Chương 221: Phu tử một mạch đánh lui mấy vạn quân. (2)
Chương 221: Phu tử một mạch đánh lui mấy vạn quân. (2)
Dịch: Tiểu Du
Lữ Động Huyền, Lữ Mộc Đối tìm cho mình một khối đá xanh, khoanh chân ngồi xuống.
Ngưng Chiêu cùng với Y Nguyệt cũng tìm một chỗ cho mình.
Còn có đám người Lục Trường Không, La Nhạc, Công Thâu Vũ yên tĩnh chờ đợi.
Tạ Vận Linh cũng tới, dù sao cũng là công tử giảng đạo, hắn sao có thể bỏ lỡ, Tạ Vận Linh còn mang theo Lý Tam Tuế, Lý Tam Tuế mặc đạo bào, an tĩnh theo sau Tạ Vận Linh.
Trong không khí nồng đậm linh khí, khiến Lý Tam Tuế tựa như đắm chìm trong tiên cảnh.
Nàng ngẩng đầu nhìn thân ảnh trên lầu các.
Người sau dựa vào lan can nghe tuyết rơi, thưởng thức gió hồ, thoải mái tiêu sái.
Trong Long Môn truyền ra tiếng huyên náo.
Có thân ảnh bước ra từ trong đó.
Tu hành giả khắp thiên hạ đều tập trung tại Bắc Lạc.
…
So với Bắc Lạc hồ ưu nhã tựa như tiên cảnh.
Đông Dương quận thì hoàn toàn là một cái địa ngục chốn nhân gian.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi, ánh nắng ban mai giống như một thanh kiếm sắc bén, phá tan bầu trời đen tối.
Trên cổng thành Đông Dương quận.
Một thân ảnh đứng lặng người, giống như Thiên Tướng, bên trong thân thể đơn bạc lại tỏa ra uy hiếp kinh thiên.
Phu tử, trấn thủ biên giới!
Người này không ai khác, chính là quốc sư Khổng Tu.
Phu tử đứng yên lặng trên cổng thành, đỉnh đầu hội tụ nồng đậm Hạo nhiên khí, dường như hóa thành một vòng xoáy.
Từng chữ phát ra từ miệng phu tử đều giống như có thần.
Miệng phát ra từng chữ ẩn chứa Hạo nhiên chính khí làm cho quân thủ thành trên cổng thành đều huyết dịch sôi trào, mọi mệt mỏi đều tan biến, chiến ý rạo rực.
Phía sau chính là quê hương của bọn hắn, bọn hắn dù chết cũng phải thủ!
Dương Mộc rút kiếm bên hông ra, thét lớn.
Những người Đông Di xông lên đầu thành, lập tức bị quân thủ thành ôm ngã nhào xuống đất, cả hai đều giãy dụa rơi xuống dưới cổng thành.
Xương cốt toàn thân đều bị đứt gãy, khiến cả hai không thể trèo lên thành tường lại.
Đây là một cuộc chiến tranh tàn khốc.
Binh lính Đông Dương quân, có lẽ không cường đại như quân đội tu hành giả, thế nhưng, huyết tính của họ lại cao hơn, bọn họ có thể chiến đấu với kẻ địch đến hơi thở cuối cùng.
Đối diện có máu tươi bắn tới, văng lên nho sam của phu tử, nhuộm nó thành màu đỏ thẫm.
Chỉ là, phu tử cũng không lùi lại chút nào.
Ngược lại, thân thể dường như càng ngày càng to lớn.
Phu tử nhìn đại quân Đông Di.
Râu tóc đều dựng đứng, chậm rãi mở miệng, tay gõ đá xanh trên cổng thành, Hạo nhiên chính khí lập tức tỏa ra cuồn cuộn, bỗng hạ xuống.
Khiến cho không ít binh sĩ Đông Di muốn từ bỏ, chiến ý bị tiêu trừ sạch sẽ.
Trừ nhưng người bất tử Đông Di kia, vẫn không sợ chết xông lên tường thành như cũ.
Chém giết với quân thủ thành Đông Dương thành.
Đôi mắt Mạc Thiên Ngữ đỏ lên, phu tử trấn thủ biên giới, hắn sao có thể chạy trốn?
Thế nên, hắn thu đồng quẻ lại, lấy ra một thanh kiếm, vung kiếm gia nhập chiến trường.
Có Hạo nhiên chính khí của phu tử phụ trợ, cục diện dường như bị đảo ngược lại, thành trì sắp bị công phá, trong thời khắc này… Đã giữ lại được!
Dương Mộc hưng phấn, kính nể nhìn về phía phu tử.
Thế nhưng…
Sắc mặt phu tử bỗng nhiên ngưng trọng.
Dương Mộc thuận theo ánh mắt của phu tử nhìn ra xa, chỗ ấy có một thân ảnh đại hán khôi ngô trùm hắc bào, mười ngón đan vào nhau, ưu nhã cất bước tiến tới.
Đại hán khôi ngô nhìn Đông Di bại lui trên cổng thành, sắc mặt không dao động chút nào.
Hắn nhìn phu tử, trong mắt xuất hiện nét kinh ngạc.
“Lực lượng của ý chí .”
“Không phải tu hành giả, lại có thể tu được ý chí cường đại như vậy.. .”
Đại hán khôi ngô không biết Hạo nhiên khí là cái gì, thế nhưng, thật ra Hạo nhiên chính khí cũng là một loại sức mạnh của ý chí, phu tử chính là người sáng lập nên Hạo nhiên chính khí, thế nên phu tử đối với sự điều khiển Hạo nhiên chính khí thì rất thành thục.
“Dương Thái Thú, ngươi thủ cổng thành.”
Phu tử bỗng nói.
Sau đó, nho sam phu tử bay phần phật, quay người đi xuống dưới cổng thành.
Kiếm trong tay Mạc Thiên Ngữ nhuốm máu, giật mình vội đuổi theo.
Dương Mộc trấn giữ cổng thành, hắn không biết phu tử định làm gì, nhưng hắn rõ rằng, lúc này, phu tử cùng với bọn hắn là chiến hữu.
“Giết!”
“Không phá Đông Di, không còn nhà!”
Trên cổng thành, binh sĩ Đông Dương dưới sự phụ trợ của Hạo nhiên chính khí, đồng loạt vung vũ khí trong tay lên, gào lớn.
Cổng thành chậm rãi mở ra.
Phu tử chậm rãi bước tới, thân thể già nua đơn bạc, gần đất xa trời, tùy lúc đều sẽ ngã xuống đất.
Sau lưng phu tử, là đại quân ra khỏi cổng thành cùng.
Bọn hắn giơ vũ khí trên tay lên, tiếng hô chém giết rung trời.
Trong ánh mắt của nam tử khôi ngô chỉ còn lại phu tử.
“Thú vị, phàm nhân… Cũng dám khiêu khích tu hành giả sao?”
Nam tử khôi ngô nở một nụ cười lạnh, tư thái ưu nhã.
Hắn giơ tay lên, nhẹ vung lên.
Người Đông Di sau lưng lập tức xông lên.
Phu tử cùng với nam tử khôi ngô nhìn nhau, tựa như trong thiên địa chỉ còn lại bọn hắn.
“Tu hành giả.. .”
Phu tử lẩm bẩm một câu, sau đó liền nở một nụ cười.
Thời đại Chư Tử Bách Gia kết thúc, chính là do tay của tu hành giả.
Mặc dù không có cơ hội đánh một trận với Lục Bình An.
Thế nhưng…
Lúc này, Khổng Tu hắn cũng xem như trực tiếp đánh nhau với tu hành giả.
Đúng ra, Khổng Tu đã lớn tuổi, cũng không nên có nhiệt huyết như vậy, chỉ là lúc ở trên tường thành thấy được nhóm binh lính hung hãn không sợ chết kia, hình ảnh thủ hộ biên giới khiến cho máu huyết đã lặng yên quá lâu trong cơ thể của hắn bắt đầu sôi lên.
Đã từng có lúc Khổng Tu hắn cầm kiếm đi thiên nhai, có một bầu nhiệt huyết, một thân nho sam đi tới Bách gia, ép cho Bách gia không thở nổi.
Nhìn tu hành giả trước mắt này.
Khổng Tu cười cười.
Miệng quốc sư tụng niệm thơ văn, chậm rãi cất bước tiến tới phía trước, xuyên qua chiến trường.
Đại quân Đông Di sau khi vọt tới, thế nhưng động tác lao tới dường như bị chậm lại.
Bởi vì lão nhân một thân nho sam phía trước đại quân Đông Dương, trong lúc đi, tỏa ra áp bức cực mạnh.
Tụng niệm thơ văn, từng chữ vang vọng, lưu chuyển trong vùng trời giữa chiến trường, khiến người Đông Di bị dịu nhiệt huyết lại, chiến ý cũng biến mất sạch.
Cỗ áp lực vô hình này khiến người Đông Di cảm giác trái tim đều bị bóp lại, không thể thở nổi.
Phu tử bước một bước.
Đại quân Đông Di vậy mà trong lúc lão nhân kia bước ra một bước thì bọn chúng cũng lui lại một bước.
Nam tử khôi ngô nheo mắt lại.
“Quả nhiên là một cỗ ý chí cực kỳ mạnh mẽ.”
Hắn giơ tay lên.
Nhẹ vung lên.
Mặt đất bắt đầu rạn nứt, vô số gai đất đâm ra từ dưới đất.
Râu tóc phu tử tung bay, nho sam trên thân bay phần phật.
Thế nhưng phu tử lại vui mừng không sợ hãi, tựa như trước mắt không phải là núi thây biển máu.
Miệng phu tử tụng niệm thi ca.
Mặt đất rạn nứt, gai góc mọc chi chít khắp nơi.
Phu tử vẫn tiến lên như cũ, gai đất không thể đâm trúng phu tử được, mặt đất rung động cũng không dao động được thân thể của phu tử.
Ánh mắt nam tử khôi ngô không khỏi co lại.
Hắn không tin, lại vung hai tay lên, năng lượng trong cơ thể vận chuyển không ngừng.
Đất đai liên tục mọc lên gai đất dày đặc.
Thế nhưng…
Bên trong đám gai đất, một thân ảnh già nua đơn bạc chậm rãi đi ra, gai đất ghim trúng hắn, để lại một vệt máu đỏ tươi.
Chỉ là, miệng phu tử vẫn liên tục tụng niệm như cũ.
Đối với nam tử khôi ngô mà nói, khoảng cách của phàm nhân với tu hành giả như lạch trời.
Nhưng lúc này… Lão nhân trước mắt kia mang đến cho hắn cảm giác giống như muốn dùng lực lượng của phàm nhân để chiến đấu với tu hành giả!
Nam tử khôi ngôi hơi tức giận.
Hắn đã dò qua, Đông Dương quận không có tu hành giả.
Chỉ là, trước mắt lại là một người như thế.
“Nếu… đã muốn chết, thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.”
Nam tử khôi ngô cười lạnh nói.
Hắn giơ tay lên.
Ầm ầm…
Đất đai rạn nứt, hóa thành hai nửa của một quả cầu đất.
Tại lúc nam tử khôi ngô đột nhiên đập tay.
Hai nửa cầu đất bỗng hợp lại!
Đông!
Tựa như xuất hiện động đất.
Thân hình phu tử nháy mắt biến mất trong đó.
“Giết!”
Nam tử khôi ngô phất tay.
Đại quân Đông Di lập tức la hét, xông vào đại quân của Đông Dương quận.
Đôi mắt Mạc Thiên Ngữ đỏ quạch, nhìn chằm chằm quả cầu đất, đây chính là sức mạnh của tu hành giả, lại có thể điều khiển đất đá!
Phu tử chỉ có thể xác của người trần, sao cản lại được!?
Thế nhưng…
Quả cầu đất kia bỗng nổ tung, thân hình phu tử lại hiện ra.
Nho sam bị rách vài chỗ, máu tươi nhộm đỏ nửa người, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười.
Bỗng nhiên nụ cười trên khuôn mặt biến mất.
Phu tử nhìn đại quân Đông Di xông tới.
Hạo nhiên khí trên đỉnh đầu tản ra.
Miệng phát ra một tiếng quát chói tai!
Trong nho sam.
Đại quân Đông Di đều bị Hạo nhiên chính khí ép tan chiến ý, toàn bộ đều ngừng bước, thậm chí, trong một nhịp hít thở, chút đại quân Đông Di này lập tức quay đầu chạy trốn.
Hạo nhiên chính khí bỗng tụ lại, hóa thành một bàn tay to lớn.
Râu tóc phu tử đều dựng đứng, tụng niệm văn thơ, nhìn thẳng nam tử khôi ngô.
“Thiên địa có chính khí!”
Phu tử vừa quát!
Bỗng nhiên.
Hạo nhiên chính khí trong thiên địa ngưng tụ lại thành một bàn tay, ép xuống đỉnh đầu của nam tử khôi ngô.
Mơ hồ khiến người ta cảm thấy áp bức.
Giữa chiến trường.
Phu tử một mạch đánh lui mấy vạn quân, vừa quát liền khiến tu hành giả biến mất!