Chương 394: Hoang đường
Hơn mười tên Xích Mi Quân sau khi giết mấy chục dân chúng thì hoàn toàn bị nhấn chìm, dưới cuốc xẻng liềm biến thành từng bãi thịt nát.
“Dừng tay!”
“Lũ dân đen, lũ dân đen!!!”
Xích Mi Quân trong thành, dù có phản ứng nhanh đến đâu cũng cần thời gian.
Đợi đến khi bọn chúng chạy tới thì đã không còn kịp nữa, tận mắt chứng kiến cổng thành mở toang, hàng ngàn binh sĩ tinh nhuệ mặc giáp trụ chỉnh tề đang tràn vào thành một cách có trật tự.
“Giết ——”
“Tru diệt phản nghịch, bình định Tây Bắc!!”
“Đừng cho chúng cơ hội bày trận!”
Trần Tam Thạch chú ý tới.
“Khí” trên người đám Xích Mi Quân này mạnh hơn nhiều so với lần trước gặp ở Bạch Câu Huyện, nếu để mặc chúng bày trận, chỉ sẽ gây ra tổn thất không cần thiết.
“Tứ gia! Làm sao bây giờ?”
“Có rút lui hay không?”
“Rút lui rắm, ngươi cảm thấy còn kịp sao, lại nói, các ngươi hoảng cái gì!” Giả lão tứ vừa nói vừa rút đao: “Trên tình báo có nói, Dự Bị Doanh chỉ có một tên Thông Mạch, lão tử cũng là Thông Mạch, giết cho ta, giết bọn chúng đến mảnh giáp cũng không còn!”
…
“Có Thông Mạch!”
Vu Tùng chém ngã tên Xích Mi Quân trước mặt, lo lắng nói: “Chân dung tên này ta đã thấy qua, sớm từ trước khi xuất chinh Minh Châu, chân dung cao tầng Xích Mi Quân đã được phát cho chúng ta, gã chính là đại đương gia trước đây của sơn trại Mi Sơn, tên thật là Giả Hữu Điền, đại khái là Thông Mạch nhập môn, cảnh giới của ta cao hơn gã, nhưng bị thương nặng, đơn đả độc đấu e rằng không phải đối thủ, Trần Thiên Tổng, hai người chúng ta cùng lên? Ta chủ công, ngươi nghĩ cách tập kích.”
“Vu Tham Tướng, ngươi đi giết Hóa Kình, Thông Mạch… để ta!”
“Phanh—”
Lời còn chưa dứt, không đợi đối phương kịp phản ứng, Trần Tam Thạch bỗng nhiên bạo phát, hai chân lưu lại một hố sâu thật lớn trên nền đá, trong nháy mắt đã ở cách đó mấy chục trượng.
“Ngươi…”
Vu Tùng ngây người tại chỗ hai nhịp thở.
‘Hắn chẳng lẽ đã có thể giết Thông Mạch rồi sao?’
Không kịp chấn kinh, Vu Tùng kéo theo thân thể trọng thương gia nhập chiến đấu.
“Xoẹt—”
Giả lão tứ một đao chém chết một sĩ tốt Đại Thịnh trước mặt, sau đó liền thấy một vị tướng quân trẻ tuổi xách trường thương lao về phía gã, tốc độ nhanh như Tuyệt ảnh Báo biến dị, trong mắt gã chỉ còn lại từng đạo tàn ảnh.
Trẻ tuổi, trường thương, vũ dũng.
Trần Tam Thạch?!
“Hừ, tìm chết!”
Giả lão tứ thần sắc âm trầm.
Tình báo truyền đến từ Dương Xuân Phủ, có đặc biệt nhấn mạnh, yêu cầu gã nếu gặp Trần Tam Thạch, nhất định phải chém giết, không ngờ đối phương lại thật sự tự mình đưa tới cửa, quả thực là bánh rơi xuống từ trên trời!
Lúc xuất chinh Lương Châu, tên này hẳn là còn chưa tới Luyện Tạng viên mãn.
Tên tiểu tử này thật to gan!
Vu Tùng không tới, hắn dựa vào cái gì dám tới tìm mình.
Cho dù hắn hiện nay là Hóa Kình.
Lại làm sao có thể là đối thủ của cảnh giới Thông Mạch?
Vừa vặn!
Giết hắn, rồi đi chiếm một tòa thành lớn hơn để tàn sát!
Mấy huyện lân cận nghèo rớt mồng tơi, vẫn là trong phủ thành, đám nữ nhân đại hộ nhân gia mới mơn mởn!
“Vút vút vút!”
Trong lúc Trần Tam Thạch đang chạy, không biết từ lúc nào đã giương cung lên, còn chưa kịp để ý thì từng mũi tên đã liên tiếp bay tới.
“Cung năm mươi thạch?” Giả lão tứ cười lạnh, nhẹ nhàng ngăn cản được mũi tên: “Chơi cũng khá đấy, nhưng thứ đồ chơi này, đối với võ giả Hóa Kình trở lên thì chẳng có tác dụng gì!”
Khi còn cách mấy chục bước.
Trần Tam Thạch nắm chặt trường thương trong tay, Bạo Huyết, súc kình, Huyền Nguyên Ngũ Tạng, Long Tượng Chi Huyết, Cửu Long Hoạt Gân, tất cả những loại cường hoá đồng thời gia trì ở phía trên thân thể, bộc phát ra kình lực đáng sợ rồi dung nhập vào Ngũ Hổ Đoạn Hồn Thương, trong âm thanh vù vù xé rách không khí, hóa thành một đầu giao long xuất hải.
Giả lão tứ từ một tên sơn phỉ lăn lộn đến cảnh giới Thông Mạch, có được địa vị ngày hôm nay tự nhiên cũng không phải hạng tầm thường, gã vung Nhạn Linh Đao lên, tung ra một chiêu Bạt Vân Vọng Nhật.
Hai luồng kình lực va chạm vào nhau, phát ra tiếng kim loại va chạm.
Tiếp đó, hai bên đều lùi lại mười mấy bước.
Không ai chiếm được thượng phong!
“Cái gì?!” Giả lão tứ không thể tin được.
Gã có thể cảm nhận được, đối phương là Hóa Kình không sai, nhưng kình lực bộc phát ra, vậy mà không hề kém gã là Thông Mạch chút nào.
“Vút!”
Chưa kịp để Giả lão tứ hiểu ra, trường thương lại một lần nữa ập tới.
Gã vung đao đỡ.
Lại một lần va chạm.
Hiệp này, gã mơ hồ rơi vào hạ phong, kình lực của đối phương vậy mà còn đang tăng lên!
“Hoang đường!”
Giả lão tứ thậm chí còn tưởng mình bị hoa mắt, gã quát lớn một tiếng, cuối cùng không còn giữ sức nữa, dốc toàn lực giao chiến với đối phương.
Tuy nhiên gã nhanh chóng nhận ra tình hình không ổn.
Công kích của tên tiểu tử này, một lần hung mãnh hơn so với một lần, lực lượng bộc phát ra một lần mạnh mẽ hơn so với một lần.