người?
Đây không phải là người thường, mà là Võ Trạng Nguyên, là Võ Thánh!
Mệnh lệnh ban ra, Mông Quảng Tín, lão Nhị, lão Thấ, mấy vị đại tướng không kịp chờ đợi mà xúm lại, bọn họ đã sớm nhẫn nhịn hết nổi, cuối cùng cũng đợi được lúc này.
“Không thể giết!” Thái độ của Lưu Tuần Phủ trở nên cứng rắn: “Tôn Đốc Sư, giám sát không nghiêm, cùng lắm là bị cách chức, sao có thể trực tiếp lấy mạng!”
“Đúng vậy.” Sự đã đến nước này, Hậu công công cũng lên tiếng, giọng nói mang theo sự uy hiếp: “Tôn đại nhân, Ninh tướng quân há có thể nói giết là giết?”
Thế nhưng
Bất kể bọn họ nói gì.
Ba vị chủ tướng nhận được mệnh lệnh cũng không dừng bước, thậm chí đã nắm chặt binh khí trong tay.
Ở đằng xa.
Càng có một thân ảnh cầm Phương Thiên Họa Kích lặng lẽ xuất hiện.
Một vị Võ Thánh khác, Lữ Tịch!
Lưu Tuần Phủ và Hậu công công nhận ra.
Đây là làm thật…
Muốn giết!
Làm càn!
Triều đình phải mất bao nhiêu năm, bao nhiêu tài nguyên mới đào tạo ra được một vị Võ Thánh?
Huống chi là một Võ Thánh trung thành, biết nghe lời!
“Tôn Đốc Sư, ngươi điên rồi!” Lưu Tuần Phủ chỉ trích: “Ngươi không có chứng cứ mà dám giết người bừa bãi, không sợ bệ hạ biết sao? Đây chính là chủ tướng do quân kinh thành điều đến!”
“Tôn Tượng Tông!” Ninh Trường Quần trực tiếp xé rách da mặt: “Chứng cứ không đủ, ngươi thật sự dám giết ta? Ngươi có biết ta là ai không?”
“Ta là Võ Trạng Nguyên năm Long Khánh thứ 42, do hoàng thượng đích thân khâm định!”
“Ta là một trong số ít Võ Thánh trên đời!”
“Ngươi dựa vào cái gì mà giết ta!”
“Võ Thánh?”
Ngón tay Tôn Tượng Tông gõ lên tay vịn đột nhiên dừng lại.
Vị lão nhân này dưới sự chú ý của vạn người, lại không nhịn được bật cười, khiến cho tất cả mọi người đều sững sờ, có chút không hiểu ra sao.
Cho đến khi tiếng cười đột ngột dừng lại.
“Võ Trạng Nguyên, là cái thá gì?”
Khi Tôn Tượng Tông mở miệng nói chuyện một lần nữa, không còn giống như một ông lão bình thường ở phố phường nữa, mỗi một chữ của ông, đều ẩn chứa sát khí tích lũy gần trăm năm chinh chiến, mỗi một chữ, đều lộ ra uy nghiêm thống binh vô số, bễ nghễ thiên hạ.
Mười mấy vạn người có mặt, vậy mà đồng thời cảm thấy khó thở!
“Võ Thánh, lại là cái thá gì?”
Ninh Trường Quần không ngừng nuốt nước bọt, để làm dịu áp lực trong lòng.
Tất cả bọn họ đều biết, Tôn Tượng Tông không còn sống được bao lâu nữa, nhưng chính là một người sắp chết như vậy, lại đè ép hắn một Võ Thánh trong nhân gian, khiến đầu óc hắn trống rỗng!
“Phô trương thanh thế!”
“Tôn Tượng Tông!”
Sau khi sợ hãi tột độ qua đi, là ý thức tự bảo vệ bằng mọi giá.
Ninh Trường Quần nắm chặt Khai Sơn Phủ, gằn giọng: “Nếu ta nhớ không nhầm, ngươi đã mười mấy năm nay chưa từng tự mình ra tay rồi nhỉ? Trước kia ngươi xem thường Võ Thánh cũng chẳng sao, nhưng hiện tại!”
“Ngươi, thật sự còn có thể đánh thắng Võ Thánh sao? Hay nói một cách khác, ngươi ngay cả Võ Thánh cũng không phải?!”
Đúng vậy.
Trong ký ức của tất cả mọi người.
Lần ra tay trước của Tôn Tượng Tông, đã là mười lăm năm về trước.
Mười lăm năm qua.
Ông ta chưa từng ra tay trước mặt mọi người một lần nào nữa.
Mọi người chỉ biết ông ta ngày càng già yếu, như ngọn đèn trước gió.
“Ầm ầm ——”
Khí tức của Ninh Trường Quần không ngừng tăng lên, chung quanh thân thể vậy mà ngưng tụ ra một cỗ lực lượng kinh khủng gần như hóa thành thực chất, dưới chân hắn, thi thể của những binh sĩ tự sát lần lượt bị nghiền nát thành thịt vụn dưới cỗ lực lượng này!
Võ Thánh!
“Để ta xem thử! Ngươi còn lại bao nhiêu bản lĩnh!”
Mông Quảng Tín, Llo Nhị, lão Thất đều không phải Võ Thánh, chỉ là cảnh giới Huyền Tượng, tất cả đều bị cỗ lực lượng Võ Thánh này đẩy lùi ra xa hơn mười trượng.
Còn vị đại sư huynh cầm Phương Thiên Họa Kích kia, vẫn đang ở trên đường chạy tới.
Ninh Trường Quần trong nháy mắt đã đến trước mặt Tôn Tượng Tông, Khai Sơn cự phủ trong tay hắn bổ xuống như thần linh khai thiên lập địa, đài cao xây bằng đá ầm ầm vỡ vụn, vô số binh sĩ bị hất văng, Lưu Tuần Phủ cùng với Hậu công công vội vàng tháo chạy khỏi nơi này, sức mạnh như muốn bổ đôi cả doanh trại, bổ đôi cả Lương Châu Thành này.
Trong phạm vi trăm mét đều bị cuồng phong cuốn lấy, tất cả mọi người ù tai không ngừng, nội tạng phảng phất như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị xoắn nát, đại đa số người muốn chạy trốn cũng không kịp!
Cho đến khi lão nhân mặc vải thô, trong tay không biết từ lúc nào đã có thêm một đầu trường long màu bạc.
Thế là, cây ngừng gió lặng, hết thảy trở lại yên bình.
Không ai nhìn rõ được cụ thể đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ biết toàn bộ thân thể Võ Thánh Ninh Trường Quần đã trống rỗng.