Chương 243: Sét đánh, Thần Ma huyết, luyện khí tầng bốn!

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 4,627 lượt đọc

Chương 243: Sét đánh, Thần Ma huyết, luyện khí tầng bốn!

Chương 243: Sét đánh, Thần Ma huyết, luyện khí tầng bốn!

Dịch: Nguyễn Anh Hùng

Tuyết từ không trung rơi xuống, bay tán loạn như đom đóm.

Lục Phiên vươn tay ra, một mảnh tuyết rơi vào lòng bàn tay của hắn, tuyết tan thành nước, cảm giác lạnh buốt.

Lục Phiên điều khiển xe lăn đi một vòng quanh Hồ Tâm đảo, trên tay hắn cầm vài cánh hoa đào.

Hắn cũng không tiếp tục đi dạo nữa, lại trở về lầu hai của Bạch Ngọc Kinh.

Hắn dựa vào xe lăn, hâm một bình rượu nóng, dùng kẹp gỗ kẹp một vài quả mơ trên cành cây hái xuống, làm tuyết trắng trên cành mơ rớt xuống, sau đó hắn bỏ quả mơ bình rượu đang sôi sùng sục, rắc thêm vào trong đó vài cánh đào vừa hái.

Quả mơ chìm nổi lên xuống, cánh đào cũng bấp bênh trong dòng rượu, màu sắc của rượu từ từ thay đổi, có mùi vị chua xót tràn ngập trong không khí.

Hồi lâu sau, Lục Phiên xắn tay áo, cầm bình rượu đã nấu xong rót vào trong chén rượu.

Nhấp một ngụm rượu, một cảm giác ấm áp lan tỏa toàn thân, trong đó còn có hương thơm đặc biệt của Bích La hoa, từng sợi Linh khí hòa tan trong rượu, từ cổ họng chảy xuống dạ dày, làm cho dạ dày như một cái lò lửa, bùng cháy ấm áp.

Lục Phiên chậc chậc chép miệng, ngày tuyết rơi nặng hạt uống một ngụm rượu nóng như vậy, quả nhiên là dễ chịu, thoải mái.

Bưng chén rượu mơ, Lục Phiên dựa vào lan can mà nhìn về phía mặt hồ mông lung.

Bạch Thanh Điểu xông vào Đế Kinh sau đó bị thương, Lục Phiên vẫn quan tâm đến chuyện này.

Không chỉ bởi công pháp 《 Cửu Hoàng biến 》 của Bạch Thanh Điểu tương đối đặc thù, mà cũng vì, nha đầu Bạch Thanh Điểu này, đã ở trên đảo này rất lâu, cũng xem như là một thành viên của Bạch Ngọc Kinh.

Lục Phiên là một người tốt tính nhưng đồng thời là người cực kỳ bao che khuyết điểm.

Mắt Lục Phiên khẽ chớp.

Lập tức trước mắt hắn hiện lên hình ảnh đã xảy ra trong ngự hoa viên.

Hồi lâu sau.

Đôi mắt của Lục Phiên lại dần trở nên thư thái.

“Người có Linh, tồn tinh khí, ăn thịt người mà tu, thân hóa yêu tà. . .”

Lục Phiên hơi nhăn lông mày.

Vũ Văn Tú dùng thịt người để nuôi Hắc Long, mặc dù giúp cho tốc độ tu hành của Hắc Long trở nên nhanh hơn rất nhiều, thế nhưng cũng sẽ có rất nhiều tai hại, sẽ kích phát thú tính của Hắc Long, khiến cho nó trở nên tàn ác.

Lục Phiên lắc đầu, có chút thất vọng.

“Thôi. . .”

“Nếu kém cỏi quá thì đúc lại.”

Ngón tay Lục Phiên gõ nhẹ trên lan can.

Hiện tại, Đạm Đài Huyền lập Đại Huyền quốc, Bá Vương lập Tây Lương quốc, hai thế lực đã đánh vào Đại Chu. . .

Việc tranh đấu giữa các quốc gia này, Lục Phiên cũng không muốn nhúng tay vào, còn chuyện của Hắc Long thì chờ khi Đại Chu bị diệt, phái Nhiếp Trường Khanh đi bắt Hắc Long về là được rồi.

Lục Phiên uống một ngụm rượu mơ, thở ra hơi nóng.

Chầm chậm nhắm mắt lại.

Bảng hệ thống hiện ra.

Lục Phiên nhìn thật lâu, lấy linh áp kỳ bàn, cầm từng quân cờ đặt xuống bàn cờ, tốc độ không nhanh không chậm.

Một ván Phong Vũ cục được bày ra.

Tinh khí thần của Lục Phiên đều đã đạt tới trạng thái tốt nhất.

Hắn nhìn vào điểm thuộc tính có thể sử dụng.

Có tổng cộng 1083 điểm, đối với Lục Phiên mà nói, bây giờ hắn đã được xem là một người giàu có.

Lần này, Lục Phiên cũng không có sử dụng toàn bộ điểm thuộc tính để tăng cường độ linh hồn lên.

Chủ yếu là bởi vì bản thân hắn cũng đã có năm ngàn sợi linh khí, muốn tấn cấp luyện khí tầng bốn, cũng không cần dùng hết 1000 điểm thuộc tính.

Ngược lại, Lục Phiên bắt đầu quan tâm tới cường độ thân thể, thứ mà trước đó hắn hay bỏ qua.

Mặc dù gọi là Luyện Khí sĩ, đây là xưng hào vĩnh cửu của hắn, thế nhưng, Luyện Khí sĩ không có nghĩa là thân thể nhất định sẽ yếu.

Ngược lại, mỗi một vị Luyện Khí sĩ đều có thân thể cực kì mạnh mẽ, chỉ có như vậy, mới có thể tồn tại qua thời gian trường tồn cùng thế gian, sẽ không bị ảnh hưởng đến quá trình luyện khí.

Cho nên, trước tiên Lục Phiên đưa 500 điểm thuộc tính để tăng lên cường độ thân thể.

Còn 500 điểm còn lại thì thêm vào cột cường độ linh hồn.

Hắn không tăng lên hết liền một lúc mà cứ tăng lên từ từ, mỗi bên một ít, tăng vài điểm thân thể rồi lại tăng vài điểm linh hồn .

Chầm thậm thay phiên tăng chỉ số lên, cuối cùng cũng xong.

Còn thừa lại 83 điểm thuộc tính, Lục Phiên cũng không sử dụng tiếp.

Hắn bình tĩnh ngồi trên xe lăn , chờ đợi sự biến hóa từ thân thể và linh hồn.

500 điểm thuộc tính tăng sức mạnh thân thể lên, đây là một sự biến đổi to lớn với Lục Phiên.

Lục Phiên cảm giác máu trong cơ thể mình như đang sôi trào lên, máu chảy nhanh trong cơ thể phát ra âm thanh, dường như làm mạch máu của Lục Phiên bị nứt vỡ.

Toàn thân mỗi một vị trí cũng bắt đầu phát sinh biến hóa, xương cốt, làn da, mạch máu, ngũ tạng lục phủ. . . Đều đang thay đổi.

Ngọc quan buộc tóc của Lục Phiên bị nổ vỡ ra, mỗi sợi tóc của hắn tựa như đang sống lại, múa may quay cuồng, giống như những cây kim thép đâm vào trong không khí, làm không khí xuất hiện những lỗ nhỏ đen kịt.

Trên Hồ Tâm đảo.

Khổng Nam Phi đang quỳ trước mộ phu tử, trong lòng hắn đột nhiên chấn động.

Một áp lực kinh khủng làm hắn gần như không thở nổi.

Hắn hoảng sợ quay đầu nhìn về phía Bạch Ngọc Kinh, hắn cảm thấy, phương hướng kia dường như đang có một tôn thần ma mạnh mẽ vừa xuất hiện.

“Được. . . Thật đáng sợ. . .”

Khổng Nam Phi vẫn cho rằng thực lực của mình rất mạnh mẽ, sau khi đạt tới Thể Tàng cảnh, mặc dù chưa rèn luyện ngũ tạng xong hoàn toàn, thế nhưng. . . Có Hạo nhiên chính khí mà phu tử truyền cho, lại thêm công pháp tu hành linh khí, dù cho phải đối đầu với Bá Vương, hắn cũng có lòng tin có thể sống sót trở về.

Tuy nhiên. . .

Giờ khắc này, ngay cả dũng khí động đậy hắn cũng không có.

Đối mặt với cỗ khí tức này, hắn tựa như là sâu kiến đang đối mặt với ngọn núi nguy nga to lớn.

“Đây là. . . Thực lực của chủ nhân Bạch Ngọc Kinh sao?”

Trong trời tuyết lớn, trên trán Khổng Nam Phi vậy mà chảy ra những giọt mồ hôi li ti.

Mạnh Hạo Nhiên và Mạc Thiên Ngữ nhìn hắn với ánh mắt cổ quái, bọn hắn chưa đạt tới cảnh giới Thể Tàng, cho nên không cảm giác được sự khủng bố kia.

Nói đúng hơn là vì thực lực của bọn hắn quá yếu, không có tư cách cảm nhận được cỗ khí tức này.

Mà lúc này, trên Hồ Tâm đảo, ngoại trừ Khổng Nam Phi ra cũng chỉ còn Ứng Long trong Bắc Lạc hồ là đạt tới cảnh giới Thể Tàng.

Tiểu Ứng Long hiện tại đang nằm trên Long Môn, thu cánh lại, không dám động đậy.

Trên đỉnh lầu các Bạch Ngọc Kinh, mây đen bay đến dày đặc.

Bên trong đám mây dường như có sấm sét giật ầm ầm.

Hai tay của Khổng Nam Phi rủ xuống, chống lên mặt đất, chống đỡ thân thể, áp lực đè nén, khủng bố, không thể diễn tả được, làm cho mồ hôi trên trán hắn chảy ra không ngừng.

Mạnh Hạo Nhiên và Mạc Thiên Ngữ cũng không biết làm sao.

“Làm sao vậy?”

Mạc Thiên Ngữ vội vàng hỏi.

Hắn lấy mai rùa và tiền xu ra, nói “Bằng không, ta coi một quẻ cho ngươi?”

“Không!”

Khổng Nam Phi vội vàng ngẩng đầu, mắt hắn bị tơ máu che kín: “Không. . . Không được tính!”

Mạc Thiên Ngữ: “. . .”

“Không có việc gì, ta không sao. . .”

Khổng Nam Phi nhìn về phía Bạch Ngọc Kinh, thở hồng hộc.

Khí tức đáng sợ này chỉ có trong phạm vi Hồ Tâm đảo.

Ở Bắc Lạc thành, tu hành giả cũng không cảm thấy gì.

Chỉ có Nhiếp Trường Khanh cùng Ngưng Chiêu đã thối luyện xong ngũ tạng, mới mơ hồ cảm nhận được một chút.

Cảnh Việt cũng có chút cảm thụ, hắn đã có kiếm ý, mà kiếm ý của hắn giờ khắc này đang run lên.

Trên Hồ Tâm đảo.

Phong vân biến sắc.

Mây đen cuốn tới, gió bão sấm sét nổi lên ầm ầm.

Xe lăn của Lục Phiên biến hóa không ngừng, mỗi một lưỡi đao bạc đều bay lên, bay vòng quanh người hắn với một tốc độ rất nhanh.

Phượng Linh kiếm cũng bay lơ lửng, tỏa ra ánh lửa làm khuôn mặt Lục Phiên đỏ bừng.

Giờ khắc này, Lục Phiên nhìn vào bảng hệ thống.

Kí chủ: Lục Phiên

Xưng hào: Luyện Khí sĩ (vĩnh cửu)

Cấp độ luyện khí: 3(tiến độ tầng 4: 5055/ 10000 sợi)

Cường độ linh hồn: 608(có thể trao đổi: 521)

Cường độ thân thể: 510(có thể trao đổi: 510)

Linh khí: 4790 sợi

Điểm thuộc tính có thể sử dụng: 83 điểm

Cường độ thân thể tăng 500 điểm, làm Lục Phiên cảm giác được cả người hắn dường như đang biến hóa dữ dội.

Lục Phiên đứng yên trên lầu hai Bạch Ngọc Kinh.

Lúc này hắn cũng không còn ngồi nữa.

Lục Phiên nhanh chóng vận dụng Bất Diệt ma thể để thích nghi với sự tăng trưởng của cường độ thân thể, cuối cùng thân thể hắn cũng bình thường trở lại.

Lục Phiên quan sát bên trong thân thể thì phát hiện, trong đan điền của mình.

Bắt đầu có từng giọt dịch màu đen hình thành, bên trong mỗi một giọt dịch đều ẩn chứa sức mạnh cường đại.

Lục Phiên dùng ý chỉ của mình, muốn điều động một giọt dịch màu đen.

Thế nhưng. . .

Vừa mới chuẩn bị điều động, liền có một dòng nhắc nhở hiện ra.

“Có sử dụng cường độ thân thể để đổi lấy một giọt ‘Thần Ma huyết’ hay không?”

Thần Ma huyết?

Lục Phiên khẽ giật mình, vội vàng hủy bỏ.

Hắn hỏi thăm hệ thống, Thần Ma huyết là cái gì.

Nhưng, hệ thống cũng không có trả lời, cho nên, Lục Phiên cũng không biết Thần Ma huyết này làm được gì.

Thế nhưng, 100 điểm cường độ thân thể, mới có thể đổi lấy một giọt, đây tất nhiên là đồ vật cực kỳ mạnh mẽ.

Có lẽ sẽ là một át chủ bài của hắn.

“Điểm số của cường độ thân thể có thể đổi được Thần Ma huyết, mà cường độ linh hồn thì dùng để cô đọng linh thức. . .”

Lục Phiên suy nghĩ.

Cấp độ của Thần Ma huyết chắc chắn sẽ không yếu hơn linh thức.

Thu liễm khí tức lại, Lục Phiên ngẩng đầu, nhìn thấy sấm sét trong tầng mây, Lục Phiên không khỏi nở nụ cười.

“Lôi kiếp?”

“Nhắc mới nhớ. . . Ta có một lần trải nghiệm lôi phạt của Thiên Đạo mà chưa có sử dụng đây.”

Lục Phiên khẽ cười.

Tuy nhiên, phần thưởng trải nghiệm lôi phạt kia, cùng với lôi kiếp lúc này đang ở trên đỉnh đầu hắn, hẳn là không giống nhau.

Lôi kiếp trên đầu hắn lúc này, chỉ là hình phạt mà bản nguyên thế giới này ngưng tụ ra mà thôi.

Mà bản nguyên thế giới này là do Lục Phiên tạo ra, cho nên lôi kiếp này đối với Lục Phiên mà nói, chẳng có chút nguy hiểm nào.

Bởi vì bản nguyên thế giới cảm nhận được có một lực lượng xuất hiện, mạnh hơn sức mạnh của thế giới này rất nhiều, cho nên nó không tự chủ được, giáng xuống lôi kiếp.

Lục Phiên cười cười.

Thầm suy nghĩ.

“Đổi 500 điểm cường độ linh hồn thành linh khí. . .”

500 điểm cường độ linh hồn đổi thành linh khí, sẽ có được 5000 sợi linh khí. . .

Lục Phiên vỗn dĩ có được 5055 điểm linh khí, lại thêm 5000 sợi này, số lượng linh khí của Lục Phiên đạt tới hơn 10000 sợi!

Luyện khí tầng bốn!

Oanh!

Linh khí tạo thành gió lốc, lấy thân thể Lục Phiên làm trung tâm, lan ra bốn phía!

Trên đỉnh đầu Lục Phiên.

Đám mây sấm sét ấp ủ thật lâu, cũng cuối không nhịn được nữa.

Giống như vạc nước bị tràn, lôi điện từ bên trong ào ào rơi xuống.

Ầm ầm!

Sấm sét từ trên tầng mây, hung hăng lao xuống.

Không khí dường như cũng bị đốt cháy khét.

Mạnh Hạo Nhiên đang quỳ ở phía xa, khuôn mặt kinh hãi, mắt trừng lớn.

“Sư phụ! Sét đánh!”

“Sư phụ! Sấm sét. . . Đánh vào chỗ Lục thiếu chủ ở trên Bạch Ngọc Kinh!”

Khổng Nam Phi thở hồng hộc, hắn vốn đang kinh hãi nhìn về phía lầu các Bạch Ngọc Kinh, nhưng khi nghe Mạnh Hạo Nhiên hô lên như vậy, mặt hắn tối sầm lại, nhịn không được đưa tay ra đánh vào ót của Mạnh Hạo Nhiên.

“Hò hét ầm ĩ như vậy làm gì!”

Giờ khắc này, lôi phạt do bản nguyên vị diện tạo thành đã làm kinh động toàn bộ Bắc Lạc thành.

Trên Tây Sơn, mọi người đều kinh hãi nhìn sang.

Chỉ thấy ở Bắc Lạc hồ có một luồng sét thô to mạnh mẽ giáng xuống.

Trong khoảnh khắc đó, trời đất sáng như ban ngày, toàn bộ Bắc Lạc thành cũng được luồng sét chiếu sáng lên.

“Công tử!?”

“Đây là thiên uy!”

“Lục thiếu chủ đang làm cái gì? Sao lại làm cho ông trời giận dữ!?”

Ở trên Tây Sơn, rất nhiều tu hành giả kinh hãi.

Nhiếp Trường Khanh và Ngưng Chiêu không chút do dự, bay lên, tạo thành một vệt trắng nhanh chóng bay về phía Bắc Lạc hồ.

Nghê Ngọc cũng ngẩn ngơ và hoảng sợ, túi vải chứa Tụ Khí đan cũng rơi trên đất, cô bé vội vàng chạy như điên về Hồ Tâm đảo.

Mà trên Hồ Tâm đảo.

Trên lầu các Bạch Ngọc Kinh.

Một luồng sét to lớn giáng xuống.

Nghìn lưỡi dao bạc lại lần nữa xếp thành hình chiếc xe lăn.

Lục Phiên chầm chậm ngồi xuống, ngẩng đầu, nhìn tia sét đang giáng xuống.

Tóc mai tung bay, khóe miệng nhếch lên.

Hắn nhấc ngón trỏ và ngón giữa kẹp lên một quân cờ, nhẹ nhàng ném đi.

Quân cờ này lập tức bay lên, va chạm cùng với luồng sét kia.

Luồng sét từ từ hóa thành những điểm sáng nhỏ từ từ tan biến trong không khí, mây đen đầy trời cũng dần dần tán đi.

. . .

Nguyên Xích thành cách Bắc Lạc thành cũng không xa, Mặc Bắc Khách sai người ra roi giục ngựa chạy nhanh, rốt cục cũng đi đến Bắc Lạc thành.

Lục Trường Không biết tin hắn tới, vội ra trước cửa thành nghênh đón.

“Lần này hẳn là Cự Tử thật sự tới a?”

Lục Trường Không cười nhẹ.

Hắn còn nhớ rõ lần trước Mặc Bắc Khách tới Bắc Lạc, nhưng là do Âm Dương gia chư tử, Vệ Loan giả dạng thành.

Mặc dù cuối cùng, Vệ Loan đã chết.

Thế nhưng, Lục Trường Không vẫn khó chịu, nói móc Mặc Bắc Khánh.

Khóe mắt Mặc Bắc Khách run lên, cũng không có để ý nhiều, cười cười: “Lục thành chủ nói đùa, lão phu lần này đến đây, chính là đại biểu cho Bắc Huyền Vương, chuyên tới để cầu kiến Lục thiếu chủ.”

“Bây giờ Đại Huyền quốc phạt Chu, muốn biết thái độ của Lục thiếu chủ và Bạch Ngọc Kinh đối với chuyện này như thế nào.”

Lục Trường Không nghe vậy, nheo mắt lại.

Tin tức Đạm Đài Huyền lập Đại Huyền quốc, hắn cũng có nghe thấy.

“Kỳ thật Cự Tử không cần đến đây, Bắc Lạc thành không tranh quyền thế, thái độ của Phiên nhi cũng rất đơn giản, người không phạm ta, ta không phạm người.”

Lục Trường Không cười nói.

Mặc Bắc Khách còn muốn thêm vài câu.

Nhưng mà. . .

Một tiếng sét nổ vang, làm cho cả Bắc Lạc thành đều chấn động.

Sắc mặt Lục Trường Không bỗng nhiên biến đổi, khí tức khổng lồ trên thân hắn bộc phát ra, áp lực tỏa ra làm cho Mặc Bắc Khách không nói nên lời.

Đó là khí tức của Thể Tàng cảnh. . .

“Cự Tử, xin lỗi ta không thể tiếp tục tiếp ngươi được!”

Vẻ mặt của Lục Trường Không đại biến, hắn quay đầu nhìn về phía lầu các Bạch Ngọc Kinh.

Một luồng sét to lớn giáng xuống Hồ Tâm đảo.

Hắn lo lắng cho sự an nguy của Lục Phiên, không muốn tiếp tục cãi cọ với Mặc Bắc Khách.

Hắn bộc phát ra toàn bộ tu vi, toàn lực chạy tới Hồ Tâm đảo.

Mặc Bắc Khách cảm nhận được khí tức đáng sợ vẫn còn trong không khí, khuôn mặt già nua hơi run run.

“Đây là tu hành giả Thể Tàng cảnh. . .”

“Quả nhiên mạnh đến nỗi làm cho người ta run rẩy, lão già Khổng Tu ở Đông Dương quận có thể chiến thắng được kẻ mạnh như vậy ư?”

“Dùng thân thể phàm nhân chiến thắng Thể Tàng, lão hủ. . . Không bằng a.”

Mặc Bắc Khách cảm khái xong, chấp tay sau lưng, chậm rãi đi tới Bắc Lạc hồ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right