Chương 1354: Nợ phong lưu của Lục Bình An để lại (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 1354: Nợ phong lưu của Lục Bình An để lại (1)

1491 chữ

Sau khi thần ma cấp thiên thần bị thương phát ra tiếng thét chói tai, làm nổ linh hồn khiến không gian rung chuyển, kéo lê thân thể đã tàn phế một nửa của hắn xé nát hư không trốn thoát.

Giữa sự sợ hãi, lưu lại một câu nói.

Khiến Huyền Thương đang đột quỵ trong không gian ngổn ngang nửa ngày.

Nhìn thấy thần ma cấp thiên thần biến mất, lão giả Huyền Thương có hơi phiền muộn, thật sự hắn nhịn không được nữa nên mới vội vàng từ trong Ngũ Hoàng chạy ra ngoài, phát hiện mình ở trong Thái Cổ Tinh Không thả mũi tên do Lục Phiên bắn ra.

Vừa vặn có một đống thần ma ngoi đầu lên liền lấy những thần ma này hiến tế mũi tên.

Cũng may hắn kiềm chế rồi, nếu không hắn đã lập tức làm nổ mũi tên này trong Ngũ Hoàng, e là đã xảy ra chuyện lớn.

Lúc đầu Huyền Thương cũng khá vui vẻ, dù sao có thể lấy nhiều thần ma như vậy để tế mũi tên hắn không lỗ, thậm chí còn kiếm lời.

Đương nhiên, hắn cũng bị mũi tên Lục Phiên bắn ra mà sợ hãi.

Mũi tên Ngũ Hoàng Cung bắn ra năm nguồn năng lượng bạo lực hoàn toàn khác nhau dung hợp lại, bùng nổ ra uy năng đáng sợ, quả thật khiến người ta sợ hãi, gọi nó sát chiêu cũng không phải là quá.

Tiếng gào thét cuối cùng của thần ma cấp thiên thần không có sai, nhưng đáng tiếc… sát chiêu này không phải là của Huyền Thương hắn.

Nâng cánh tay màu tím lên, dưới sự chải chuốt của linh khí, cánh tay bắt đầu dần hồi phục lại. Huyền Thương không khỏi cười khổ.

“Đáng tiếc không thể một lần giết hết bọn chúng, một tên chạy được… Lúc này, tin tức truyền về nguyên tố chỉ giới, lần tới chiến đấu, e là Huyền Thương ta sẽ được chăm sóc trọng điểm” “Có bị nguyên tố chi giới vây đánh chết hay không chỉ có thể phụ thuộc vào số trời” Huyền Thương thở ra, mặc dù nói ra có hơi buồn bực, nhưng tâm trạng hắn vẫn rất tốt.

Đã xác nhận rằng Lục Phiên có khả năng bảo vệ pho tượng Thú Tổ, đây là một tin tức tối đối với hắn và toàn bộ nhân tộc tổ địa.

Ít nhất, nhân tộc tổ địa không cần phải phân ra hai vị Chuẩn Thánh đi bảo vệ pho tượng, tiết kiệm

nhân lực của hai vị Chuẩn Thánh, có thể làm được rất nhiều việc.

Nếu nhân tộc tổ địa thiếu đi một chuẩn thánh trấn thì thì sẽ có nhiều nguy hiểm hơn.

Những trinh sát của thần ma đang để mắt tới nhân tộc tổ địa, một khi nhân tộc tổ địa trống rỗng thì những thần ma chắc chắn sẽ phát động một cuộc tấn công.

Mặc dù pho tượng thú tổ quan trọng, nhưng nhân tộc tổ địa cũng quan trọng không kém.

Mặc dù bị Lục Phiên bắn một mũi tên, nhưng hắn cũng không có mất mặt, vẫn khá hài lòng. Dường như hắn đã nghĩ ra điều gì đó.

Vẻ mặt Huyền Thương chợt trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.

“Tên chó nhật Thông Cổ đạo nhân đó… May mà thực lực lão phu vượt trội, nếu không lần này sẽ xấu mặt rồi.”

Huyền Thương tức giận mắng một câu.

Sau khi mắng xong, Huyền Thương không lựa chọn quay lại Ngũ Hoàng, dù sao hắn vừa mới xuất hiện với dáng vẻ tiên phong đạo cốt, bây giờ nếu quay lại sẽ không thể kéo xuống mặt mũi này. “Ừm, về phần điều kiện Lục Bình An đã nói…”

Huyền Thương cau mày.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn lắc đầu: “Mà thôi, chỉ là bồi dưỡng ba mươi vị cảnh giới đế, ba mươi vị cảnh giới đại đế mà thôi,... Lại không phải bồi dưỡng ra cực đế, thiên đế hay thiên đế, mặc dù rất khó, mặc dù quá đáng, nhưng nhân tài được bồi dưỡng ra cũng thuộc về nhân tộc nên cũng không lỗ” Huyền Thương mỉm cười.

Sau đó, hắn chắp tay sau lưng, bay lơ lửng trên bầu trời đầy sao.

Về việc lừa gạt một số thiên kiểu của nhân tộc, Huyền Thương hắn cũng không quan tâm.

Vốn dĩ thiên kiêu của nhân tộc phải vượt qua rất nhiều trở ngại để trưởng thành.

Nếu như ngay cả phiên phức nhỏ không quan trọng này mà cũng không giải quyết được thì làm sao có thể gọi là thiên kiêu của nhân tộc

Làm sao có thể gánh vác trách nhiệm to lớn trong tương lai của nhân tộc

Huyền Thương mỉm cười, mọi việc hắn làm đều là vì tốt cho những thiên kiêu của nhân tộc.

“Các ngươi muốn trách thì đi trách tên chó nhật Thông Cổ đó đi…”

Huyền Thương vuốt râu mỉm cười, tiến lên một bước, sao trời xoay tròn, lập tức biến mất và trở về nhân tộc tổ địa.

Giới khư chi địa.

Thông Cổ đạo nhân vừa mới leo vào cung điện theo dây leo đột nhiên cảm thấy mũi có chút ngứa.

Hắn hắt hơi, tiếng hắt hơi vang dội trong cung điện vang trở lại.

Khiến những nguyên tố chi thần vừa mới trèo lên cung điện trừng mắt nhìn chằm chằm.

“Trừng cái gì mà trừng?”

“Không phải cái ngươi thèm muốn cơ thể lão đạo ta chứ?”

“Quên đi, lão đạo là ba ba mà các ngươi mãi mãi không có được!”

Thông Cổ đạo nhân lau mũi, liếc nhìn những nguyên tố chi thần rồi nói.

Hỏa nguyên tố chi thần và kim nguyên tố chi thần tức giận lên, gần như sắp không kiểm soát được bản thân chuẩn bị ra tay.

Tuy nhiên, Thông Cổ đạo nhân lại không hề sợ hãi, xắn tay áo chuẩn bị chiến đấu.

“Nếu như các ngươi muốn đánh nhau thì đánh cho tốt, nếu một bên không chết thì cả hai bên đều chết”

Một giọng nói yếu ớt vang lên từ sâu trong cung điện.

Thân thể của Thông Cổ đạo sĩ và hai nguyên tố chi thần thần đột nhiên bất động, mấy thần ma cấp thiên thần cũng không dám nói gì.

Người lên tiếng chắc chắn chính là sinh vật hỗn loạn trong cung điện

Đó là một tồn tại không gây vào được, sự tồn tại đáng sợ có thể chiến đấu với hoàng giả thần ma của

thần ma cấp hỗn loạn.

Ket két

Lối vào cung điện cực kỳ sâu.

Nhưng bên trong rất tối.

Thông Cổ đạo nhân ngừng nói, ngước mắt lên và nhìn dọc theo hành lang, nhìn thấy chỉ có đôi chân thon dài xếp chồng lên nhau không có chút mỡ thừa.

Về phần chủ nhân của đôi chân dài thì phần thân trên bị bóng tối bao phủ, không thể nhìn rõ chút nào.

“Không muốn đánh thì vào đi”

Đợi một lúc, những nguyên tố chi thần và Thông Cổ đạo nhân cũng không có đánh nhau.

Sau khi bầu không khí có hơi yên tĩnh, bóng người ở sâu trong cung điện mới chậm rãi lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

Thông Cổ đạo nhân và những vị thần nguyên tố thở ra một hơi.

Nói xong, thẳng lưng đi về phía cung điện.

Thông Cổ đạo nhân chính là chuẩn thánh của nhân tộc, những năm này hắn cũng đã nhìn thấy qua nhiều sự tồn tại trong đời.

Còn nguyên tố chi thần, không cần phải nói, thực lực mạnh, có địa vị cao, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.

Bước vào trong cung điện, bóng tối dần bao trùm trước mắt bọn họ, đôi chân dài trắng cũng nõn biến mất.

Trong cung điện vô cùng tối tăm, không thể nhìn thấy ngón tay của mình, giống như mực dày đặc đã bao phủ xung quanh.

Sau một lúc.

Những nhóm ngọn lửa trắng nhảy lên.

Từ lối vào cung điện lập tức chuyển vào sâu trong cung điện.

Mà cảnh tượng trong cung điện cũng dần dần trở nên rõ ràng hơn.

Cung điện lộng lẫy này dường như khắp nơi đều được làm bằng ngọc bích, mà phía trên cung điện có một ngai vàng.

Trên ngai có một nữ tử ngồi uể oải và đầy mê hoặc.

Nữ tử mặc một chiếc váy dài màu đen trắng, xẻ tà, để lộ ra đôi chân dài nhỏ và không có mỡ, váy dài một bên màu đen, một bên màu trắng, mà nữ tử cũng như vậy.

Nửa bên thân thể đen như mực, nửa bên thân thể trắng như ngọc.