Chương 657: Một người độc chiến, lực áp mọi người, thu phục Nhan Âm Tuyệt, tàn quân Thiên Hạ Minh

person Tác giả: Thăng Đấu Yên Dân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 2,734 lượt đọc

Chương 657: Một người độc chiến, lực áp mọi người, thu phục Nhan Âm Tuyệt, tàn quân Thiên Hạ Minh

Một kích không trúng đích.

Nhan Âm Tuyệt thoái lui nhanh như chớp, xoay người bay ra ngoài cửa sổ.

"Không biết các hạ có dám theo không?"

Giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai Quan Ngự Thiên.

Thân hình Quan Ngự Thiên lóe lên đuổi theo.

Nhan Âm Tuyệt có khinh công không tầm thường, trong màn đêm gần như không thấy bóng dáng, nàng không ngoảnh đầu lại nhưng có thể cảm nhận được một luồng khí cơ khóa chặt mình.

Thân hình hai người xuất hiện trong một sân viện hoang phế bên bờ hồ.

Nơi đây cỏ dại mọc um tùm, cảnh tượng tiêu điều.

Cổng chính đổ nát không chịu nổi, Quan Ngự Thiên nhìn bóng người rơi vào trong, kẻ có võ nghệ cao cường thì gan dạ nên hắn cũng tiến vào trong đó.

Bên trong, Nhan Âm Tuyệt đang đứng trước căn nhà đổ nát.

Ánh trăng buông xuống chiếu sáng thân hình của nàng, một thân hình mềm mại, đường cong uyển chuyển.

Ánh mắt Quan Ngự Thiên khẽ động, nhan sắc của Nhan Âm Tuyệt này quả thực không tầm thường, ánh mắt dừng lại trên người đối phương mà lòng hơi gợn sóng.

Nhưng cũng chỉ nhìn rồi thôi.

Quan Ngự Thiên là người có dã tâm cực lớn, kiếp trước muốn trở thành võ lâm chí tôn, bây giờ lại đến thế giới võ đạo đặc sắc này.

Hắn không chỉ muốn mở rộng địa bàn của mình, mà còn muốn nâng cao thực lực.

Giúp đỡ chủ thượng bước vào Thiên môn đó.

Thực hiện bá nghiệp hoàng đồ.

Không có bất kỳ ai có thể lay động được lòng hắn.

"Quan tổng sứ, hình như giữa chúng ta không có thù oán, không biết chúng ta có thể nói chuyện không?"

Nhan Âm Tuyệt quay người nhìn Quan Ngự Thiên nói.

"Ngươi dẫn ta đến nơi hoang phế này để nói chuyện với ta?"

Quan Ngự Thiên lạnh lùng nói.

Đột nhiên, sắc mặt Quan Ngự Thiên hơi động: "Ngươi hạ độc!"

Khi Quan Ngự Thiên nói chuyện.

Nhan Âm Tuyệt giậm chân, lập tức vọt về phía Quan Ngự Thiên.

Đôi chưởng như cánh bươm bướm vỗ tới với tốc độ cực nhanh.

"Công kích của ngươi căn bản không phá vỡ được phòng ngự của ta, tiên thiên cương khí!"

Quan Ngự Thiên hừ lạnh một tiếng, trên người xuất hiện một tầng cương khí.

Bàn tay Nhan Âm Tuyệt lại vỗ trúng tiên thiên cương khí của Quan Ngự Thiên.

Thân hình bị chấn lui như cũ.

Nhưng Nhan Âm Tuyệt bị chấn lui không hề tỏ vẻ thất vọng, nàng biết một kích của mình không có tác dụng, chỉ muốn dò xét tiên thiên cương khí của Quan Ngự Thiên lần nữa.

Ầm!

Một luồng khí kình cường hãn như sóng biển từ trong cơ thể nàng bùng nổ ra, ánh mắt cũng trở nên sắc bén.

"Ban đầu không muốn gây ra động tĩnh, nhưng khí cương của ngươi quá mạnh, tiếp một chiêu của ta!"

"Thần thế, phượng vũ cửu thiên!"

Lúc này, trên người Nhan Âm Tuyệt xuất hiện một ngọn lửa màu đen, nàng như hóa thành hắc phượng.

Một tiếng gáy vang lên, thân hình Nhan Âm Tuyệt hóa thành lửa đen tấn công Quan Ngự Thiên,

Ầm!

Bàn tay rơi vào tiên thiên cương khí của Quan Ngự Thiên thế mà bắt đầu thiêu đốt tiên thiên cương khí.

"Có chút thú vị!"

Quan Ngự Thiên có tiên thiên cương khí hộ thể, ánh mắt khẽ động.

Khí kình trên thân bùng nổ đánh ra một chưởng.

“Uy long thần chưởng!”

Một cỗ khí kình khổng lồ từ lòng bàn tay bộc phát, khí kình hóa thành một bóng rồng xé rách không khí va chạm với bàn tay của đối phương.

Bàn tay Nhan Âm Tuyệt bị chấn lui, thân thể bay ngược ra ngoài đâm vào vách tường.

Căn nhà hoang trong nháy mắt sụp đổ.

"Ra tay!"

Lúc này Nhan Âm Tuyệt hô môt5 tiếng.

Có một bóng người từ trong chỗ tối xông ra.

"Thiên tru thương pháp, Cửu thần hợp nhất!"

Chín bóng thương màu máu dường như đang chờ đợi để xuất hiện.

Chín bóng thương hiện lên rồi nhanh chóng ngưng tụ lại, thế như xé rách hết thảy hung hăng đâm về phía Quan Ngự Thiên.

Quan Ngự Thiên hừ lạnh giơ bàn tay lên, khí kình trong lòng bàn tay bùng nổ va chạm với bóng thương.

Khí kình cường đại trực tiếp áp chế một thương bạo ngược, sau đó lòng bàn tay xoay chuyển hóa thành vuốt rồng bắt lấy đầu thương.

Sau đó hắn dùng sức đẩy mạnh, cán thương xuyên qua lòng bàn tay đâm ngược vào ngực đối phương.

Bùm!

Thân thể đối phương bị chấn lui, miệng phun một ngụm máu tươi.

Hô! Hô! Hô! Hô!

Lúc này lại có bốn bóng người từ bên ngoài bay vọt vào.

Một người trong tay cầm một thanh trường kiếm màu đen, thanh kiếm dưới ánh trăng tản ra hàn mang lạnh lẽo, hẳn là người cuối cùng trong ba cao thủ kiếm đạo bên cạnh Bộ Vân Tiêu, Tà kiếm.

Trường kiếm trong tay hắn có thể hút máu người.

Ba người còn lại đều có thân hình to lớn cầm ba thanh trường đao khác nhau, ngoại trừ Bá đao đã chết thì đây là ba đao khách còn lại bên cạnh Bộ Vân Tiêu.

Cộng thêm nam tử bị chấn lui đang chống thương là năm người năm người mạnh nhất còn lại dưới trướng Bộ Vân Tiêu.

Người cầm trường thương chính là Huyết thương.

Lúc này Nhan Âm Tuyệt từ trong đống đổ nát đi ra, quần áo xộc xệch nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Quan Ngự Thiên.

Sắc mặt vô cùng ngưng trọng,

Vừa rồi nàng lợi dụng thần thể để ép Quan Ngự Thiên ra tay.

Huyết thương bất ngờ tung một kích nhưng thực lực của đối phương quá mạnh, căn bản không cho bọn họ một chút cơ hội nào.

"Còn một người cũng ra đi, trốn ở trong bóng tối hạ độc là vô dụng, tiên thiên cương khí của ta vận chuyển toàn thân, chỉ cần tiên thiên cương khí của ta không bị phá, các ngươi không có cơ hội."

Quan Ngự Thiên nhìn về một chỗ rồi nói.

Một nam tử đeo mặt quỷ đi ra.

Hắn biết Quan Ngự Thiên nói thật.

"Các ngươi cùng ra tay đi, nếu có thể hạ được ta hoặc đánh bại ta, chuyện Thiên Hạ Minh Quan Ngự Thiên ta sẽ không xen vào, nhưng nếu các ngươi bại, ngày sau phải quy thuận ta!"

Quan Ngự Thiên nhìn những người trước mặt nói.

Hắn muốn thu phục một số người để sử dụng, về phần trung thành hay không trung thành, trước thực lực tuyệt đối, không trung thành chỉ có chết.

Huống hồ chờ qua một thời gian, người bên cạnh chủ thượng đủ đầy, Thập phương sứ giả của hắn cũng tề tụ, có nhiều biện pháp ước chế những người này.

Về phần Nhan Âm Tuyệt, phu nhân của Bộ Vân Tiêu, thủ lĩnh Ám Lưu Sa.

Nếu thu phục được nàng đối với hắn mà nói có tác dụng rất lớn.

"Giết!"

Huyết thương lập tức ra tay.

Đây là cơ hội của bọn họ, là võ giả lấy mục đích cuối cùng làm chủ, hắn vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc cơ hội đến thì ra tay.

"Huyết nhiễm thần long!"

Hắn rót toàn bộ rót vào trường thương trong tay, trường thương hóa thành một bóng thương màu đỏ máu đâm nhanh về phía Quan Ngự Thiên.

"Liệt diễm cuồng đao!"

"Thiên hổ thí huyết!"

"U minh huyết trảm!"

"Phù đồ tà kiếm!"

Nghe Quan Ngự Thiên nói, bốn người khác cũng động, hung bạo công kích.

Còn người đeo mặt nạ quỷ kia thì nâng bàn tay lên.

"Hắc ảnh liệt thần!"

Trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một đạo hắc quang khủng bố, hắc quang vô củng sắc bén có thể xé rách tất cả nhắm vào Quan Ngự Thiên.

Mặc dù thực lực của người này không đạt tới trong biển ngưng thần nhưng công kích cũng không tầm thường.

Nhan Âm Tuyệt như một ngọn lửa đen bùng cháy mãnh liệt, phát ra thần thế là hư ảnh hắc phượng, nàng đưa bàn tay ra, muốn dùng thần thế của mình phá vỡ tiên thiên cương khí của Quan Ngự Thiên.

Giúp những người khác có cơ hội giết Quan Ngự Thiên.

Nháy mắt có một cỗ lực lượng cuồng bạo bùng nổ.

"Tiên thiên cương khí!"

Quan Ngự Thiên quát to, mấy đạo công kích đều rơi vào tiên thiên cương khí trên thân hắn.

Ầm ầm ầm!!!

Sóng xung kích khủng bố điên cuồng khuếch tán ra xung quanh.

Ầm ầm ầm!

Công kích vẫn không ngừng, nhưng lại không phá vỡ được tiên thiên cương khí của Quan Ngự Thiên.

"Có chút thất vọng!"

"Uy long thần chưởng!"

Khí kình trên người Quan Ngự Thiên bạo phát kịch liệt hơn.

Trong nháy mắt thân hình động đậy hóa thành mấy đạo thân ảnh.

Ầm! Ầm! Ầm!

Sau đó mấy người công kích hắn lần lượt bay ngược ra ngoài.

Phốc!

Mỗi người đều phun ra một ngụm máu tươi.

Ánh mắt tràn ngập kinh hãi nhìn Quan Ngự Thiên.

Bọn họ đồng loạt dồn hết sức công kích thế mà không phá vỡ được phòng ngự của đối phương.

"Các ngươi bại rồi, nên thực hiện lời hứa của các ngươi đi! Nhan Âm Tuyệt, cơ hội chỉ có một lần, nếu ngươi nói không thì các ngươi đều chết."

Ánh mắt Quan Ngự Thiên nhìn Nhan Âm Tuyệt.

Chỉ cần nàng đồng ý, những người khác sẽ đáp ứng.

"Chỉ cần ngươi giúp ta giết Phong Lang Cư và Độc Cô Bắc Đẩu, ta đáp ứng ngươi!"

Nhan Âm Tuyệt mở miệng nói.

Bọn họ căn bản không phải là đối thủ của Quan Ngự Thiên, nếu chết, thật sự báo không được thù!

Nếu Quan Ngự Thiên có thể giết chết Độc Cô Bắc Đẩu và Phong Lang Cư, đầu nhập vào Quan Ngự Thiên cũng không sao.

"Bọn hắn không ra khỏi Thiên hạ thành được!"

Quan Ngự Thiên nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right