Chương 846: Kết Đan Thành Công!

person Tác giả: Triều Văn Đạo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 1 lượt đọc

Chương 846: Kết Đan Thành Công!

Rất nhanh, đã có từng hạt linh tinh cực nhỏ chậm rãi xuất hiện bên trong đan điền, chúng một mực chìm chìm nổi nổi bên trong khí hải như những ngôi sao vương vãi đầy trời.

Lục Huyền nhận thấy mình có vẻ dần mất sức nên khẽ cắn đầu lưỡi, Thánh Anh Đan đã giấu sẵn trong miệng lặng lẽ vỡ vụn, một luồng linh lực thuộc tính âm tinh thuần đến cực hạn theo yết hầu đi xuống, chảy qua tứ chi bách hài, bọc lấy lượng lớn linh lực, hóa thành từng giọt linh dịch tụ hợp vào trong đan điền khí hải.

Linh dịch áp súc và chuyển hóa thành linh tinh càng ngày càng nhiều, hắn đang chậm rãi đi tới bước khó khăn nhất, đó là ngưng tinh thành đan, thần và đan hợp nhất.

Trong lòng Lục Huyền vẫn cực kỳ bình tĩnh, hắn không thèm để ý tới những suy nghĩ có thể khiến tâm ma xuất hiện vào lúc này, linh thức của hắn khống chế những hạt linh tinh nhỏ bé như những ngôi sao treo giữa trời, chậm rãi dung hợp chúng lại với nhau.

Linh tinh nhìn qua giống như tro bụi, cực kỳ khó khống chế, cũng may linh thức của Lục Huyền đã được bảo vật Uẩn Thần Thiếp ngũ phẩm tẩm bổ, hơn nữa còn tu luyện 《 Thần Diễn Kinh 》 nhiều năm, khiến cho linh thức mạnh mẽ hơn tu sĩ Trúc Cơ viên mãn bình thường rất nhiều, nhờ vậy mới có thể hoàn thành một bước này.

Hắn nhìn qua vô số linh tinh chồng chất đan xen nhưng lại phân chia rõ ràng trong đan điền, trong lòng biết đây không phải lúc tiết kiệm bảo vật, mới hít vào một hơi, giọt Thanh Tủy Ngọc Dịch để trước người kia lập tức tiến vào cơ thể.

Trong đan điền thoáng hiện một mảnh thanh khí mênh mông, chỉ giây lát sau, Lục Huyền đã cảm nhận được linh thức của mình có mối liên hệ chặt chẽ với vô số những hạt linh tinh kia, tựa như trời sinh chúng đã có thể hòa hợp tự nhiên với nhau rồi.

Tâm niệm khẽ chuyển, từng luồng thanh quang hiện lên, cuối cùng một điểm kim sắc cũng sáng lên giữa vô số những viên linh tinh rời rạc nọ. Điểm sáng ấy dần trở nên ngưng thực, nó hóa thành một hạt sáng màu vàng, không ngừng thôn phệ linh tinh màu xanh nhạt xung quanh.

Linh tinh không ngừng áp súc lại, sau đó chậm rãi dung hợp với điểm sáng màu vàng kia... Cuối cùng đã hình thành một viên đan hoàn màu vàng óng sáng ngời, bên trong có ngọn lửa màu xanh nhạt.

Tâm thần Lục Huyền vẫn vững vàng, không lấy đó làm mừng, thần thức giống như lưỡi dao sắc bén, mang theo ý quyết tuyệt thẳng tiến không lùi, hung mãnh phóng tới chỗ viên đan hoàn màu vàng kim kia.

Trong nháy mắt, thần thức như xuyên qua một tấm màng mỏng vô hình, thuận lợi tiến vào bên trong kim đan. Mặt ngoài của kim đan tuôn ra một tia linh tính mạnh mẽ dồi dào, nhẹ nhàng rơi vào trong đan điền khí hải.

Đan thành!

“Rốt cuộc cũng kết đan xong...” Lục Huyền nhìn viên đan hoàn màu vàng óng ánh đang xoay tròn bên trong đan điền, trong lòng chợt nảy sinh một loại cảm giác ngỡ ngàng như thể bản thân vẫn còn đang ở trong mơ.

Lúc trước, tên tiểu tán tu Luyện Khí tại phường thị Lâm Dương ngày đêm bận rộn chỉ mong kiếm được thêm chút một chút toái linh, trong lòng chỉ muốn sống tạm trong Tu Hành giới, chưa từng nghĩ tới một ngày mình cũng có thể đột phá đến cảnh giới Kết Đan!

Vào thời điểm ấy, hắn còn phải ngẩng đầu hướng ánh mắt đầy hâm mộ nhìn về phía tu sĩ Trúc Cơ trong phường thị, không ngờ mình cũng có một ngày trở thành đối tượng để những tu sĩ khác phải ngưỡng vọng.

“Có thể thuận lợi đột phá đến Kết Đan chủ yếu là nhờ bản thân ta chăm chỉ khổ luyện, cùng với một chút tác dụng của quầng sáng.”

Đi đến một bước này, trong lòng hắn lại càng thêm kiên định với ý tưởng trông coi linh điền, thu hoạch quầng sáng phần thưởng.

Ý niệm hiện lên, hắn tinh tế cảm nhận vô vàn biến hóa trong cơ thể. Rõ ràng là thân thể đã ngưng thực mạnh mẽ hơn lúc trước rất nhiều, toàn thân tràn ngập sức mạnh, giống như có thể đánh nát cả một ngọn núi chỉ với một quyền, thời điểm linh lực vận chuyển tới hai chân còn có cảm giác bay bổng nhẹ nhàng, tốc độ cũng tăng lên rất nhiều.

Huyết dịch chảy ào ạt, huyết khí tràn đầy đến cực điểm, dù chưa thử nghiệm nhưng hắn cũng có thể nhận thấy sinh cơ cực kỳ cường đại.

Phạm vi cảm giác của linh thức từ hai - ba dặm lúc trước thoáng cái mở rộng đến hơn hai mươi dặm, ý niệm trong đầu nhanh chóng quay ngược trở lại, không có chút ngưng trệ nào, công pháp tu hành trước kia không rõ tựa như thoáng cái cũng buông lỏng hẳn.

Biến hóa chủ yếu vẫn là linh lực, viên đan hoàn vàng óng kia cung cấp linh lực tinh thuần hơn linh dịch cảnh giới Trúc Cơ không chỉ mười lần mà còn cuồn cuộn không ngừng, như sông lớn tuôn trào mãi không thôi.

“Linh lực tinh thuần phong phú thế này cũng có nghĩa là ta có thể gia tăng số lượng linh thực đang bồi dưỡng lên gấp vài lần.” Trong đầu Lục Huyền không khỏi sinh ra một luồng ý niệm như vậy.

Gieo trồng linh thực không có nghĩa là cứ cắm hạt giống xuống linh nhưỡng là chúng có thể thuận lợi chín muồi, mà trong quá trình sinh trưởng của linh thực, còn phải dùng các loại thuật pháp cơ bản như Linh Vũ Thuật, Mộc Sinh Thuật để bồi dưỡng, thậm chí một số linh thực cấp cao còn có yêu cầu đặc biệt đối với linh lực.

Hơn nữa, nhằm nâng cao tỷ lệ sống sót, cũng như gia tăng phẩm chất cho linh thực khi thành thục, Lục Huyền vẫn luôn giữ vững nguyên tắc bồi dưỡng tỉ mỉ, khiến cho linh lực và công sức hắn phải bỏ ra trong quá trình bồi dưỡng tất nhiên sẽ cao hơn linh thực sư bình thường rất nhiều.

Bởi linh lực bị hạn chế nên số lượng linh thực trong linh điền chỉ có thể duy trì ở một mức nhất định.

Hiện tại hắn đã tấn thăng lên Kết Đan, đương nhiên số lượng linh thực có thể bồi dưỡng sẽ gia tăng thêm.

Theo hắn được biết, đan hỏa màu xanh nhạt bên trong viên đan hoàn vàng kim kia chính là điểm mấu chốt để tế luyện pháp bảo. Trước mắt trên tay hắn có mấy loại bảo vật ngũ phẩm thích hợp để tế luyện thành pháp bảo, nhưng vì các loại nguyên nhân do tâm thần, linh lực, thời gian vân vân… nên nhất định hắn phải chọn dùng hay bỏ, không có cách nào tế luyện toàn bộ được.

“Còn một chuyện nhất định phải giải quyết trước khi tế luyện pháp bảo, đó là phải xử lý đám đông tu sĩ bị dị tượng bên ngoài động phủ thu hút tới đây mới được. Khi tấn thăng Kết Đan đã tạo ra động tĩnh hơi lớn, không ngờ lại dẫn tới nhiều Kết Đan Chân Nhân như vậy.” Linh thức của Lục Huyền đảo qua bên ngoài động phủ, không khỏi thở dài một tiếng. Hắn nhanh chóng phủ thêm một kiện pháp bào xanh thẫm lên người, thân hình lóe lên, thoáng cái đã đi tới cửa vào động phủ.

Bên ngoài động phủ.

Sau khi dị tượng vòng xoáy linh khí biến mất, phần lớn tu sĩ cũng không vội rời đi.

“Không biết rốt cuộc là tấn thăng thành công hay thất bại đây?” Nữ tu dịu dàng với lôi ti như thác đổ kia thấp giọng nói.

“Đột phá đến cảnh giới Kết Đan vô cùng khó khăn, với tán tu lại càng khó hơn lên trời. Nếu thành công còn tốt, thất bại rất có thể sẽ dẫn tới linh khí bạo động, tâm ma xâm nhập, thần hồn thiếu hụt. Không có đại năng Kết Đan hoặc Nguyên Anh hộ pháp chỉ sợ sẽ...”

“Nếu tên tán tu linh thực sư trong động phủ kia gặp bất trắc thì chẳng phải đây chính là cơ hội để được chia một ít linh thực cao giai sao?” Có người đã sinh ra tham niệm trong lòng như vậy.