Chương 907: Nơi Ở Của Thụ Nương!

person Tác giả: Triều Văn Đạo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 2 lượt đọc

Chương 907: Nơi Ở Của Thụ Nương!

Sau khi hút xong, mấy Thụ Nương lại dán chặt lên thân thể Lục Huyền, thỉnh thoảng còn phát ra những âm thanh ríu rít trong trẻo êm tai, nhưng không biết bọn họ đang nói cái gì.

Lục Huyền tập trung tinh thần một thoáng, đã lập tức hiểu rõ được.

"Các ngươi muốn mời ta đến nơi ở của các ngươi làm khách sao?" Hắn nhẹ giọng hỏi Thụ Nương cầm đầu có thể tích hơi lớn hơn một chút.

Tiểu tinh linh màu xanh nghe được những lời này của Lục Huyền thì vội vàng gật đầu.

Lục Huyền hơi do dự một chút nhưng cũng gật đầu đồng ý. Hắn vẫn tương đối yên tâm đối với mấy Thụ Nương này, dù sao bọn họ cũng chỉ là một ít tiểu tinh quái, trời sinh tính tình hiền lành, thực lực cũng không phải quá mạnh. Chủ yếu hơn là, sau khi được nuôi nấng bằng Thanh Mộc nguyên khí, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được tình cảm thân thiết gần gũi đối với mình phát ra từ nội tâm của bọn chúng, cho nên cũng không lo lắng bọn chúng sẽ gây bất lợi cho mình.

"Đi trước dẫn đường đi." Hắn mỉm cười nói với Thụ Nương cầm đầu.

Nghe được lời này của Lục Huyền, mấy tiểu Thụ Nương nhẹ nhàng bay múa, để lộ ra vẻ mặt vui sướng vô cùng. Gần như ngay sau đó, trên người bọn chúng đã tuôn ra một mảnh thảo mộc linh khí nồng đậm, bao phủ Lục Huyền vào bên trong, vừa lóe lên một cái đã trực tiếp tiến vào sâu bên trong đại thụ rồi.

Dường như mấy gốc đại thụ ở nơi này hoàn toàn không tạo thành bất cứ trở ngại nào đối với chúng nó, thậm chí tốc độ di chuyển mau chóng này còn nhanh hơn lúc Lục Huyền thi triển Mộc Độn Thuật rất nhiều.

"Đã đánh giá thấp tốc độ Mộc Độn của những tiểu Thụ Nương này rồi, lúc trước ta còn vọng tưởng có thể thoát khỏi bọn chúng..."

Lục Huyền nhớ tới lúc trước, khi hắn vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của đám tiểu Thụ Nương này, để né tránh phiền toái, hắn còn cố gắng đẩy nhanh tốc độ để bỏ qua bọn chúng, nhưng thực sự không ngờ tốc độ của Thụ Nương lại vượt xa dự liệu của hắn rồi.

"Đoán chừng đây là thiên phú của bọn chúng, thậm chí còn có một chút liên quan đến những cây đại thụ kia nữa." Hắn tìm cho mình một lý do, sau đó dứt khoát để nhóm Thụ Nương mang theo mình đi tới cực nhanh, làm như vậy cũng có thể tiết kiệm được một chút linh lực.

Một lát sau, hắn có cảm giác thân thể vừa xuyên qua một lớp màng màu xanh mỏng như cánh ve, trực tiếp tiến vào một vùng thiên địa màu xanh biêng biếc. Ngẩng đầu nhìn lên, phía cuối bầu trời là một bức màn trời khổng lồ màu xanh, còn bên dưới có vô số những nhánh rễ cây và dây leo thô to, quấn quanh cùng một chỗ, hình thành nên đủ các loại địa hình quái dị. Lại thấy vô số thảo mộc tinh quái chơi đùa ầm ĩ ở bên trong, thậm chí có một số con nhìn thấy Lục Huyền, còn chủ động xúm lại, hướng ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm vào hắn.

Thụ Nương cầm đầu mở miệng huyên thuyên một hồi, cũng không biết nó đã nói cái gì, chỉ biết sau khi nhóm thảo mộc tinh quái với những hình thái khác nhau kia nghe được, chúng nó lập tức rút đi, chỉ dám đứng ở phía xa lén lút quan sát Lục Huyền.

"Không ngờ ngươi cũng có địa vị rất cao trong đám thảo mộc tinh quái này nha." Lục Huyền khẽ cười một tiếng, rồi trêu chọc Thụ Nương cầm đầu kia.

Thụ Nương nghe vậy, trên khuôn mặt màu trắng như tuyết chợt xuất hiện hai mảng màu đỏ ửng nhàn nhạt. Được da thịt màu trắng như tuyết và những đường hoa văn màu xanh lá phụ trợ, đôi má hồng nọ càng tăng thêm vài phần mị hoặc.

Lục Huyền cười ha ha, sau đó đi theo bọn chúng tiến vào một gốc cây thấp bé. Cũng không lâu lắm, đã có một tiểu Thụ Nương mang tới cho Lục Huyền một phần linh dịch màu xanh biếc. Linh dịch này được đựng bên trong một đoạn cành cây rỗng ruột, có chút sóng sánh lắc lư, làm dấy lên tầng tầng gợn sóng màu xanh biếc, trông rất đẹp mắt.

"Mời ta uống ư?" Mặc dù Lục Huyền đã đoán được đại khái, nhưng xuất phát từ phép lịch sự, hắn vẫn hỏi thăm một tiếng.

Thụ Nương nhẹ nhàng gật đầu, nhưng vẫn cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng đầu nhìn về phía Lục Huyền.

"Vậy cảm ơn ngươi." Lục Huyền mỉm cười rồi không chút do dự đã uống một ngụm linh dịch màu xanh biếc kia. Linh dịch màu xanh biếc vừa chui vào trong bụng, đã cảm nhận được một loại linh khí tươi mát chảy qua tứ chi bách hài, thông suốt toàn thân, thanh khí kéo dài thật lâu không tiêu tán, khiến cho toàn bộ thân hình Lục Huyền đều có phần thoải mái hơn không ít, trong đầu sảng khoái vô cùng.

"Cũng là một loại linh dịch không tệ, có hiệu quả tương tự như Ngọc Tẩy Linh Lộ, nhưng trên một số phương diện nào đó, công dụng của nó còn mạnh hơn Ngọc Tẩy Linh Lộ." Trong lòng Lục Huyền âm thầm đánh giá, sau đó hắn vừa quan sát vị trí không gian kỳ dị của mình vừa hưởng thụ loại linh dịch xanh biếc mỹ vị thần kỳ.

"Linh dịch này là do các ngươi ủ chế ra sao?" Sau khi uống xong loại linh dịch màu xanh biếc ấy, Lục Huyền tò mò hỏi.

Nếu là trời đất sinh ra thì thôi, uống được lần nào hay lần ấy, nhưng nếu có phối phương ủ chế, hắn sẽ tìm mọi cách để lấy được phối phương tới tay. Đương nhiên, để trao đổi, hắn sẽ đưa ra giá cả khiến các Thụ Nương này cực kỳ hài lòng, sẽ không nhận miễn phí phối phương quý hiếm của người ta.

Nhưng đã khiến hắn có chút thất vọng rồi, bởi từ trong câu trả lời của Thụ Nương, hoàn toàn có thể nghe ra những giọt linh dịch màu xanh biếc ấy đều là sản phẩm tự nhiên do mảnh thiên địa màu xanh biếc này sản sinh ra, chỉ có điều sản lượng cực nhỏ, thường cách một đoạn thời gian, chúng nó mới đi thu thập một chuyến.

"Cố ý nhấn mạnh sản lượng nhỏ làm gì, ta đâu có nhìn chằm chằm vào loại linh dịch này đâu." Lục Huyền âm thầm nói một tiếng trong lòng.

Tuy loại linh dịch màu xanh biếc này cực kỳ trân quý, nhưng hắn đã có được nhiều loại khác với hương vị và công dụng tương tự với nó rồi, bởi vậy ý nghĩ muốn chiếm lấy nó làm của riêng cũng không quá mãnh liệt.

"Đa tạ vì đã mời ta tới làm khách, còn tiếp đãi ta bằng loại linh dịch mỹ vị như thế nữa. Nếu không có việc gì, ta phải rời khỏi đây. Trên tay ta có một ít linh quả, còn có vài loại linh dịch do tự tay ta ủ chế, hẳn là chúng sẽ mang đến ích lợi không nhỏ cho các ngươi, ta tặng chúng chó các ngươi nếm thử." Lục Huyền dừng lại một hồi, sau đó lấy ra một ít linh quả linh dịch tặng lại cho nhóm Thụ Nương, rồi tính toán sẽ lập tức rời đi.

Vừa nghe hắn nói như vậy, Thụ Nương cầm đầu lập tức khoát tay áo, dùng giọng điệu có chút dồn dập nói một điều gì đó.

Lục Huyền đang muốn ngưng tụ tâm thần, cảm nhận tin tức nó muốn biểu đạt, đột nhiên, một luồng khí tức màu xanh nhạt cực kỳ yếu ớt lập tức tuôn ra từ trong cơ thể Thụ Nương.

"Hả?" Ngay khi Lục Huyền đang muốn xem xét trạng thái của tiểu Thụ Nương trước mặt, thì gần như toàn bộ đám thảo mộc tinh quái xung quanh cũng cùng lúc tuôn ra một luồng khí tức màu xanh nhạt tương tự như vậy.

Bản thân của thứ khí tức này vốn nhỏ bé đến mức không thể nhận ra, nhưng sau khi vô số luồng đồng thời ngưng tụ vào cùng một chỗ, lại có thể hình thành nên quy mô rất lớn.