Chương 1336: Ngươi đừng có so mình với Lục thiếu chủ! (4)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1336: Ngươi đừng có so mình với Lục thiếu chủ! (4)

Thế nhưng, phần lớn người ở đây đều cảm thấy ấm ức,

Dù sao, Thiên Hư công tử đã từng cùng Đỗ Long Dương thành Võ Đế, Diệp Thủ Đạo Tuyệt Đao Môn, còn có Nữ đế Nghê Xuân Thu của Càn Nữ cung, xưng danh Thiên Nguyên tứ kiệt.

Nhưng mà tam kiệt bây giờ đều đã chứng đạo trở thành Kim Tiên.

Chỉ còn mỗi Thiên Hư công tử.

Còn kẹt tại bình cảnh Huyền Tiên, bây giờ lại biến thành mục tiêu thách đấu của các tu sĩ trẻ tuổi. Triệu Khánh Chi rất ngông cuồng, có kim giáp trên người, ánh mắt sắc bén.

Thầy của hắn, Thiên đế Sài Phong gọi hắn là tu sĩ có thiên phú nhất thề hệ này, hắn cũng cảm thấy vậy.

Mặc dù thầy của hắn đã răn dạy hắn nhiều lần, phải khiêm tốn, chớ có kiêu căng, thế nhưng Triệu Khánh Chi cảm thấy mình có thiên phú như vậy việc gì phải nể ai?

Tuổi lại còn nhỏ, vì thế hắn càng ngông cuồng hơn.

Nhưng hắn kẹt trong bình cảnh Huyền Tiên nhiều năm, vì vậy hắn nảy ra suy nghĩ khiêu chiến cường giả thế hệ trước.

Trong mắt hắn, những tu sĩ kia thật ra chả có gì ghê gớm. Chỉ là thời gian tu hành của bọn họ sớm hơn hắn mà thôi.

Nếu Triệu Khánh Chi hắn cũng sinh trong thời đại trỗi dậy của Ngũ Hoàng, e rằng thành tựu của hắn còn thắng vị Lục thiếu chủ thần bí trong Bạch Ngọc Kinh kia!

Hắn ngông cuồng như thế đấy.

Dù sao Triệu Khánh Chi hắn hai tuổi Kết Đan, năm tuổi Thể Tàng, bảy tuổi mở ra Thiên Tỏa, chín tuổi nhập Nguyên An, mười lăm tuổi An Biến, hai mười tuổi bước vào Tam Thần cảnh…

Thiên phú của hắn, cho dù là thầy Sài Phong của hắn cũng phải tấm tắc khen, có dáng vẻ của Đại

La.

Mà quá trình trưởng thành của hắn cũng như vậy, vùng lên đến hôm nay, áp đảo những người cùng lứa, trở thành vì sao nổi bật nhất, chưa từng thất bại.

Ban đầu, sở trường của hắn là thương pháp, trước hết hắn muốn khiêu chiến thành chủ thành Võ

Đế, Đỗ Long Dương trước.

Chẳng qua, Đỗ Long Dương vào Kim Tiên cảnh đã nhiều năm, cho nên Triệu Khánh Chi chọn người khiêu chiến đầu tiên, là người được xưng là thủ môn Kim Tiên – Thiên Hư công tử, sau khi thách đấu với Thiên Hư công tử xong, một phát vào thẳng Kim Tiên, sau đó vác theo thương, đến khiêu chiến Đỗ Long Dương.

Hắn muốn thể hiện ra dáng vẻ vô địch của hắn.

Đỗ Long Dương, Diệp Thủ Đạo, Nữ Đế Nghê Xuân Thu ba người đứng trên bầu trời cao, sắc mặt cổ quái nhìn xuống tình hình phía dưới.

“Cái lão Thiên Hư này thật là….đã nhiều năm như vậy rồi, sao vẫn kẹt lại cực hạn Huyền Tiên?”

“Bây giờ biến thành mục tiêu khiêu chiến của người trẻ tuổi, mất hết mặt mũi của Thiên Nguyên Tử Kiệt chúng ta rồi.

Nghê Xuân Thu híp mắt lại, không khỏi bật cười nói.

“Kẻ này kiêu ngạo vô cùng, nếu không phải đồ đệ của Sài Phong, khéo ta đã gõ cho hắn mấy phát rồi.” Đỗ Long Dương hừ một tiếng nói.

“Phải biết tôn kính tiền bối…..một chút ý thức cũng không có.”

“Người luyện thương các ngươi chính là như vậy à? Toàn là cơ bắp thôi.

Nữ Đế liếc mắt lườm Đỗ Long Dương, cười nói.

“Lão phu ta lại giống hắn á?”

“Ngươi đang bảo vệ cho hắn?” Đỗ Long Dương trừng mắt.

Tay áo bên tay cụt của Diệp Thủ Đạo phần phật theo gió, hắn vác theo một thanh đao, lườm Nữ Đế: “Kẻ này từng nói…nếu như cho hắn đủ thời gian, Lục thiếu chủ trong Bạch Ngọc Kinh cũng phải nằm rạp dưới chân hắn.

Nữ Đế nghe vậy, lập tức trợn tròn mắt: “Cái gì cơ?”

“Hắn đang nghĩ cái cứt gì vậy?”

“Cái thứ rác rưởi ấy cũng dám so với Lục ca của ta?”

Nữ Đế giận đến mức muốn xắn tay áo lên, lao vào choảng cho Triệu Khánh Chi vài nhát.

Bên trong Thiên Hư cung có tiếng chuông chập chờn, khí tràng xông lên tận trời.

Thiên Hư công tử ngồi ngay ngắn trên ghế, kiệu được bốn vị thiếu nữ xinh đẹp khiêng lên, nhẹ nhàng bay ra.

Nữ Đế lúc này mới bình tĩnh lại.

Đỗ Long Dương cũng nheo mắt nhìn: “Lão già Thiên Hư này, nhiều năm như vậy rồi mà vẫn lòe loẹt như thế, nhưng mà lần này hắn bế quan, có vẻ cũng thu hoạch được kha khá…

“Hắn đã bổ túc lại toàn bộ những gì mình còn thiếu, muốn dùng dáng vẻ đầy đủ đất đột phá Kim Tiên!”

Diệp Thủ Đạo gật đầu: “Mục tiêu của Thiên Hư không phải là Kim Tiên, mà là Đại La…”

Nữ Đế chẳng nghe lọt tai gì nữa cả, nàng còn đang nổi giận, Triệu Khánh Chi dám xem thường Lục ca của nàng.

“Thiên Hư, đánh vào chỗ hiểm của thằng đấy cho bà! Một thằng ranh con vắt mũi chưa sạch, may được sinh vào thời đại tốt, thế mà dám phách lối như vậy! Không có Lục ca nhà ta, cái rắm ngươi

cũng chẳng bằng”

Nữ Đế sừng sổ nói.

Mà phía dưới.

Bầu không khí lại càng nghiêm túc hơn.

“Tới đi tới đi, con đường vô địch của bản hoàng tử, bắt đầu từ việc đè nát lão già ngươi!”

“Hahaaha!”

Triệu Khánh Chi thấy Thiên Hư công tử ra ứng chiến, lập tức bật cười haha.

Khí quanh thân chấn động, thương vàng sáng chói.

Hư ảnh hàng nghìn mũi thương lao tới, tựa như che đậy cả mặt trời, bao phù toàn bộ Thiên Hư cung ở trong đó.

Trên ghế dựa.

Thiên Hư công tử mặc một bộ áo đỏ, gương mặt trắng bệch.

Bốn cô nàng khiêng kiệu xinh đẹp tuyệt trần đứng dưới mưa thương, thân thể mềm mại khẽ run. Thiên Hư cười khẽ: “Các tiểu bảo bối đừng sợ”

Một giây sau, lấy ra một cái hộp gỗ, mở hộp gỗ ra, trong đó có một thanh kiếm nhỏ đang an giấc. Hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm nhỏ, cong ngón búng ra.

Thiên Hư chỉ vào Triệu Khánh Chi ở phía xa.

Kiếm quang bao phủ, thương ý của Triệu Khánh Chi sụp trong trong nháy mắt.

Đôi mắt Thiên Hư công tử tràn đầy vẻ trải đời gặp qua trắc trở tang thương, còn có cảm ngộ sau khi bị đánh đập.

Căn cơ của hắn đã toàn vẹn, cơ sở của hắn chắc chắn, nhìn như yếu nhưng thật ra lại không.

Dù sao, Thiên Hư hắn, cũng là nam nhân duy nhất được Lục thiếu chủ chiếm cơ thể.

Kiếm của hắn, dung hợp cùng với hơi thở và ý chí của Lục thiếu chủ.

Giống như gió bão nổi lên, đất trời rung động.

Khí tràng kinh khủng bao trùm, trời đất biến sắc, bấp bênh.

Sau đó, trận chiến kết thúc.

Triệu Khánh Chi quỳ một chân trên đất, thân thể khẽ run, kim quan đã vỡ, sợi tóc tung bay rối bời, nơi ngực của hắn, có một vệt kiếm đọng lại.

Phộc phộc.

Miệng và mũi của Triệu Khánh Chi đều đang chảy máu, ánh mắt thất thần như không thể tin được. “Ta thua rồi?”

Triệu Khánh Chi nhìn Thiên Hư công tử nói: “Ngươi đã không phải là Huyền Tiên?”

“Không, ta vẫn là Huyền Tiên…chỉ là nếu ta muốn vào Kim Tiên, đã vào từ lâu rồi”

Thiên Hư bình tĩnh cười.

“Chàng trai, kiêu ngạo không sai, nhưng trên con đường tu hành không có ai là thuận buồm xuôi gió hoàn toàn, bị người đánh, người ta giúp ngươi, còn có…”

“Không nên xem thường tu sĩ thế hệ trước như chúng ta, sự trỗi dậy của chúng ta không hề bé nhỏ, trải qua rèn luyện cùng chiến đấu, không phải đứa trẻ con lông mới nhú như ngươi có thể so được, không có tu sĩ thế hệ trước như chúng ta, liền không có những người trẻ tuổi như ngươi.

“Còn có.”

Triệu Khánh Chi run lên.

Còn có?

“Đừng so ngươi với Lục thiếu chủ, ngươi vốn không hề biết hắn đáng sợ như thế nào đâu”

“Sự lớn mạnh của hắn, không phải là điều ngươi có thể tưởng tượng được.

“Càng so sánh, ngươi sẽ càng tuyệt vọng”

Thiên Hư công tử nói.

Hắn và Nữ Đế, là người thích tâng bốc Lục Phiên.

Lời của hắn, khiến lòng Triệu Khánh Chi rung động.

Sau đó, Thiên Hư công tử khẽ cười rồi vẫy chào, thần kiếm bay về, hóa thành một thanh kiếm nhỏ yên vị trong hợp, trong tiếng cười ngọt ngào của bốn tỳ nữ tuyệt sắc, nâng kiệu lên, theo cánh hoa đào tung bay, cùng với tiếng trống đá đập vào tai, một lần nữa biến mất trong Thiên Hư cung.