Chương 860: Thái Âm Mộc Hạp!

person Tác giả: Triều Văn Đạo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 2 lượt đọc

Chương 860: Thái Âm Mộc Hạp!

Lục Huyền dẫn Hồng Khinh Hải đi vào mảnh linh điền đang gieo trồng linh chủng Cửu Nho Bảo Thụ.

“Linh thực thích nghe đọc sách? Đúng là cổ quái.” Hồng Khinh Hải nghĩ thầm.

“Sau này ngươi ở lại đây đi, những khu vực được bố trí cấm chế khác thì hạn chế đi vào.”

Lục Huyền nhấc hai tay lên, đống đất đá bên cạnh linh điền đã nhanh chóng biến hóa, vừa thi triển Địa Dẫn Thuật cấp tông sư, chỉ trong nháy mắt một tòa nhà đá đã xuất hiện.

Nhằm trợ giúp Cửu Nho Bảo Thụ có được hoàn cảnh sinh trưởng tốt hơn, hắn còn dựng chỗ ở cho Hồng Khinh Hải ở ngay bên cạnh linh điền, nhờ đó cũng giúp Cửu Nho Bảo Thụ có thể nghe được kinh nghĩa Nho gia mọi lúc mọi nơi, còn được văn khí tẩm bổ bất cứ thời điểm nào nó muốn.

Mấy ngày sau, hắn đi tới linh điền, từ xa đã nghe được tiếng đọc sách lanh lảnh, dường như bên trong thanh âm còn ẩn chứa một luồng sức mạnh nào đó tuy mỏng manh nhưng lại rất kiên định.

Trong linh điền, chữ đen trên bề mặt linh chủng Cửu Bảo Thụ đang không ngừng di chuyển, liên tục biến hóa theo tiết tấu của thanh âm, toát lên vẻ sinh cơ bừng bừng. Mùi mực trên hàng chữ đen ấy lại càng thêm nồng đậm, xem ra trong khoảng thời gian này, nó đã được uẩn dưỡng rất tốt.

Lục Huyền cảm nhận được sự biến hóa của linh chủng, lại lập tức thi triển Linh Vũ Thuật và các loại thuật pháp khác, để linh thực hấp thu văn khí tốt hơn, sau đó mới lặng yên rời đi.

Khu vực này còn bố trí một tòa trận pháp cấm chế khác nên hành động của Hồng Khinh Hải bị hạn chế rất nhiều, không được Lục Huyền đồng ý, gã không thể tùy ý bước vào khu vực linh điền khác.

Trong lúc Lục Huyền không ngừng đi dò xét linh điền trong động phủ, bỗng nhiên hắn lại phát hiện một quầng sáng hơi lập lòe trên thân một cây Hòe cao lớn đen thùi, vốn luôn sống trong một góc tối nồng đậm âm khí.

“Linh thực này... hình như là Âm Hòe được ta gieo trồng từ nhiều năm về trước? Sao đột nhiên lại xuất hiện quầng sáng nhỉ?” Lục Huyền có phần kinh ngạc về tình huống này.

Phải biết rằng, gốc Âm Hòe này vốn là thứ được hắn gieo trồng từ khi vừa mới tiến vào Thiên Kiếm Tông, gieo xuống cũng được tầm ba mươi năm rồi. Nhưng vì Âm Hòe là loại linh thực lâu năm, không có kỳ hạn thành thục, lại cộng thêm phẩm giai của nó khá thấp, chỉ là nhị phẩm, nên Lục Huyền cũng không để ý đến nó lắm, cứ mặc cho nó tự do sinh trưởng trong góc động phủ. Khi rời khỏi tông môn, hắn cũng thuận tiện mang nó theo, dù sao thì không gian bên trong Thao Trùng Nang cũng đủ rộng.

“Còn nhớ lúc vừa gieo xuống mấy năm, ta còn thu được một quầng sáng từ nó, hình như lúc ấy phần thưởng nhận được là một viên Âm Hồn Châu, về sau vẫn không có thu hoạch gì khác, suýt chút nữa ta đã quên mất nó rồi.” Trong lòng Lục Huyền nghĩ thầm, tâm thần lập tức ngưng tụ trên cây Âm Hòe cao hơn nửa trượng kia.

【Âm Hòe, linh thực nhị phẩm, đã trưởng thành được trăm năm, âm khí nồng đậm, có thể uẩn dưỡng, chữa trị âm hồn, sau khi xử lý, nhánh cây có thể dùng làm tài liệu tu hành công pháp thuộc tính âm.】

“Đã trăm năm rồi sao? Ta nhớ mình chỉ trồng nó hơn ba mươi năm thôi mà, xem ra điều kiện linh lực cộng thêm các loại thuật pháp như Linh Vũ Thuật, Mộc Sinh Thuật đã xúc tiến nó nhanh chóng sinh trưởng.”

Lục Huyền nghĩ thầm, bàn tay cũng nhẹ nhàng chạm vào quầng sáng đã xuất hiện bên ngoài thân cây. Quầng sáng vỡ vụn thành vô số điểm sáng nhỏ bé, nhanh chóng tràn vào cơ thể Lục Huyền.

【Thu hoạch Âm Hòe trăm năm, nhận được bảo vật Thái Âm Mộc Hạp ngũ phẩm.】

Ý niệm vừa hiện lên trong đầu, một chiếc hộp gỗ tinh xảo lớn bằng bàn tay đã xuất hiện trong lòng bàn tay Lục Huyền. Hộp gỗ này có màu đen như mực, mặt ngoài xuất hiện vô số những đường vân biến hóa phức tạp, phảng phất như muốn hút hồn phách của người khác vào bên trong, khi cầm nó trên tay còn có cảm giác hơi âm lãnh.

Lục Huyền tập trung tinh thần vào bề mặt hộp gỗ, đã lập tức hiểu rõ thông tin chi tiết của nó.

【Thái Âm Mộc Hạp, bảo vật ngũ phẩm, bên trong có luyện hóa một tia lực lượng Thái Âm, có thể chữa trị, tẩm bổ, tăng cường hồn thể, hồn thể có thể lưu lại lâu dài bên trong mà không dễ tiêu tán.】

“Bảo vật ngũ phẩm, phát tài rồi!” Trong lòng Lục Huyền mừng rỡ vô cùng. Hắn thật sự không ngờ được cây Âm Hòe nhị phẩm này có thể mở ra bảo vật lên tới ngũ phẩm.

“Chỉ cần lặng lẽ gieo trồng thì những phần thưởng phong phú sẽ đúng hạn tìm tới.” Hắn thầm nghĩ.

“Dù Thái Âm Mộc Hạp này không có tác dụng lớn với ta, nhưng với một ít quỷ tu hoặc là tà tu dưỡng quỷ thì lại là một món bảo vật cực tốt.”

Hắn cẩn thận thu Thái Âm Mộc Hạp vào Thao Trùng Nang.

“Loại linh thực lâu năm này dù phẩm giai thấp một chút nhưng nếu tích lũy đủ năm tháng thì đợi đến một lúc nào đó, quầng sáng sẽ xuất hiện phần thưởng không kém những loại linh thực phẩm giai cao hơn, không thể dùng phẩm giai đơn thuần để suy xét về giá trị của nó. Tiếc là số lượng linh thực loại này trong động phủ của ta lại quá ít, ngoại trừ Âm Hòe, cũng chỉ còn Ất Mộc Thanh Lôi Đằng thất phẩm kia thôi. Ừm, dù cách mấy năm lại có thể thu hoạch được linh quả Mê Tiên Đào nhưng nó chỉ cho ra kết quả lặp đi lặp lại, theo số lần thu hoạch quầng sáng càng ngày càng nhiều, cùng với tu vi cảnh giới của ta càng ngày càng cao thì phần thưởng lấy được từ quầng sáng sẽ dần dần giảm bớt. Có lẽ ta nên tới Hải Lâu thương hội hỏi xem nơi này có loại linh dược trăm năm, nghìn năm nào không.” Trong lòng Lục Huyền nghĩ thầm.

Hắn lại tiếp tục đi kiểm tra linh điền, tới khu vực gieo trồng Mê Tiên Đào.

“Thật nhiều linh đào.” Mới một đoạn thời gian không tới, nhóm Mê Tiên Đào thứ ba đã toàn bộ chín muồi. Một đám linh đào tươi non hồng hào, đầy đặn mọng nước như ẩn như hiện giữa cành lá phấn trắng, nửa che nửa đậy. Được mảnh chướng khí màu phấn hồng phụ trợ, chúng lại tỏa ra một loại sức hút khác hẳn.

Ngay tại thời điểm này, Lục Huyền đã có cảm giác mình vừa nhìn thấy một đám quầng sáng đang khẽ lập lòe trước mặt mình. Bóng dáng hắn như phù quang lướt qua, trong thoáng chốc một đống linh đào đã lơ lửng trước mặt. Sau khi ngắt linh đào xuống, quầng sáng màu trắng xuất hiện, lập lòe lúc tỏ lúc mờ.

Nhẹ nhàng chạm vào, gần như tất cả quầng sáng đều đồng thời vỡ tan, điểm sáng đầy trời xuyên qua cành lá Mê Tiên Đào, hội tụ thành một mảnh quang hà, lần lượt tràn vào cơ thể Lục Huyền.

Từng ý niệm hiện lên trong đầu hắn như cưỡi ngựa xem đèn.

【Thu hoạch một quả Mê Tiên Đào tam phẩm, nhận được đan dược Mê Dục Đan tứ phẩm.】

【Thu hoạch một quả Mê Tiên Đào tam phẩm, nhận được bảo vật Mỹ Âm Châu tứ phẩm.】

【Thu hoạch một quả Mê Tiên Đào tam phẩm... 】

Từng loại phần thưởng hoặc dùng hình thức thật xuất hiện trước mặt hắn, hoặc trực tiếp xuất hiện trong đầu hắn. Bảo vật Mỹ Âm Châu, Cực Nhạc Tâm Kinh, Mê Dục Đan tứ phẩm vân vân… nhẹ nhàng xoay chuyển trong không trung.

“Không ngờ trong các loại đan dược tứ phẩm thì trình độ luyện chế Mê Dục Đan của ta lại là cao nhất, đại khái đã đến cấp bậc đại thành rồi.” Trong số linh thực hắn trồng lúc trước, có hai loại chủ yếu để thu hoạch gói kinh nghiệm đan phương tứ phẩm, theo thứ tự là Mê Dục Đan và Địch Trần Đan, trình độ luyện chế Địch Trần Đan còn đang nằm giữa giai đoạn từ thuần thục tới tinh thông, trong khi trình độ luyện chế Mê Dục Đan lại đột phá đến giai đoạn đại thành rồi.