Chương 1047: Thương Long Mộc!
"Đa tạ tiền bối ban phù." Lục Huyền đưa cả hai tay ra nhận lấy tấm phù lục màu đen nọ rồi cẩn thận thu nó vào trong túi trữ vật. Đây chính là tín vật của Nguyên Anh Chân Quân, vào thời khắc mấu chốt có thể tạo ra tác dụng cực kỳ lớn.
"Đây chính là cây non linh mộc thất phẩm ta vừa nhắc tới, nó là thứ lão phu tìm được bên trong một khu động thiên tàn khuyết. Động thiên kia chính là một nơi Thương Long tịch diệt thời thượng cổ, gốc linh mộc này vốn là thân thể của Thương Long Mộc diễn hóa ra."
Thiên Thương Chân Quân nhanh chóng lấy ra một gốc cây non màu xanh biếc từ trong túi trữ vật. Cây non này cao không tới một thước, bộ rễ và cành cây chập chùng có lực, phảng phất như một con Chân Long đang âm thầm ngủ đông, sinh cơ nồng đậm mà lại kéo dài không dứt.
"Thương Long Mộc..." Lục Huyền cẩn thận nhận nhận lấy mầm non linh mộc kia, tỉ mỉ quan sát hồi lâu.
"Thương Long Mộc là linh thực thất phẩm, nên muốn bồi dưỡng ra nó sẽ gặp phải khó khăn hơn những loại linh thực khác không ít, nhưng với trình độ linh thực của Lục tiểu hữu, hẳn là không thành vấn đề. Được rồi, giao linh mộc cho ngươi. Mấy năm nữa, lão phu sẽ tới thăm tiểu hữu ngươi."
Lời còn chưa dứt, Thiên Thương Chân Quân đã hóa thành một luồng thanh quang biến mất ở phía chân trời.
“Miễn phí nhận được một quầng sáng đến từ linh mộc thất phẩm, còn có tín vật của Nguyên Anh Chân Quân, cùng với thù lao sau khi linh thực thất phẩm thành thục." Trong lòng Lục Huyền rất vui vẻ.
Vậy là tham gia Bách Hoa yến lần này, hắn đã thu được đầy bồn đầy bát. Trao đổi được linh chủng Khốn Linh Lung, Hóa Long Thảo lục phẩm, cùng với nhận bồi dưỡng Thương Long mộc thất phẩm thay người, đã vậy còn kết bạn được với không ít linh thực sư, thậm chí còn móc nối được quan hệ với một vị Nguyên Anh Chân Quân.
Hắn có vẻ vô cùng hài lòng, nhanh chóng đi tìm hai người Ngọc Lâm tán nhân, cùng đồng htrở về Thiên Tinh Động.
"Lục đạo hữu, lần này đi Bách Hoa yến, danh tiếng của ngươi lại càng thêm nổi trội nha." Lương Vĩnh lộ vẻ mặt ghen tỵ nói: "Đầu tiên là Hoa Linh Sứ Giả hiếm hoi rót đầy một chén Bách Hoa Mật cho đạo hữu, sau đó, đạo hữu lại lấy ra mấy loại linh dược hiếm thấy kia, thậm chí còn bởi vì mấy gốc linh dược này mà được Nguyên Anh Chân Quân thưởng thức. Thật sự khiến người bên ngoài như lão phu cũng phải hâm mộ vô cùng!!"
Giọng điệu của lão giả gầy gò càng nói càng thêm ghen tỵ.
Ngọc Lâm tán nhân ở bên cạnh không nhìn nổi nữa mới lên tiếng nói: "Đây đều là thứ Lục đạo hữu nên được, nếu Lương đạo hữu cũng có tạo nghệ linh thực như vậy, kiểu gì ngươi cũng có thể nhận được cơ duyên lớn lao như thế."
Nàng điều khiển pháp khí lá cây, khẽ cười một tiếng.
"Hai vị đạo hữu chớ giễu cợt Lục mỗ, đây chỉ là vận khí tốt mà thôi. Hơn nữa, gây nên náo động như vậy vốn không phải là mong muốn của Lục mỗ, Lục mỗ chỉ muốn làm một vị linh thực sư bình thường an tâm làm ruộng, những thứ khác đều không dám hy vọng xa vời." Lục Huyền cười khổ một tiếng, nói.
"Các vị cũng thấy rồi đó, danh tiếng quá lớn khiến cho ta hoảng hốt, không dám một mình trở về Thiên Tinh Động, mới cố ý kêu gọi hai vị đạo hữu đi tới làm bạn, tăng thêm một chút can đảm cho mình đây."
"Lục đạo hữu yên tâm, ba người chúng ta đều có tu vi Kết Đan, tu sĩ tầm thường không dám tới cướp bóc đâu." Lão giả gầy gò nghe vậy, cũng nghiêm mặt nói ra.
"Đa tạ hai vị đạo hữu, chờ sau khi trở về Thiên Tinh Động, ta nhất định phải cùng hai vị uống mấy chén Viên Ma Tửu.” Lục Huyền mỉm cười nói.
"Ha ha, đây chính là ngươi nói đó nha!"
Ba người vừa đi vừa nói chuyện, chưa đến nửa ngày đã tới Trích Tinh lâu ở Thiên Tinh Động.
Lục Huyền nói lời giữ lời, lập tức dẫn hai người bọn họ đến tiệm tạp hóa, lại tiến vào một gian nhã thất nằm sâu bên trong cửa hàng, uống mấy chén rượu.
Ngọc Lâm tán nhân và lão giả kia đều không ở bên trong Lôi Hỏa Tinh Động, nên chỉ nói chuyện phiếm một lúc đã cáo từ rời đi.
Lục Huyền dặn dò Văn Càn một tiếng, bảo gã không nên tới làm phiền mình, sau đó bày ra một đạo cấm chế ngăn cách, lúc này mới lấy cây non Thương Long Mộc ra. Tâm niệm vừa động, một đống Mậu Linh Nhưỡng mỏng nhanh chóng chui ra từ bên trong Thao Trùng Nang đã bị tế luyện thành pháp bảo, trực tiếp xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Rễ cây của Thương Long Mộc được trồng vào trong linh nhưỡng. Tâm thần của Lục Huyền cũng nhanh chóng tập trung vào cây non xanh biếc nọ, trong nháy mắt đã biết được mọi tin tức tỉ mỉ về gốc linh thực thất phẩm này.
【 Thương Long Mộc, linh thực thất phẩm, sau khi Thương Long thượng cổ tọa hóa, bởi vì thuộc tính Mộc nên tinh hoa hài cốt của nó đã dung hợp với lực lượng của thiên địa, hình thành nên hạt linh chủng Thương Long Mộc này. 】
【 Trong quá trình bồi dưỡng cần hấp thu lượng lớn Long khí, lấy thi hài hoàn chỉnh của Giao Long Ly Long bổ dưỡng, sau khi thành thục, rễ cây của nó có thể vùi vào tiết điểm linh mạch, dần dần tiến hóa thành Long Mạch. Linh mộc có thể luyện hóa thành pháp bảo trung giai, một tia Long hồn ẩn chứa bên trong có thể luyện hóa thành pháp bảo khí linh, hoặc là hấp thu tu luyện Chân Long thần thông. 】
"Linh thực thất phẩm!" Lục Huyền cảm thấy rất hài lòng, bởi vì cho đến hiện tại, đây chính là gốc linh thực thất phẩm thứ tư hắn từng nắm giữ trong tay. Ất Mộc Thanh Lôi Đằng đã thu hoạch được một quầng sáng, Bát Trọng Cung đang thai nghén tầng thứ nhất Tốn Phong Cung, Hoàng Tuyền Bất Tử Thụ còn chưa thỏa mãn được điều kiện bồi dưỡng, cuối cùng chính là Thương Long Mộc do một bộ hài cốt Chân Long biến thành này.
"Bốn gốc thất phẩm, thật sự muốn lập tức thu hoạch quầng sáng phần thưởng của chúng nó xem sao!" Hắn nói thầm một câu trong lòng.
Về phần hoàn cảnh sinh trưởng Thương Long Mộc yêu cầu, hắn lại có lòng tin không nhỏ. Nó cần Long khí, hắn có thể thu hoạch được thứ này từ Đà Long Châu lục phẩm nên không cần lo lắng đến vấn đề sinh trưởng giai đoạn đầu của Thương Long Mộc.
"Mấu chốt nằm ở chỗ nên đi đâu để kiếm được một bộ thi hài Giao Long Ly Long hoàn chỉnh đây? Lúc trước khi tới Thiên Long hồ của Thiên Kiếm Tông, ta chỉ nhớ đến chuyện rút máu, vì sao không nghĩ xa hơn một chút, trực tiếp lặn xuống đáy hồ nhặt chút thi hài Giao Long chứ?" Lục Huyền ảo não không thôi.
Lúc trước, khi hắn giúp nhóm đệ tử Thiên Kiếm Tông kiểm tra sức khỏe cho mấy con Giao Long, mỗi lần đều rút ra chừng mấy trăm tới hơn một ngàn bình tinh huyết của chúng, và cứ cách một đoạn thời gian nhất định, lại đi tới rút tiếp, nên mãi tới bây giờ vẫn chưa dùng hết.
Đáng tiếc là lúc trước khi lặn xuống đáy hồ tìm kiếm linh chủng Long Hài Thảo, hắn không có thuận tiện nhặt một chút thi hài Giao Long ở dưới lên. Đương nhiên, đoán chừng là với tu vi khi ấy của hắn, có muốn cũng không có tư cách mang chúng đi lên.
"Có lẽ ta phải bắt đầu ra tay từ khối Đà Long Châu lục phẩm kia." Lục Huyền chợt nhớ lại những gì mình từng trải qua trên đường đi tới chúc thọ vị Tinh Sứ của Hắc Thủy Tinh Động lúc trước. Còn nhớ thời điểm đi ngang qua vùng hải dương hắc thủy vô cùng vô tận, chẳng biết vì sao viên Đà Long Châu trên người hắn lại xuất hiện một chút phản ứng dị thường.