Chương 932: Bí Cảnh Hung Thú!
Vẫn còn một ít hạt sen khác, Lục Huyền lần lượt kiểm tra từng cái, có một phần nhỏ đã biến thành phế chủng, phần còn lại chẳng sinh ra bao nhiêu biến hóa, hoặc là không đạt tới giá trị cực hạn của dị biến, hoặc là linh chủng đã bị hao tổn, đoán chừng vẫn còn có thể chống đỡ được một đoạn thời gian nữa.
Kiểm tra Địa Hỏa Tâm Liên Tử xong, Lục Huyền lại tiến vào khu vực trung tâm của Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận. Hắn đang đặt linh chủng Ngũ Hành Quả ở trong trận pháp, để cho lực lượng ngũ hành dẫn dắt chúng, nhưng đáng tiếc, mấy thứ này lại không mang đến niềm vui sướng cho hắn.
Đương nhiên tâm trạng của Lục Huyền vẫn rất bình tĩnh, không chút gợn sóng, bởi hắn biết quá trình cải tạo linh chủng, nhất là cải tạo ra linh chủng ngũ phẩm, vốn không phải là chuyện một sớm một chiều, nhất định phải từ từ lên kế hoạch, không được nóng vội.
Linh thực trong linh điền của hắn thực sự quá nhiều, đảo mắt một cái đã trôi qua hơn nửa ngày, Lục Huyền trở lại trong tiểu viện, lấy ra một quả cầu ngọc xanh nhạt có phôi thai Thanh Nhạc Lân, đầu ngón tay tuôn ra từng tia từng sợi Thanh Mộc nguyên khí, từ từ rót vào trong đó. Trong cảm nhận của linh thức, liên hệ giữa hắn và ấu thú Thanh Nhạc Lân đang ngủ say kia đã trở nên càng ngày càng chặt chẽ và không bao lâu nữa ấu thú sẽ tỉnh lại.
Đảo mắt đã qua nửa tháng.
Ngày hôm đó, lúc Lục Huyền đang thi triển Linh Vũ Thuật cho đám linh thực trong động phủ, đột nhiên bên ngoài động phủ truyền đến một giọng nói ôn hòa: "Lục đạo hữu, có ở động phủ không? Tại hạ Nghiêm Cửu An, đến tìm đạo hữu nói chuyện."
"Nghiêm Cửu An?" Trong đầu Lục Huyền lập tức hiện lên hình bóng một tu sĩ trung niên hiền hòa như ngọc. Tu sĩ này có tu vi Kết Đan hậu kỳ, từng quen biết với hắn trong hội đấu giá của Hải Lâu thương hội, là một trong những vị cao tầng của thương hội.
Dưới sự đề cử của Khí Linh bảo lâu, đối phương đã dẫn Lục Huyền tiến vào Hải Lâu thương hội, trở thành khách khanh của thương hội. Thời điểm hắn Kết Đan, người này từng tự mình tới chúc mừng hắn, còn tặng hắn một hạt linh chủng Tuyết Chướng Băng Ngọc Liên ngũ phẩm.
"Hóa ra là Nghiêm đạo hữu, mau mời vào." Lục Huyền lập tức mở trận pháp ra, mỉm cười chào đón vị trung niên hiền hòa ấy vào trong động phủ.
Hai người một trước một sau đi đến tiểu viện, Lục Huyền lại nhanh chóng đi bưng linh quả linh trà lên.
"Nghe nói gần đây Lục đạo hữu đang tìm kiếm linh thực thích hợp để luyện chế pháp khí?" Nói chuyện phiếm một lát, Nghiêm Cửu An có vẻ lơ đãng hỏi.
"Đúng là có việc này."
Lục Huyền cố ý hỏi thăm tin tức ở trong phân hội tại Trích Tinh lâu, nên đây cũng không tính là bí mật gì, lại cộng thêm chuyện linh thực sư muốn tìm kiếm linh thực vốn là thiên kinh địa nghĩa, hắn lại càng không có gì phải giấu giếm hết.
"Sau khi tại hạ nghe được tin tức này đã nhanh chóng lấy tới một gốc Nguyên Dương Mộc ngũ phẩm từ tổng bộ tới đưa cho Lục đạo hữu." Nghiêm Cửu An nói xong, đã nhanh chóng lấy một gốc cây non thuần trắng từ trong túi trữ vật ra. Cây non nọ tản ra một mảnh hào quang yếu ớt, ấm áp nhẹ nhàng, dường như có thể xua tan mọi âm hàn ô uế trên thế gian.
"Linh thực ngũ phẩm? Đặc biệt đưa tới cho ta sao?" Lục Huyền nói thầm một câu trong lòng và đã bắt đầu nổi lên cảnh giác.
"Cái này... Linh thực ngũ phẩm này quá mức quý giá, Lục mỗ thực sự hổ thẹn không dám nhận lấy nó." Tuy hắn rất muốn nhận được gốc cây non Nguyên Dương Mộc ngũ phẩm này, nhưng trong lòng cũng cũng biết không có công không nhận lộc, trước khi biết rõ nguyên do khiến Nghiêm Cửu An đặc biệt đi tới tặng mình thứ này, hắn sẽ không tùy ý tiếp nhận.
"Lục đạo hữu nói lời này là quá khách khí rồi." Trên mặt Nghiêm Cửu An xuất hiện một nụ cười.
"Đạo hữu vốn là khách khanh linh thực sư do thương hội mời tới, đương nhiên là có thể hưởng thụ phúc lợi do thương hội mang đến. Hơn nữa, ngươi đã làm nhiều chuyện cho thương hội như vậy rồi, còn từng dấn thân đi giải quyết vấn đề cho đám linh thực Hổ Báo thảo, thương hội đưa cây non Nguyên Dương mộc này cho đạo hữu cũng là việc nên làm. Đạo hữu đang cần linh thực có thể luyện khí thì Nguyên Dương Mộc này chính là sự lựa chọn tuyệt hảo, thứ này có thể dùng làm nguyên liệu luyện chế nhiều loại pháp khí, bản thân nó còn tự mang theo hiệu quả thần dị trừ tà, có thể khắc chế âm quỷ tà ma. Trong quá trình trồng trọt cần phải bảo vệ cẩn thận, tránh để nó tiếp xúc với âm khí rồi bị âm khí xâm nhập, cũng không thể tùy tiện cho nó dính phải những thứ tà dị dơ bẩn bên ngoài."
Nghiêm Cửu An nói xong, lại dùng vẻ mặt kiên định đưa cây non Nguyên Dương Mộc đến trước người Lục Huyền.
"Vậy thì đa tạ Nghiêm đạo hữu, đa tạ thương hội đã coi trọng." Lục Huyền không chối từ được, chỉ đành phải chấp nhận.
"Đạo hữu tìm kiếm loại linh thực này là muốn phát triển theo hướng luyện khí sư sao?" Nghiêm Cửu An hiếu kỳ hỏi.
"Ta không có thiên phú đó." Lục Huyền lắc đầu phủ nhận: "Chỉ vì công dụng của loại linh thực này rất rộng, dễ dàng bán ra bên ngoài, nên ta muốn thử gieo trồng chúng một phen, nhằm kiếm thêm chút linh thạch cho mình."
Lục Huyền nửa thật nửa giả nói. Nhưng đúng là trước khi nhìn thấy quầng sáng mở ra từ linh thực luyện khí, lời này của hắn cũng không hề nói sai.
"Thì ra là thế." Nghiêm Cửu An gật nhẹ đầu, ánh mắt thoáng đảo qua đám linh thú chim mập trong sân.
"Đúng rồi, Lục đạo hữu, ta thấy ngươi chăn nuôi nhiều linh thú như vậy, mà lần trước khi ta tới động phủ này, Tinh Sứ Tề Vô Hành cũng từng nhắc tới chuyện ngươi đã giúp hắn giải quyết vấn đề nan giải của một con linh thú, không biết tạo nghệ của ngươi trên linh thú nhất đạo so sánh với linh thực nhất đạo thì như thế nào?"
"Hiểu sơ một hai, có lẽ chỉ kém linh thực một chút mà thôi." Lục Huyền khiêm tốn nói, dù sao thì số lượng linh thực được hắn bồi dưỡng thành công cũng gấp số lượng linh thú không biết bao nhiêu lần, nên lời này cũng không sai.
"Ta tới lần này là muốn nhờ đạo hữu giúp một chuyện."
"Nghiêm đạo hữu cứ nói."
"Thương hội có một khu bí cảnh đặc thù, bên trong đang nuôi dưỡng rất nhiều hung thú thể hoàn chỉnh, bởi vì một ít duyên cớ, những con hung thú kia có tính tình vô cùng hung hãn, tính công kích rất mạnh, khó mà thuần phục được, nên muốn để Lục đạo hữu đi qua bên đó nhìn xem. Không biết Lục đạo hữu có nguyện thử một lần hay không?"
"Không thành vấn đề, về phương diện đối phó với hung thú, ta vẫn có mấy phần kinh nghiệm." Lục Huyền nhớ lại tình hình bản thân thuần phục đám dị thú tại Thiên Kiếm Tông, mới gật đầu đồng ý.
Trên thực tế, yêu thú và linh thực vốn chẳng có bao nhiêu khác biệt đối với hắn, bởi chỉ cần hoàn thành quy trình chăn nuôi là hắn có thể hiểu rõ mọi tin tức về linh thú trên đủ các loại phương diện khác nhau như phẩm chủng, trạng thái…
Hơn nữa, hắn vừa nhận được một gốc cây giống linh thực ngũ phẩm từ trong tay Nghiêm Cửu An, thực sự không tiện từ chối, vì vậy Lục Huyền mới nhanh chóng gật đầu đồng ý với đối phương.
"Được, vậy ta đưa Lục đạo hữu đi qua chỗ bí cảnh kia nhé." Trung niên hiền hòa nói.
Chờ Lục Huyền an bài xong xuôi động phủ, trong tay đối phương lập tức xuất hiện một tấm trận bàn màu trắng bạc. Trận bàn tỏa sáng rực rỡ, bao phủ lấy hai người bọn họ, chỉ trong giây lát, cả hai đã biến mất không còn trông thấy gì nữa.