Chương 1316: Ta mượn được là dựa vào khả năng của mình, tại sao phải trả? (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1316: Ta mượn được là dựa vào khả năng của mình, tại sao phải trả? (1)

1353 chữ

Hỏa Diệm Thần Sơn nứt vỡ.

Người mặc áo choàng đen đột nhiên từ sau cánh cổng xuất hiện, một tát đập vỡ Hoả Diện Thần Sơn thành hai nửa, nửa trên gắn với pho tượng Hỏa Nguyên Thú Tổ cũng bị kéo vào trong cánh cổng. Cảnh tưởng đột ngột xảy ra này khiến cho tất cả mọi người kinh ngạc ngỡ ngàng.

Cho dù là Chuẩn Thánh Thông Cổ Đạo Nhân tộc cũng phải giật mình sủng sốt.

Nhìn Hỏa Diệm Thần Sơn bị gãy làm đôi, Thông Cổ Đạo Nhân lại có loại xúc động muốn giật râu thêm một phát.

Hành động lần này của Lục Phiên nói là quá quắt cũng không quá đáng, đã cướp đoạt pho tượng Thú Tổ thì cũng thôi đi, lại còn thản nhiên không buông tha cả đất.

Đây là đào ba thước đất nhà người ta lên rồi!

Không hổ là Lục lão đệ, hành động dứt khoát vẫn mạnh bạo như xưa.

Trong lòng Thông Cổ Đạo Nhân xúc động nể người lão đệ này.

Trong hư không, các Nguyên Tố Chi Thần và rất nhiều Thần Ma Thiên Thần giai đều bị cảnh tượng trước mắt này làm cho kinh hãi.

Bọn họ chưa từng nghĩ tới ở nơi lĩnh ngộ này lại đột nhiên xuất hiện một cánh cổng, mà sau cánh cổng lại là một thông đạo không gian.

Người áo đen kia trong mắt các Nguyên Tố Chi Thần rất quen thuộc.

Không phải ai khác, chính là người mặc áo choàng đen lần trước trộm đi pho tượng Kim Nguyên Thú Tô!

Kim Nguyên Tố Chi Thần tức giận gầm lên.

Người này còn dám tới sao?!

Ngươi rốt cuộc là ai ?

Làm sao trên đời này lại có loại người đê tiện, mưu mô như thế.

Bọn họ đã cẩn thận đề phòng mọi khả năng, tuyệt đối không ngờ tới lại có một cánh cổng chạy đến bên cạnh pho tượng Thú Tổ, lấy cắp pho tượng đi.

Pho tượng Kim Nguyên Thú Tổ đã không còn.

Hiện tại chẳng lẽ ngay cả pho tượng Hỏa Nguyên Thú Tổ cũng sắp mất rồi sao?!

Quan trọng nhất là… vì sao đánh cắp pho tượng Hỏa Nguyên Thú Tổ còn chưa đủ, tên này còn muốn nhổ đi một nửa ngọn Hỏa Diệm Thần Sơn?

Kẻ này là ai, chạy ra từ đâu mà lại ép người như vậy?!

Tiếng nổ khủng bố nổ vang dữ dội.

Biển lửa sôi trào, Hỏa Diệm Thần Sơn đang không ngừng nứt vỡ.

“Để lại!”

Hỏa Nguyên Tố Chi Thần tỉnh lại kịp thời phản ứng, phổi hắn cũng sắp nổ tung. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, người áo đen này lại còn dám xuất hiện lần nữa, hơn nữa còn là xuất hiện trước mặt Nguyên Tố Chi Thần bọn họ!

Bàn tay vung lên đánh ra một chưởng, chưởng này như muốn xé toang không gian và thời gian,

ép tất cả mọi thứ phải nén lại, hắn muốn chạm vào cánh cổng muốn nắm giữ kéo người mặc áo choàng đen ra.

Lục Phiên bọc kín người trong chiếc áo bào đen.

Áo choàng đen này là chiếc áo lần trước hệ thống cung cấp, sử dụng rất tốt có thể ngăn cách Nguyên Thần do xét.

Là trang bị thiết yếu cho gia đình khi đi du lịch, chống kẻ xấu dòm ngó.

Cú đánh khủng khiếp đáng sợ này như muốn ép mọi người phải nghẹt thở.

Các thiên tài Nhân tộc trong thông đạo Long Môn da đầu tê dại khi nhìn thấy người áo choàng đen đang ngồi khoanh chân kéo pho tượng Hỏa Nguyên Thú Tổ và nửa ngọn Hỏa Diệm Thần Sơn vào trong cánh cổng.

Lục Cửu Liên, Đạm Đài Huyền liếc mắt nhìn nhau, khóe miệng đều giật giật.

Phong cách hành sự quen thuộc này, không hổ là Lục thiếu chủ!

Nhưng một đòn tấn công đáng sợ của Hỏa Nguyên Tố Chi Thần cũng khiến cho sắc mặt của nhiều người thay đổi lớn.

Bọn họ có chút kinh hãi, nếu đòn tấn công này của Hỏa Nguyên Tố Chi Thần đánh vào trong thông

đạo, sợ là tất cả mọi người đều sẽ phải chết.

Đó dù sao cũng là một vị Nguyên Tố Chi Thần, cường giả đứng đầu trong số các Thần Ma cảnh giới Thiên Thần giai, cũng là người thống trị Nguyên Tố Chi Giới.

Áo đen của Lục Phiên bay phấp phới.

Nửa ngọn núi và pho tượng Hỏa Nguyên Thú Tổ đã bị Lục Phiên kéo vào trong thông đạo không gian.

Giờ phút này, hắn ngồi khoanh chân ở trước cánh cổng, đối diện với một chưởng đáng sợ đang tiến gần tới, áo choàng đen trên người bay phần phật.

Dưới lớp áo choàng đen, Lục Phiên nheo mắt lại.

Đòn tấn công của một vị Nguyên Tố Chi Thần vẫn rất đáng sợ.

Dù cho hiện tại Hỏa Hành Bất Diệt Ma Thân của Lục Phiên đã gần như hoàn mỹ, nhưng hắn cũng không đảm bảo nắm chắc có thể ngăn cản được một đòn tấn công này.

Do đó Lục Phiên không chống cự trực diện.

Tâm trí hắn khẽ động, kéo pho tượng Hỏa Nguyên Thú Tổ gắn trên Hỏa Diệm Thần Sơn chắn ngay ở lối cửa thông đạo.

Trước Long Môn có rất nhiều tia sáng chói mắt, đó là ánh sáng toả ra từ Hoả Nguyên Tố Chi Thần chiếu rọi vạn cổ.

Một đòn tấn công của Hoả Nguyên Tố Chi Thần như muốn diệt đi cả hư không, diệt sát hết thảy tất cả mọi sinh linh.

Trong lòng Hỏa Nguyên Tố Chi Thần thật sự chứa ngàn vạn cơn phẫn nộ, ra tay lần này hoàn toàn không nể tình.

Thế nhưng khi một chưởng này tới gần sát Long Môn.

Hỏa Nguyên Tố Chi Thần nhìn thấy người mặc áo choàng đen trực tiếp cầm pho tượng Thú Tổ chặn ngay trước cổng, suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu tươi!

Người này…... có thể còn chút liêm sỉ nào không?!

Một âm thanh vang lên vọng ra khắp nơi.

âm thanh giống như từ Thái Cổ xa xưa truyền đến, vào giờ phút này vô số ngôi sao dường như đều rung lên.

Tồn tại vô thượng trong tinh không như bị quấy nhiễu, từ trong ngủ say tỉnh lại, mở mắt quan sát lướt xuống tinh không.

Sắc mặt Hỏa Nguyên Tố Chi Thần gần như đen như đít nồi!

Pho tượng Thú Tổ chắn trước cổng, cú đánh của hắn trực tiếp kích phát uy nghiêm vô thượng ẩn chứa trong pho tượng Thú Tổ.

Uy áp ấy khủng bố cỡ nào!

Giống như áp chế đến từ sâu trong linh hồn.

Khiến cho Hoả Nguyên Tố Chi Thần gần như ho khan ra máu, giống như có tồn tại vô thượng đang

nhìn chằm chằm vào hắn.

Hỏa Nguyên Tố Chi Thần buộc phải thu lại thật nhanh đòn tấn công của mình, đôi mắt hắn đỏ ngầu, đây là hành động hắn không thể không làm.

Nếu thật sự đánh xuống đập vào pho tượng Thú Tổ…...

Hắn thật sự sợ rằng bản thân sẽ bị pho tượng Thú Tổ ngay lập tức xóa sổ. Vì đây chính là Thú Tổ, là tồn tại đáng sợ có thể so với Thần Ma cảnh giới Hỗn Độn giai hay Tinh Không Thánh Nhân của Nhân tộc.

Cho nên, đòn tấn công của Hoả Nguyên Tố Chi Thần khí thế hung hăng nhưng lại tiêu tan nhanh

chóng. Giống như một trận mưa phùn tưới xuống Long Môn, lộp bộp lộp bộp, có vài phần thanh

tĩnh.

Áo choàng đen trên người Lục Phiên lay nhè nhẹ, hắn không khỏi nở nụ cười.

Hắn đặt pho tượng Hỏa Nguyên Thú Tổ sang một bên, sau đó hai bàn tay chắp lại thật mạnh như là kéo cánh cổng khép lại.