Chương 866: Có Bắp Đùi Để Ôm, Nhất Định Phải Ôm Chặt!

person Tác giả: Triều Văn Đạo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 1 lượt đọc

Chương 866: Có Bắp Đùi Để Ôm, Nhất Định Phải Ôm Chặt!

Chịu sự kích thích đến từ ánh sáng cực mạnh như thế, tốc độ bay múa của những điểm sáng phía trên cành lá của Trần Quang Thảo đã gia tăng thêm không ít. Một lúc sau, cả gốc linh thực đều rạng hơn hơn trước kia. Trong cảm nhận của linh thức, rõ ràng là sinh cơ của nó vừa khôi phục được một chút.

"Không ngờ lại có thể dễ dàng giải quyết được vấn đề khó khăn này như vậy." Hình Yên Nhiên nhìn Trần Quang Thảo đã có những chuyển biến tốt đẹp cực kỳ rõ ràng, trong miệng cảm khái không thôi.

Nhưng nàng cũng hiểu rõ, quá trình dễ dàng này cũng chỉ là tương đối mà thôi, nếu không phải Lục Huyền trực tiếp chỉ rõ vấn đề, mà để dựa vào chính nàng, cũng chẳng biết đến lúc nào nàng mới tìm được đối sách.

"Tạo nghệ linh thực của Lục đạo hữu càng lợi hại hơn lời đồn một chút." Trong mắt nàng nhìn về phía Lục Huyền tràn đầy vẻ tán thưởng ngợi khen. Hai tu sĩ Ly Dương Đạo Tông bên cạnh cùng gật đầu, tỏ vẻ phụ họa.

"Lần này đa tạ đạo hữu đã tới hỗ trợ giải quyết một nan đề khó khăn lớn như vậy giùm ta, chờ yến hội kết thúc, ta nhất định sẽ tạ ơn đạo hữu thật chu toàn."

"Không dám nhận không dám nhận." Lục Huyền khách khí hai câu rồi cùng ba người bọn họ trở lại đại sảnh yến hội.

Nửa ngày sau, bữa tiệc dần dần tiến vào hồi cuối, chấp sự của động phủ lần lượt dâng lên một chiếc hộp ngọc tinh xảo ở ngay trước bàn mỗi một vị tu sĩ Kết Đan đang có mặt tại nơi này.

Chờ bóng dáng đối phương rời đi, linh thức của mấy vị Kết Đan Chân Nhân chung quanh Lục Huyền đều lướt qua hộp ngọc.

"Linh ngư tứ phẩm, hẳn là đặc sản của Hắc Thủy Tinh Động, Hình Tinh Sứ cũng thật khách khí."

"Trong hộp ngọc của ta cũng là thịt yêu thú tứ phẩm." Một người bên cạnh lên tiếng.

"Hả?" Lục Huyền dùng linh thức đảo qua, trong lòng khá là nghi hoặc, mặc dù hắn không nhìn thấy bên trong hộp ngọc đang chứa chính xác là thứ gì, nhưng theo cảm nhận của linh thức, thứ này vốn không phải là thịt yêu thú tứ phẩm. Bởi vì bên trong đang ẩn giấu một hạt linh chủng cổ quái, nhìn khí tức của nó thì hẳn là ngũ phẩm.

"Lục đạo hữu, trong hộp ngọc kia của ngươi cũng là thịt yêu thú tứ phẩm sao?" Một vị Kết Đan Chân Nhân ngồi cách xa Lục Huyền chừng mấy trượng, vừa tò mò hỏi.

"Không sai." Lục Huyền thuận miệng đáp một câu rồi không để lại dấu vết đã thu hộp ngọc vào trong túi trữ vật.

"Đối phương đều lấy thịt yêu thú tứ phẩm hoặc là bảo vật cùng giai làm quà đáp lễ các vị tu sĩ Kết Đan kỳ còn lại, chỉ có bên trong hộp ngọc của ta là một hạt linh chủng ngũ phẩm. Hẳn là tình huống này có liên quan rất lớn đến chuyện ta vừa hỗ trợ giải quyết vấn đề của linh thực Trần Quang Thảo." Hắn thầm nghĩ trong lòng.

"Nữ nhi của Hình Tinh Sứ không hổ là tu sĩ xuất thân từ đại tông, ra tay hào phóng như thế. Ta chỉ tới hỗ trợ nàng quan sát một chút, lại chỉ điểm vài câu, nàng lập tức tặng cho ta một hạt linh chủng ngũ phẩm. Giữa bảo vật tứ phẩm và ngũ phẩm, giá trị chênh lệch rất nhiều, nàng đưa lên một phần đại lễ như vậy, cũng coi là có lòng." Lục Huyền cực kỳ hài lòng đối với phần thù lao này, trong lòng thầm nghĩ chờ đến khi trở lại động phủ, lại nhanh chóng lấy linh chủng ra, nhìn xem thứ này có lai lịch ra sao.

"Căn cứ vào khí tức vừa rồi, thì có vẻ như nó chính là một loại linh thực ngũ phẩm thuộc tính thủy nào đó, nhưng chủng loại cụ thể ra sao chỉ có thể trở về động phủ mới có thể biết được."

Hiện giờ đang ở trước mặt bao nhiêu người như vậy, Lục Huyền thực sự không tiện lấy ra xem xét tỉ mỉ, đành phải tạm thời kiềm chế nội tâm hiếu kỳ, chờ đợi yến hội kết thúc.

Nhưng đúng vào lúc này, đột nhiên linh quang lóe sáng trên bộ Thanh Phù Vũ Y vẫn được hắn khoác ở bên trong, thậm chí da thịt còn mơ hồ truyền đến một chút cảm giác nhoi nhói.

"Đây là có tu sĩ đang dùng khí cơ nó mật dò xét thôi diễn ta?" Dấu hiệu cảnh báo mãnh liệt dấy lên trong lòng Lục Huyền.

Phải biết rằng, Thanh Phù Vũ Y trên người hắn có thể ngăn cách khí tức lôi kéo, cũng có thể che đậy thuật pháp thôi diễn, một khi nó sinh ra phản ứng này, khẳng định là có tu sĩ đang âm thầm nhìn trộm hắn.

"Có phải tình huống này cũng liên quan đến luồng linh thức ác ý ta từng phát hiện ra khi yến hội vừa mới khai mạc?" Trong đầu hắn lập tức hiện lên luồng linh thức ác ý như có như không từng xuất hiện trên người mình kia sau lúc yến hội bắt đầu.

"Xem ra… đang có tu sĩ muốn gây bất lợi cho ta." Hắn âm thầm suy nghĩ trong lòng.

"Nên ngạnh kháng chính diện, hay là tìm cơ hội tránh đi đây?”

“Nếu ngạnh kháng, thì mặc dù hiện tại trên người ta đang có không ít bảo vật ngũ phẩm, nhưng bản thân vừa mới tấn thăng Kết Đan không lâu, ngoại trừ vài món bảo vật đó, những phương diện khác cũng chỉ đạt tới trình độ bình thường trong nhóm tu sĩ cùng cấp mà thôi."

"Nếu đối phương chỉ là Kết Đan sơ kỳ thì tốt, dựa vào những món bảo vật trong tay, cùng với thực lực không kém gì tu sĩ cùng cấp, ta có thể một mình ứng phó được. Nhưng lỡ như đối phương không chỉ có một mình, hoặc là thực lực đã đạt đến Kết Đan trung kỳ thậm chí là cao hơn, vậy thì phiền toái to rồi."

Suy nghĩ nhanh chóng vận chuyển trong đầu hắn, rất nhanh hắn đã đưa ra lựa chọn.

"Tạm thời tránh né trước đã, chờ đến khi nhóm linh thực cấp cao thành thục thêm chút nữa, trong tay gia tăng vài món bảo vật thần thông hộ thể, đến lúc ấy lại đi giải quyết người nọ cũng không muộn. Hiện giờ mục đích của hắn đã bại lộ, ta lại ở trong tối, chỉ cần thực lực đầy đủ là có thể bình yên vượt qua rồi." Lục Huyền thầm nghĩ.

"Lục đạo hữu, ngươi dự định làm gì sau khi yến hội kết thúc? Đi dạo một vòng bên trong Hắc Thủy Tinh Động, mua chút linh dịch đặc sắc, hay là cùng mấy vị đạo hữu còn lại trực tiếp quay về Lôi Hỏa Tinh Động?" Trong lúc hắn đang âm thầm suy nghĩ, Diệp Huyền Ngân bên cạnh lại lên tiếng hỏi.

"Tại hạ không có hứng thú quá lớn đối với những loại linh dịch kia, thêm nữa vất vả lắm mới làm quen được nhiều đạo hữu có thực lực cao cường như vậy, sau khi suy tính một hồi, ta đã quyết định sẽ cùng mấy vị đạo hữu này đi về Lôi Hỏa Tinh Động trước, thuận đường cũng tiện thỉnh giáo bọn họ một chút vấn đề về tu hành. Chờ lần sau có cơ hội tới, lại nhàn nhã đi dạo Hắc Thủy Tinh Động này một phen."

Ban đầu, Lục Huyền đã có dự định sẽ đi dạo xung quanh Hắc Thủy sau khi yến hội kết thúc, quan sát một chút phong thổ khác biệt bên trong Hắc Thủy Tinh Động. Nhưng sau khi biết có tu sĩ mang ý đồ xấu với mình, hắn lập tức thay đổi ý nghĩ.

Sau khi rời khỏi động phủ của Tinh Sứ, nếu hắn tiếp tục hành động một mình, rất dễ làm tu sĩ phía sau màn kia xông ra tập kích, nhưng nếu hắn dứt khoát kết bạn mà đi với vài vị tu sĩ Kết Đan khác, hẳn là tu sĩ đang trốn ở chỗ tối kia cũng phải cân nhắc một chút đến thực lực của chính mình trước khi ra tay.

"Có bắp đùi để ôm, nhất định phải ôm chặt, đây chính là một lần khẩn cấp tránh né hiểm nguy.”