Chương 1026: Hội Đấu Giá Kết Thúc!
"Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, ta tin rằng ngươi có thể bồi dưỡng ra Hoàng Tuyền Bất Tử Thụ nên mới nhắc nhở một chút vậy thôi, chờ đến khi gốc linh thực này kết thành linh quả, nhớ để ta nếm thử, ta sẽ không lấy miễn phí của ngươi đâu!" Khí linh tiểu nhân cất giọng trong trẻo nói, thậm chí Lục Huyền còn mơ hồ nghe được thanh âm nó nuốt nước miếng.
"Được, chỉ cần vãn bối có thể bồi dưỡng ra linh quả thì chắc chắn sẽ lưu lại cho tiền bối một trái." Lục Huyền lập tức hứa hẹn với khí linh bảo lâu, vị khí linh tiền bối này đã ưu ái hắn rất nhiều, mà xưa nay nó luôn hào phóng, tặng cho nó một trái linh quả thất phẩm cũng không sao. Huống chi mục đích chủ yếu khiến hắn nhất quyết phải lấy được hạt linh chủng thất phẩm này là để thu hoạch quầng sáng, linh quả cũng chỉ là thứ yếu mà thôi.
"Đúng rồi, tiền bối, phương pháp ngưng chủng Vạn Tượng Thảo kia cũng là vãn bối mua được. Đáng tiếc, có phương pháp ngưng chủng, lại không có linh chủng để bồi dưỡng chăm bón, không biết trong tay tiền bối có linh chủng kia hay không?" Dù sao cũng bị khí linh biết được những món bảo vật mình đã thành công đấu giá rồi, Lục Huyền cũng dứt khoát lấy can đảm hỏi nó luôn.
Thêm nữa, chờ sau khi hội đấu giá này kết thúc, hắn muốn nhận được linh chủng Vạn Tượng Thảo, cũng cần phải thông qua quá trình sưu tầm tại bảo khố của tổng bộ Hải Lâu thương hội hoặc là phân lâu còn lại, còn không bằng cứ mượn luôn cơ hội này, trực tiếp hỏi khí linh tiểu nhân.
"Linh chủng Vạn Tượng Thảo? Thứ đó không lọt được vào mắt ta, hẳn là sẽ không thu thập. Phương pháp ngưng chủng kia hẳn là do tu sĩ khác mang đến đấu giá ở thương hội, ta sẽ không xuất ra thứ đó!" Khí linh tiểu nhân có chút khinh thường nói.
"Nhưng ta biết ở nơi nào có thừa thãi linh chủng Vạn Tượng Thảo, chờ ngày nào đó ta đi ngoại vực chơi mà vừa vặn lượn ngang qua nơi đó, sẽ giúp ngươi tìm mấy hạt." Nó thuận miệng nói.
"Không cần cảm kích, coi như ta thanh toán một phần thù lao sớm cho ngươi đi! Sau này còn phải làm phiền ngươi giúp ta bồi dưỡng linh thực đấy!" Khí Linh thấy Lục Huyền muốn biểu đạt lòng cảm kích, lại trực tiếp lên tiếng ngăn cản.
"Được, tiền bối!" Lục Huyền kính cẩn thi lễ, trong lòng âm thầm cảm khái cái bắp đùi tráng kiện khí linh này.
Đương nhiên, đây cũng là một chút ưu đãi được thành lập dựa trên tiền đề là bản thân hắn bộc lộ ra giá trị nhất định của mình. Nếu không phải hắn có trình độ siêu phàm thoát tục trên linh thực nhất đạo, Khí Linh này sẽ không ưu ái có thừa đối với hắn như thế, sẽ không bổ nhiệm hắn làm khách khanh của thương hội ngay từ khi còn dừng lại ở Trúc Cơ, càng sẽ không giao mảnh động thiên tàn khuyết kia cho hắn sử dụng.
Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, hội đấu giá đã dần dần tiến vào hồi kết. Khi mấy món bảo vật đấu giá cuối cùng lên đài, chúng còn trực tiếp lôi kéo được mấy vị Nguyên Anh Chân Quân cùng nhau cạnh tranh đấu giá ngay tại hiện trường, qua đó hoàn toàn có thể thấy được sức hấp dẫn của bảo vật lớn đến mức nào.
Điều này đã khiến hạt linh chủng Hoàng Tuyền Bất Tử Thụ do Lục Huyền dùng giá cao mua được trở nên không còn quá mức nổi trội, thậm chí ở trong mắt đại đa số tu sĩ, bọn họ còn không có bao nhiêu ấn tượng về quá trình kia.
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, Lục Huyền cũng không vội vã rời đi. Bởi vì dựa theo lệ thường, sau khi đấu giá kết thúc sẽ có một trò chơi nhỏ, khí linh sẽ lấy ra ba món bảo vật hiếm thấy trên thế gian để toàn bộ đám tu sĩ đang có mặt chiêm ngưỡng, nếu ai phân biệt ra bảo vật là có thể thoải mái chiếm nó thành của mình.
Tuy hiện giờ gia sản của Lục Huyền khá là giàu có, bảo vật trong tay rất nhiều, nhưng hắn sẽ không bỏ qua cơ hội miễn phí nhận được linh chủng cao cấp.
Còn nhớ lần trước, sau khi hội đấu giá kết thúc, hắn đã miễn phí nhận được gốc Thực Quỷ Ác Đằng, thậm chí còn mượn cơ hội này để tiến vào trong tầm mắt của Khí Linh, từ đó trở thành khách khanh của thương hội.
Chỉ tiếc, ba món bảo vật lần này đều không có liên quan gì đến linh thực, Lục Huyền đành phải bất đắc dĩ từ bỏ, nhìn xem những tu sĩ khác thay nhau ra trận. Cũng may không có một vị tu sĩ nào đủ sức lấy đi bảo vật, điều này đã làm trong lòng hắn dễ chịu hơn rất nhiều.
Rời khỏi tinh không, Lục Huyền vừa bay về lối vào vừa kiểm kê phần thu hoạch được trong chuyến đi này.
"Thu hoạch lớn nha! Pháp môn ngưng chủng Vạn Tượng Thảo ngũ phẩm, linh chủng Phù Âm Đào và Di Tinh Hoán Nhật Kiếm Thảo lục phẩm, linh chủng Hoàng Tuyền Bất Tử Thụ thất phẩm."
"So với chúng nó, Nguyên Tức Nhưỡng cao giai cùng với linh chủng Tâm Viên Quả ngũ phẩm gần như có thể bỏ qua không tính đến."
Đương nhiên, khoản linh thạch hắn cần phải chi ra cũng không ít, chỉ tính riêng linh chủng Hoàng Tuyền Bất Tử Thụ thất phẩm đã tiêu hết hai trăm mười vạn linh thạch hạ phẩm của hắn rồi.
Nhưng điều này cũng có thể lý giải được, bởi vì thất phẩm đã được xếp vào phạm trù Nguyên Anh rồi, có biến hóa về chất so với linh chủng lục phẩm, nên giá trị của nó cũng vượt xa linh chủng lục phẩm, có thể thuận lợi giành được đã là tương đối may mắn.
Về phần giá cả vượt quá dự tính, chỉ cần quầng sáng tồn tại là Lục Huyền có lòng tin sẽ kiếm lại gấp mười gấp trăm lần.
Một hạt linh chủng thất phẩm, cộng thêm những món bảo vật còn lại, đã tiêu tốn của hắn tổng cộng là hơn hai trăm tám mươi vạn viên linh thạch hạ phẩm, gần như gia sản hùng hậu tích lũy nhiều năm thông qua tiệm tạp hóa đã trực tiếp trơ đáy.
Nhưng cũng không sao, bên trong linh điền của hắn vẫn còn rất nhiều linh thực đang sinh trưởng phát triển khỏe mạnh, có thể liên tục cung cấp quầng sáng phần thưởng, nên cũng không lo sau này không có linh thạch để tiêu xài, tích lũy.
"Nhất kình lạc vạn vật sinh, bí cảnh Lôi Cơ Động xuất hiện, khiến cho quy mô của lần hội đấu giá này lớn hơn lần trước không ít, có lẽ mấy hạt linh chủng ta vừa đấu giá được vốn có xuất xứ từ bên trong bí cảnh kia." Lục Huyền âm thầm suy đoán trong lòng.
"Nếu mấy loại bí cảnh cao cấp này xuất hiện nhiều hơn một chút thì tốt rồi." Thậm chí trong đầu hắn còn hiện lên một ý niệm hoang đường như vậy. Bởi xét cho cùng, trước khi nắm chắc tuyệt đối, hắn sẽ không đi thăm dò bí cảnh ẩn chứa mối nguy hiểm cực độ kia. Hắn không đi tranh đoạt cơ duyên, thì cũng không cần phải lo lắng đến tính mệnh của bản thân, chỉ cần trong bí cảnh có thể chảy ra mấy hạt linh chủng cao giai, để chúng rơi vào trong tay hắn là đủ lắm rồi.
Đương nhiên, chuyện này cũng phải dựa vào vận khí. Suy cho cùng, không phải tu sĩ nào cũng nguyện bán ra món cơ duyên bảo vật mình tranh đoạt được cho người ngoài. Chờ đến khi thực lực của bản thân cường đại hơn một chút, lại nhận được nhiều bảo vật hơn một chút, Lục Huyền sẽ cam tâm tình nguyện xông xáo, để tự tay mình đi cướp đoạt linh chủng.
"Rốt cuộc cũng về tới động phủ." Lục Huyền cảm nhận được khí tức quen thuộc tản ra từ tòa đại trận ở cách đó không xa, khẽ lẩm bẩm nói.
Hắn vừa truyền tống từ khu vực bên trong khí linh quay về phân lâu của thương hội Trích Tinh Lâu, là ngựa không dừng vó, một đường trở về Lôi Hỏa Tinh Động.
Hư Không Yểm Mục lượn xung quanh một vòng, sau khi không phát hiện bất cứ tình huống dị thường nào, Lục Huyền mới mở ra Vạn Chướng Huyền Tinh Trận, tiến vào trong động phủ.