Chương 875: Tiến thủ thiên hạ (2)
Bạch bào cưỡi ngựa trắng, một mình đi đến dưới tường thành, không lớn tiếng gào thét, nhưng âm thanh vẫn áp chế sấm sét, vang vọng trong mỗi góc của Lương Châu thành:
- Các huynh đệ trong thành nghe đây!
- Bệ hạ không lý chính sự, khiến cho gian thần lộng hành, mặc cho Tần vương cùng với Nghiêm đảng làm loạn thiên hạ!
- Ta Bắc Lương nghĩa quân, hưởng ứng hiệu triệu của Tấn vương, phụng thiên tĩnh nạn, thanh quân trắc, là chính nghĩa chi sư, các ngươi dung túng hôn mê, là vi bất nghĩa chi sư!
- Hiện tại, lương thảo trong thành hết sạch, lại cho các ngươi nửa ngày cuối cùng, nếu không mở cửa thành đầu hàng, thì chỉ có thể chờ đợi mười vạn thiết kỵ san phẳng!
Tối hậu thư ban hành.
Sau đó là Hứa Văn Tài cùng những người khác lần lượt khuyên hàng, chẳng qua là “đồng bào tình nghĩa”, “tương tiễn hà thái cấp”
Thủ quân quan binh trong thành, từng người vẻ mặt nghiêm túc.
Đến giờ ngọ, tiếng trống trận vang lên, hòa lẫn với sấm sét, bầu trời tối tăm thỉnh thoảng được chiếu sáng bởi tia chớp, phản chiếu nghĩa quân bên ngoài thành xếp thành trận, không khỏi khiến người ta kinh hãi, bầu không khí càng thêm vẻ nghiêm trọng.
Một kỵ bạch bào bạch mã, dẫn theo hai ngàn nhân mã tạo thành tiên phong, liền muốn đích thân làm tiên phong, đích thân công thành.
- Ông long ——!
Cũng ngay lúc này, âm thanh Lương Châu thành môn mở ra hòa lẫn với sấm sét vang lên, thân hình sừng sững mặc giáp trụ đỏ thẫm, đầu đội mũ miện cầm phương thiên họa kích của Lữ Tịch, cưỡi con ngựa chiến đỏ như lửa, một mình, chậm rãi đi ra ngoài thành.
- Nô tài ba họ?!
- Thả lão ngũ ra!
Uông Trực trong trận quân lập tức muốn rút đao.
Nhưng Trần Tam Thạch ở phía trước giơ cánh tay lên, ra hiệu cho bọn họ lùi lại, sau đó cưỡi ngựa chiến một mình nghênh đón.
Mưa như trút nước, sấm sét chớp giật.
Một người bạch bào bạch mã.
Một người giáp đỏ ngựa đỏ.
Hai người chỉ cách nhau bảy bước, đối đầu cách không.
- Sư đệ.
Lữ Tịch mở miệng, vừa vặn chỉ có hai người nghe được:
- Nhất định phải như vậy sao?
Trần Tam Thạch thản nhiên nói:
- Nhất định phải như vậy.
- Các ngươi không thắng được.
Lữ Tịch trầm giọng nói:
- Sau lưng triều đình có tiên tông, tiên tông rất nhanh sẽ thuê tiên sư như là ‘trận pháp đại sư’, cùng với võ giả chân lực cảnh của gia tộc võ đạo, bệ hạ cũng rất nhanh sẽ muốn Trúc Cơ thành công, ngươi không đấu lại được. Hiện tại thu tay còn kịp, có ta ở đây, không ai sẽ chết.
- Ta là một thợ săn.
Trần Tam Thạch bình tĩnh trả lời:
- Khai cung không có mũi tên quay đầu.
- Xem ra, ngươi là không thấy quan tài không rơi lệ, vậy thì……
Lữ Tịch dừng lại một chút, âm thanh đột nhiên cao vút:
- Để ta xem xem, ngươi có bao nhiêu năng lực!
- Trần Tam Thạch!
Trong nháy mắt.
Âm thanh của hắn vang vọng trời đất, chấn động màn mưa, mười vạn người có mặt, tất cả đều nghe được rõ ràng.
- Ngươi nói đúng!
- Cùng xuất Bắc Lương, không cần thiết phải tự giết lẫn nhau!
- Nếu đã như vậy, không bằng ngươi và ta lập một hiệp ước quân tử, như thế nào?!
Hiệp ước quân tử?
- Tam Thạch, đừng nghe nô tài ba họ nói!
Uông Trực cùng những người khác nhắc nhở.
- Đại sư huynh.
Trần Tam Thạch đối mặt với hắn:
- Xin mời nói.
- Ngươi và ta hai người, liền ở chỗ này phân thắng bại, bất kể sinh tử, không được người thứ ba nhúng tay.
Lữ Tịch hùng hồn hô:
- Nếu ta thắng, ngươi tự cắt bỏ tước vị, binh quyền, đưa thê tử con cái vào kinh thành, sau đó giao ra Long Kinh, bình ổn loạn cục này!
- Nếu ta thua, liền chủ động lui binh, dâng tặng Lương Châu thành! Thế nào?!
- Sư đệ, không thể a!
Trình Vị cùng những người khác khuyên bảo.
- Nô tài ba họ tu luyện tà pháp, không biết đào cái hố gì đang chờ ngươi đó!
- ……
Tuy nhiên.
Mọi người chỉ nghe thấy bạch bào đáp ứng, âm thanh hào hùng mạnh mẽ:
- Được! Nói là làm!
Mưa, rơi càng lớn
Mưa như thác nước che khuất tầm mắt của mọi người, trong thác nước, bọn họ chỉ có thể mơ hồ nghe được, có ngựa chiến gào thét như rồng, thấp thoáng nhìn thấy, có ánh sáng tím từng bước leo lên, cho đến khi hóa thành rồng tượng vặn vẹo, sau đó trong màn nước một con rồng lửa đột nhiên xuất hiện, ngọn lửa nóng bỏng bốc hơi nước mưa kích thích sương mù đầy trời, cùng với hương hỏa rồng tượng đón đầu đánh tới.
- Ầm ầm ầm!
Trên bầu trời dày đặc mây đen, tia chớp một lần nữa lóe lên, mũi giáo long đảm và phương thiên họa kích không ngừng va chạm, âm thanh điếc tai hỗn loạn với sấm sét, rung trời chuyển đất.
Ngày 8 tháng 10 năm Long Khánh thứ 76.
Bạch bào Trần Tam Thạch và chu giáp Lữ Tịch, đại chiến ba mươi sáu hiệp bên ngoài Lương Châu thành, đến hiệp thứ ba mươi bảy, bạch bào một thương xuyên qua lồng ngực Lữ Tịch, đánh hắn rơi xuống ngựa, chiến thắng trở về.
Bạch bào được coi là Tôn Tượng Tông chân truyền thần xạ, không còn dị nghị.
Ngày hôm sau.
Song phương tuân thủ ước định.
Huyền Vũ, Bạch Hổ, Thiên Sư tam doanh, dưới sự dẫn dắt của Nhiếp Viễn rút khỏi Lương Châu thành.
Từ đó.
Bạch bào tiến vào Lương Châu thành, ổn định cư trú ở U, Lương nhị châu, ngồi lên mười vạn binh mã, thời thời khắc khắc chuẩn bị, chuẩn bị nam hạ thanh quân trắc.
……
Mưa to kéo dài vài ngày cuối cùng cũng bình ổn.
Huyền Vũ cùng ba doanh binh mã, có trật tự rút quân trên quan đạo đầy bùn lầy.
Tam sư huynh Nhiếp Viễn vén rèm xe ngựa:
- Đại sư huynh, ngươi thế nào?
Lữ Tịch cởi trần ngồi xếp bằng trong thùng xe, sắc mặt hắn tái nhợt, lúc này đang cắn băng vải băng bó cho mình, vết thương ở dưới ngực trái, chỉ cách tim nửa tấc.
- Chỉ luận về thương pháp, tiểu sư đệ đã mơ hồ có dấu hiệu vượt qua sư phụ lão nhân gia.
Nhiếp Viễn cảm khái nói: