Chương 921: Tinh Quái Vị Thành Niên, Không Được Đi Vào!

person Tác giả: Triều Văn Đạo schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 1 lượt đọc

Chương 921: Tinh Quái Vị Thành Niên, Không Được Đi Vào!

Còn nhớ, khi vẫn dừng lại ở giai đoạn Luyện Khí, hắn từng thu hoạch được một bộ《 Lộng Diễm Quyết 》từ bên trong quầng sáng, tu luyện thứ này có thể điều khiển hỏa diễm tinh diệu hơn. Nhưng trên phương diện khống chế hỏa diễm, nó chỉ đơn thuần dừng lại ở mặt "Hình" – nằm ngoài nhất, mà hiện tại, hắn đã mơ hồ có cảm xúc mình vừa tiếp xúc đến "Ý" rồi. Và hết thảy những điều này đều đến từ Lưu Ly Xích Phượng Cốt thất phẩm thần dị kia.

Thường ngày sau khi dung hợp dị bảo này, Lục Huyền sẽ đi vào trong linh điền, khôi phục thân phận linh thực sư phổ thông của mình, hắn không ngại cực khổ, không quan tâm phẩm cấp, chỉ chuyên tâm đi bồi dưỡng thật tốt mỗi một gốc linh thực dưới tay mình.

Trong linh điền, hình thể của sáu Thụ Nương nho nhỏ vẫn không có bao nhiêu biến hóa, nhưng nhìn qua, bọn chúng đã không còn non nớt ngây ngô như lúc đầu.

Có một Thụ Nương lặng lẽ đáp xuống người Thảo Khôi Lỗi. Bản thân Thảo Khôi Lỗi vốn được luyện chế từ một loại thảo mộc đặc thù, sau khi nuốt vào rất nhiều Nạp Linh Thảo Châu, bên trong thân thể nó đã ẩn chứa một lượng thảo mộc linh khí vô cùng nồng đậm, có lực hấp dẫn cực lớn đối với Thụ Nương.

Chỉ có một điều khiến cho tiểu tinh linh này hoàn toàn không hiểu, đó là vì sao vị khôi lỗi thúc thúc có diện mạo quái dị này cứ đi dạo trong linh điền cả ngày như vậy? Hơn nữa lộ tuyến đi dạo của nó cũng cố định như một, không ngừng vòng đi vòng lại, khiến cho một đứa nhóc con đang đứng trên cái đầu to lớn của con khôi lỗi này như nó cũng nhớ rành mạch rồi.

"Hứ, chơi cùng vị quái thúc thúc khác vui hơn một chút."

Thảo Khôi Lỗi vẫn một mực trầm mặc không nói, động tác máy móc đơn điệu, khiến Thụ Nương trời sinh tính cách ngây thơ hoạt bát này cảm thấy khá là vô vị, nó lập tức vỗ vỗ đôi cánh màu xanh nhạt mỏng như cánh ve, bay đến trên người Yêu Quỷ Đằng.

Nghiêm khắc mà nói thì Yêu Quỷ Đằng cũng được coi là một loại thảo mộc tinh quái, chỉ khác với nhóm thảo mộc tinh quái bình thường một điều, đó là nhóc con này được diễn biến từ bản thể linh thực mà ra, nhưng đối với Thụ Nương, nó cũng có lực tương tác rất mạnh.

Tiểu Thụ Nương nhẹ nhàng rơi xuống nhánh dây leo màu xám trắng, một ngọn dây leo bật ra một đoạn xúc tu nhỏ, vừa nhìn một cái, đã lập tức lao vào trong khu vực linh điền âm phủ như một con rắn lớn.

"Ngươi ở bên ngoài đứng nhìn, ta muốn hoạt động thân thể một chút." Yêu Quỷ Đằng duỗi một nhánh xúc tu ra, đặt Tiểu Thụ Nương ngồi ở biên giới linh điền âm phủ, khẽ chọc vào trán nó một cái, ra hiệu cho nó ngồi tại chỗ này, sau đó nhóc con Yêu Quỷ Đằng mới hiên ngang đi tới khu vực gieo trồng của Sát Mỗ Thụ Yêu, vô cùng khiêu khích nâng một ngọn dây leo lên cao cao.

Thùng thuốc nổ giữa hai bên lập tức bốc cháy, cả hai nhanh chóng rơi vào một trận đại chiến. Vô số cành cây màu xanh đen như trường thương đâm về phía Yêu Quỷ Đằng với tốc độ cực nhanh, Yêu Quỷ Đằng không hề sợ hãi, nó dễ dàng đón đỡ được đòn tập kích như cuồng phong bạo vũ kia.

"Oa!" Một màn này đã được Tiểu Thụ Nương đang ngồi ở cách đó không xa nhìn thấy, trong đôi mắt thuần khiết ngây thơ lập tức để lộ ra vẻ ngưỡng mộ, ngoài miệng cũng không ngừng tán thưởng.

Yêu Quỷ Đằng thấy vậy, trong nháy mắt, đống dây leo trên người nó đã được gia tăng thêm mấy lần, dễ dàng trói chặt đống cành cây của Sát Mỗ Thụ Yêu, khiến cho địch thủ không giãy giụa được. Ngũ quan mơ hồ trên thân cây Sát Mỗ Thụ lập tức làm ra đủ các loại biểu tình dữ tợn, đối lập rõ rệt với Tiểu Thụ Nương giống như thiên sứ ở bên cạnh.

Chiến đấu kết thúc, Yêu Quỷ Đằng ung dung rời khỏi.

Tiểu Thụ Nương lại đáp xuống nhánh dây leo, đôi cánh màu xanh nhạt bao vây lấy thân thể nhỏ bé, cánh tay nhỏ bé như phỉ thúy lập tức chập lại cùng một chỗ, trong mắt tràn đầy vẻ sùng kính ngưỡng mộ.

Yêu Quỷ Đằng làm sao có thể chịu đựng được ánh mắt này, nó quyết định sẽ tiếp tục dẫn tiểu Thụ Nương đi trải nghiệm một chút sự đời.

"Có một chỗ rất tốt, ta sẽ đưa ngươi đi xem. Nơi ấy có thể khiến cho tất cả những sinh linh quên đi phiền não, hưởng thụ khí tức nồng đậm vui sướng ở bên trong, ta cam đoan những vật nhỏ như các ngươi sẽ thích ~!"

Hai loại thảo mộc tinh quái dùng phương thức giao lưu độc đáo để kết nối với nhau.

"Được được!" Tiểu Thụ Nương vội vàng gật đầu, nó tuyệt đối tín nhiệm vị quái thúc thúc này.

Yêu Quỷ Đằng lập tức dựng thẳng dây leo, nhanh chóng chạy về phía cánh rừng Mê Tiên Đào.

"Hương vị ngọt ngào thật!" Từ đằng xa, tiểu Thụ Nương đã cảm nhận được một mùi hương say lòng người truyền đến từ rừng đào tiên được trồng trong góc động phủ, nó lập tức nhỏ giọng cảm khái một câu.

Ngay khi cả hai sắp tiến vào chướng khí màu phấn hồng, Lục Huyền lập tức từ trên trời giáng xuống, một phát bắt được thân thể Tiểu Thụ Nương.

"Tinh quái vị thành niên, không được đi vào." Không để ý đến một chút kháng cự giãy giụa rất nhỏ truyền đến tiểu Thụ Nương trong tay, Lục Huyền cúi đầu hung hăng đá cho Yêu Quỷ Đằng một cú.

"Ai bảo ngươi dẫn Thụ Nương đến nơi như thế này? Tên háo sắc này, ngươi tự mình tới đây vui vẻ thì cũng thôi đi, hiện giờ còn muốn dạy hư tiểu Thụ Nương của ta nữa?"

Lục Huyền vừa nghĩ tới hậu quả khi tiểu Thụ Nương ngây thơ thuần khiết tiến vào rừng Mê Tiên Đào là càng nghĩ càng giận, lại dùng sức giẫm lên Yêu Quỷ Đằng.

Hắn lập tức dùng linh lực nâng tiểu Thụ Nương lên, đưa nó đến gốc linh thực Thanh Tịnh Lưu Ly Trà, sau đó mới nhấc Yêu Quỷ Đằng lên.

"Đi, ta theo ngươi cùng vào xem một chút."

Đã gần ba năm kể từ lần thu hoạch Mê Tiên Đào trước đó, một nhóm linh đào mới đã sắp chín rồi, đến lúc chúng nó chín muồi, hắn lại có thể thu hoạch được một nhóm lớn quầng sáng ẩn chứa những phần thưởng không đứng đắn.

Chỉ chốc lát sau, Lục Huyền với vẻ mặt như thường, trực tiếp chui ra từ bên trong tầng chướng khí màu phấn hồng, hắn thoáng suy nghĩ một chút, lại đánh cho chính mình một đạo Thanh Tịnh Chú.

"Rừng đào này thật đáng sợ, lá rụng tích lũy càng ngày càng nhiều, chướng khí càng ngày càng nồng đậm, năng lực mị hoặc cũng càng ngày càng mạnh, khiến cho một tu sĩ Kết Đan như ta cũng thiếu chút nữa đã mất khống chế rồi." Lục Huyền khẽ lắc đầu.

Chuyến viếng thăm vừa rồi, hắn đã hái được mười trái linh quả Mê Tiên Đào ở bên trong, lại mở được các loại bảo vật không đứng đắn như các loại Mê Dục Đan tứ phẩm《 Cực Nhạc Tâm Kinh 》, vân vân… từ bên trong quầng sáng màu trắng, coi như thu hoạch tương đối khá.

"Mê Tiên Đào đã kết quả lần thứ ba, dường như số lượng linh quả lần này đã ít hơn những lần trước một chút. Xem ra, số lượng trái linh đào kết được sẽ theo thời gian trôi qua mà chậm rãi giảm bớt đi. Xét cho cùng, sinh cơ bên trong linh thực cũng có hạn, rất khó đạt đến trình độ kết quả không hạn chế số lần chân chính." Lục Huyền âm thầm cảm khái nói.

Đảo mắt lại một tháng trôi qua.

Lục Huyền vẫn miệt mài từng bước tế luyện Lưu Ly Xích Phượng Cốt trong cơ thể, và theo thời gian trôi qua, càng ngày hắn càng phát hiện xương cốt của bản thân đang dần dần trở nên cứng rắn thần dị.