Chương 884: Đã Ăn Xin Lại Còn Kén Chọn!

person Tác giả: Triều Văn Đạo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 1 lượt đọc

Chương 884: Đã Ăn Xin Lại Còn Kén Chọn!

Nửa tháng sau, Hồng Khinh Hải đang ngồi xếp bằng trong gian phòng đá được bố trí Tụ Linh Trận Pháp. Linh khí trong cơ thể như sóng ngầm bắt đầu khởi động, có cảm giác chúng đang không ngừng tích súc lực lượng để chờ đợi đến thời điểm có thể bùng nổ trong nháy mắt.

Lục Huyền chắp hai tay sau lưng, phân ra một tia linh thức, để nó rơi xuống trên người Hồng Khinh Hải.

Đại đa số tình huống tu sĩ Luyện Khí tấn thăng Trúc Cơ đều rất an toàn, nhưng đương nhiên, dù an toàn thế nào cũng có khả năng sẽ phát sinh sự cố. Để phòng tránh chuyện này, thời điểm nhóm đệ tử đại tông đột phá, thường có nơi bế quan cố định, còn có trưởng bối tông môn đi tới hộ pháp. Hiện giờ hắn đang canh giữ bên người Hồng Khinh Hải, cũng coi như mang đến một phần bảo đảm cho đối phương.

Trong nhà đá, Hồng Khinh Hải cẩn thận điều chỉnh trạng thái của bản thân đến trình độ tốt nhất, sau đó bình tĩnh lấy một viên Trúc Cơ Đan ra, nuốt vào. Đan dược vừa vào bụng, dược lực đã mãnh liệt tuôn ra, chảy khắp tứ chi bách hài cọ rửa mỗi một vị trí bên trong cơ thể.

Chỉ chốc lát sau, một vòng xoáy linh khí đã lặng lẽ hình thành, lượng lớn linh khí tinh khiết nhanh chóng tụ tập lại, dung nhập vào trong vòng xoáy ấy.

Trong thoáng chốc, một luồng linh thức phóng thẳng lên trời, trên người Hồng Khinh Hải cũng xuất hiện dao động linh khí cực mạnh.

"Chúc mừng Hồng đạo hữu tấn thăng Trúc Cơ!" Thân hình Lục Huyền lóe lên, đi tới trước người thanh niên có chứa khí tức thư quyển nồng đậm nọ, mỉm cười chúc mừng nói.

"Đúng là may mắn, may mắn có được viên Trúc Cơ Đan thượng phẩm do tiền bối ban tặng cho, ta mới có thể đột phá một lần đã thành công như vậy." Hồng Khinh Hải cảm nhận được khí tức cường đại trong cơ thể, trên mặt không che giấu được nụ cười, lập tức tỏ vẻ cảm kích với Lục Huyền.

Phải biết rằng, sau khi Lục Huyền hấp thu một lượng lớn gói kinh nghiệm đan phương, trình độ luyện chế Trúc Cơ Đan của hắn đã đạt đến cảnh giới Tông Sư, nên đương nhiên là phẩm chất của Trúc Cơ Đan do chính tay hắn luyện chế sẽ cao hơn so với loại đang được lưu thông trên thị trường không ít, có thể gia tăng một chút xác suất thành công khi đột phá Trúc Cơ.

"Môn công pháp Trúc Cơ này là ta ngoài ý muốn nhận được, phẩm chất coi như không tệ, cứ coi nó là lễ vật chúc mừng đạo hữu tấn thăng Trúc Cơ đi. Chúc con đường tu hành ngày sau của Hồng đạo hữu một mực thông suốt." Lục Huyền nói xong đã lấy ra một miếng ngọc giản từ trong túi trữ vật, đưa cho Hồng Khinh Hải.

《 Đại Ngũ Hành Công 》hắn tu tập vốn nhận được từ Thiên Kiếm tông, không tiện lưu truyền ra ngoài, trong khi những môn công pháp hắn mở ra từ bên trong quầng sáng thì hoặc là phẩm giai quá cao, hoặc là đi theo lộ tuyến luyện thể, không thích hợp với Hồng Khinh Hải. Miếng ngọc giản trong tay hắn vốn đến từ túi trữ vật của một vị tu sĩ đã bị hắn giết chết lúc trước. Sau khi tu luyện thứ này, tuy linh lực nhận được khá bình thường, nhưng lại thắng ở chỗ công chính bình thản, phạm vi áp dụng khá rộng, cũng cực kỳ thích hợp đối với thân phận nho tu của Hồng Khinh Hải.

Trên thực tế, hắn cũng có lòng muốn tìm một bộ công pháp Nho đạo thích hợp với tu sĩ Trúc Cơ, nhưng Nho tu trong Thiên Tinh Động này quá mức hiếm, phân lâu của thương hội cũng không có loại công pháp này, bởi vậy đành phải từ bỏ.

Đương nhiên, hắn cũng dặn với lòng nếu ngày sau bản thân cảm thấy vừa lòng với hành động của Hồng Khinh Hải, lại tìm được cơ hội, nhất định sẽ giúp gã tìm một môn công pháp phù hợp.

Sau khi rời khỏi phòng đá của Hồng Khinh Hải, Lục Huyền đi vào khu vực linh điền gieo trồng linh thực thuộc tính Lôi, lấy ra một giọt lôi dịch màu xanh thẫm từ bên trong Thao Trùng Nang, rắc đều lên Ất Mộc Thanh Lôi Đằng đang được một mảnh thanh quang bao trùm lấy.

“Lôi linh và lôi dịch màu xanh thẫm trong người đều không còn nhiều, nên tới Lôi Hải bổ sung một chút rồi.” Lục Huyền cảm nhận được sinh cơ cường đại truyền đến từ Ất Mộc Thanh Lôi Đằng, khẽ thì thào một mình.

Hiện giờ trong động phủ đang gieo trồng không ít linh thực thuộc tính Lôi cấp cao, số lượng nhiều nhất là Lôi Bạo Liên tứ phẩm, Ngũ Lôi Tịnh Đế Hoa ngũ phẩm, Tử Vi Huyền Lôi Quả lục phẩm, và gốc Ất Mộc Thanh Lôi Đằng thất phẩm duy nhất này, có nhiều linh thực thuộc tính Lôi như vậy nên nhu cầu đối với lôi linh và lôi dịch của chúng cũng đạt tới một mức độ vô cùng khủng bố.

Nếu không phải lúc trước con Lôi Hống Thú dị chủng kia từng dẫn hắn tiến vào nơi bí ẩn của tộc Lôi Hống Thú, giúp hắn lấy được lượng lớn lôi linh và lôi dịch, chỉ sợ cứ cách dăm ba ngày một lần hắn lại phải tiến vào Lôi Hải tìm kiếm lôi linh rồi.

“Thuận tiện cũng đi thăm hỏi tiểu hữu Lôi Hống Thú của ta luôn, đương nhiên, cũng nên tìm cơ hội ôm đùi, củng cố mối quan hệ với Thanh Giác Lôi Hủy thất phẩm kia.” Hắn thầm nghĩ trong lòng, sau đó chuẩn bị sơ qua một phen rồi rời khỏi động phủ, đi tới thông đạo gần động phủ nhất, dựa vào Lôi Hỏa Lệnh, thuận lợi tiến vào bên trong thông đạo.

Đi trong lôi mang đầy trời không bao lâu, Lục Huyền đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc phía xa. Con Lôi Hống Thú hắn quen biết đầu tiên đang ngồi xổm trên mặt đất, so với lần trước nhìn thấy thì lần này cái bụng của nó lại tròn thêm mấy phần.

Con cự thú màu trắng bạc này có ấn tượng rất sâu với Lục Huyền, chỉ liếc mắt một cái nó đã nhận ra bóng dáng của hắn ngay giữa vùng lôi mang đầy trời và không chút do dự gầm nhẹ một tiếng với hắn, trong thanh âm ẩn chứa vài phần thân thiết.

Lục Huyền thuần thục lấy ra một ít linh quả từ bên trong túi trữ vật: “Thằng nhãi nhà ngươi hay thật đấy, rõ ràng là có thể dựa vào thực lực và bối cảnh hùng hậu của bản thân nhưng lại thích dựa vào bản lĩnh này để ăn xin, còn dứt khoát đi tới canh giữ gần cửa vào thông đạo, thế là đời thú này vui vẻ nằm thẳng mà ăn rồi.”

Lôi Hống Thú gấp gáp nuốt linh quả xuống, cái đầu to còn thân mật nhích lại gần cánh tay Lục Huyền.

Số lượng thức ăn do nhóm tu sĩ qua lại nơi đây đút cho nó cũng không nhiều lắm, phần lớn là thịt yêu thú, ăn mãi cũng ngấy, vậy nên mỗi lần Lục Huyền lấy linh quả ra đều khiến nó mừng rỡ không thôi, thậm chí nó còn mong Lục Huyền thường xuyên đi qua thông đạo này.

“Hương vị linh quả thế nào?” Lục Huyền thấy dáng vẻ vui sướng của nó nên cười hỏi.

“Ngon lắm! Ăn ngon hơn đồ của người khác nhiều!” Lôi Hống Thú béo tròn khẽ gầm nhẹ một tiếng, truyền cho hắn ý niệm này.

“Ngươi ở đây ăn uống miễn phí như vậy, có thịt yêu thú ăn là tốt lắm rồi, thế mà còn kém chọn sao?” Lục Huyền không nhịn được khẽ bật cười.

“Xin ăn cũng có phải nguyện vọng chứ?” Lôi Hống Thú ngẩng đầu, lập tức phóng ra một luồng hơi thở mang theo lôi mang màu trắng bạc từ trong lỗ mũi, còn trợn mắt nhìn Lục Huyền một cái.

“Được được được.” Lục Huyền lại lấy ra non nửa bình Băng Tủy linh nhưỡng, ném cho Lôi Hống Thú: “Đây là linh nhưỡng mới, hương vị còn ngon hơn mấy loại trước đó, ngươi nếm thử đi.”

Linh quả linh nhưỡng thay nhau tấn công, thái độ của Lôi Hống Thú càng nhiệt tình thêm vài phần, nó ngoan ngoãn nằm trước mặt Lục Huyền, thậm chí còn để lộ hẳn cái bụng màu trắng bạc tròn xoe ra ngoài.