Chương 254: Vũ Văn Tú cùng đường mạt lộ. (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 3,897 lượt đọc

Chương 254: Vũ Văn Tú cùng đường mạt lộ. (1)

Chương 254: Vũ Văn Tú cùng đường mạt lộ. (1)

Dịch: Mèo Rừng

Bá Vương dùng một chiêu chém giết tên Hắc Long giáp sĩ có tu vi Thể Tàng cảnh, cảnh tượng này, khiến cho các cường giả đều cực kỳ cảm khái.

Thậm chí ở thời khắc này, Đạm Đài Huyền cũng sinh ra một chút luõng lữ cùng bàng hoàng.

Bởi vì, hắn phát hiện, nếu như nói về võ lực, thì hắn quả nhiên là quá yếu ớt khi ở trước mặt Bá Vương.

Tương lai tranh đoạt thiên hạ, hắn thật sự có thể thắng Bá Vương vũ dụng như kia sao?

Đạm Đài Huyền hít sâu một hơi.

Chỗ sâu trong Hoàng thành, mơ hồ vang vọng lấy tiếng Hắc Long long ngâm chấn nộ.

Bá Vương đứng lặng ở bên trong đất tuyết, cả người tràn ngập khói đen, khiến cho tuyết bay đầy trời bị tan rã.

Hắn nhìn về phía sâu trong Hoàng thành, khóe miệng có hơi nhếch lên.

Con rồng do tiểu hoàng đế nuôi sao?

Hắc Long giao phó long lân, khiến cho những tên Hắc Long Thập Tam Giáp này bước vào Thể Tàng, nhưng dù sao cũng là ngụy Thể Tàng.

“Chờ lấy… Bổn vương, nhất định sẽ trảm ngươi.”

Bá Vương nâng hắc phủ trong tay lên, chỉ về phía Hoàng thành ở phía xa xa kia, dường như cách không đối thoại với con Hắc Long nọ.

Nơi xa.

Hắc Long giáp sĩ nghiêm mặt, sắc mặt của Lưu Hạo bỗng nhiên ngưng tụ lại.

“Đồng loạt ra tay, vây công Bá Vương!”

“Hắc Long vệ còn lại, ngăn trở Hạng Gia quân cùng Huyền Vũ vệ!”

Lưu Hạo quát lên.

Sau đó, hắn nắm chặt “Long Thứ” ở trong tay, hai chân thúc vào bụng ngựa, hất lên tuyết bùn đầy đất, lao xuống mà ra.

Còn lại mười một vị Hắc Long giáp sĩ, trên trán đều có long lân màu đen nổi lên.

Đi theo ở sau lưng Lưu Hao, đội ngũ chữ hình chữ “Nhân (人)” hiện lên rồi vụt ra.

Trên trán của Lưu Hạo đột nhiên có tia sáng màu đen vụt lên, từng mảnh từng mảnh lông lân tinh mịn bao trùm lấy thân thể của hắn, khiến cho Lưu Hạo giống như là được khoác bởi một kiện long giáp vậy.

Mười hai người, hóa thành mười hai bóng đen, thẳng về phía Bá Vương.

Bá Vương cũng vui mừng không sợ, một tay cầm rìu, một tay cầm khiên, giơ cằm lên, nhìn thẳng về phía mười hai giáp sĩ đang lao đến.

Tiếng vó ngựa nổ tung, trong tích tắc tựa như có mưa sa giương vẩy ở trên mặt đất, khắp nơi đều có tiếng mưa rơi.

Mười hai vị Thể Tàng, cho dù chỉ là ngụy Thể Tàng, thì khí thể được hình thành cũng không phải bình thường.

Cộng thêm việc tất cả đều là Hắc Long Thập Tam giáp, dùng long lân của Hắc Long để phá cảnh, khiến cho bọn hắn ở khoảnh khắc này, cơ hồ là hóa thân của Hắc Long.

Giáp sĩ giục ngựa chạy nhanh, trong lúc mơ hồ, giống như là một con Hắc Long nhào về phía Bá Vương.

Bá Vương có hơi nhếch cằm lên, mang theo ngạo khí vũ dụng, cùng với bá khí của tu hành giả Thể Tàng chân chính, vung một rìu ra, quét ngang về phía bốn phương tám hướng.

Một rìu này, tựa như đất bằng hiện lên sấm sét.

Lưu Hạo ở bên trong mười hai vị Hắc Long giáp sĩ, tiếng ngựa giẫm đạp dồn dập phát ra ở sau lưng.

Dường như phía sau lưng của thân thể hắn có dẫn theo một cái dây dọi, đột nhiên bay lên.

Bá Vương quét một rìu qua, búa mang có màu đen, tựa như là ban ngày hóa thành đêm đen.

Mười hai thớt tuấn mã chạy nhanh ở dưới một rìu này, đều là bị cắt thành hai nửa.

Huyết tinh nồng đậm, giương rắc vào phố dài Đế Kinh.

Mười hai tên Hắc Long giáp sĩ đều ở trên không trung, thân thể vốn đang ngồi xổm trên lưng ngựa cũng chợt phóng lên.

Bọn hắn nắm Long Thứ, toàn thân được bao trùm bởi long lân, tựa như một con Hắc Long đang lộ ra nanh vuốt sắc bén ở trên không trung.

Bọn hắn đột nhiên đập xuống.

Đùng!

Âm thanh nặng trĩu nổ vang lên, mặt đất phố dài Đế Kinh bỗng nhiên rạn nứt thành một cái lõm, từng vòng khí vô hình bỗng nhiên đập tới, làm cho tuyết trắng bị hất bay, tách thi thể ra.

Tấm chắn của Bá Vương đột nhiên đặt ở trên đỉnh đầu, ngay sau đó, phảng phất như có một khí thế dời non lắp bể, đụng bay mười hai giáp sĩ.

Mười hai người rơi xuống mặt đất, cuốn theo lấy hắc mang, kèm theo linh khí màu đen phun trào ra, lại bay thẳng về phía Bá Vương.

Trên đường dài, bóng người đông đảo.

Khí tức đáng sợ đánh thẳng vào bốn phía, có vách tường phòng ốc bị vỡ vụn, có mặt đất bị lõm một lỗ sâu.

Tuyết trắng bay xuống từ bầu trời cũng bị chấn thành bột phấn.

Bá Vương lấy một địch mười hai vị Thể Tàng cảnh, nhưng biểu hiện lại vui mừng không sợ, càng đánh càng hăng.

Tựa như Bá Vương đang chém giết một con Hắc Long. Trên thân thể của hắn, có vòng xoáy linh khí đang không ngùng hiển lên, thúc giục linh khí hắn nhanh chóng khôi phục lại.

Hắn vỗ trường phủ một cái, ngay sau đó, một tên giáp sĩ được bao trùm bởi hắc lân đột nhiên ho ra máu, bay ngược lại.

Bá Vương kết hợp giữa rìu cùng khiên, đột nhiên đập về phía người này, kế tiếp, máu của tên đó tuôn ra như thác, ngũ tạng vỡ tan, chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ.

Chiến đấu ở phía xa xa kia, cũng thảm liệt giống như vậy.

Phố dài Đế Kinh ở thời điểm hiện tại, có thể nói là đã triệt để biến thành chiến trường giành cho quân đội tu hành giả.

Hạng Gia quân cùng Huyền Vũ vệ liên hợp lại, huyết chiến với Hắc Long vệ.

Chiến đấu đều không sợ chết, cũng không có nương tay.

Chỉ cần tìm được cơ hội, thì sẽ ngay lập tức chém giết.

Linh khí dâng lên, xé rách thân thể của địch nhân!

Hắc Long vệ không ngừng chết thảm, dĩ nhiên, Hạng Gia quân cùng Huyền Vũ vệ cũng có người chết thảm.

Mặc dù chiến ý của Đại Chu tinh binh tương đối yếu, thế nhưng không có nghĩa Hắc Long vệ cũng yếu.

Có thể làm át chủ bài cuối cùng của Vũ Văn Tú, Hắc Long vệ rất mạnh, mà lại… Có Hắc Long trợ giúp, tóc độ bồi dưỡng tu hành giả của Vũ Văn Tú nhanh hơn rất nhiều so với Tây Lương cùng Đại Huyền.

Vì vậy, hai phe hợp lại, chiến đấu ngang nhau.

Mặc dù Hứa Sở bị đánh trọng thương bởi một tên Hắc Long giáp sĩ, thế nhưng hắn vẫn đứng lên, vung nát một cái Đại Thiết cầu, đôi mắt trở nên đỏ rực, khục lấy một ngụm máu rồi tiếp tục gia nhập chiến trường.

Tây Lương bọn hắn, không phải chỉ riêng Bá Vương vũ dụng, mà dũng sĩ Tây Lương bọn hắn, cũng là hạng người không sợ người.

Dưới sự chấn động linh khí từ Hứa Sở, Đại Thiết Cầu gai được vung lên, hắn vung mạnh như một cái máy xay gió, bất luận một tên Hắc Long vệ nào đến gần cũng sẽ bị nện thành thịt nhão.

Cái tên Tây Lương đệ nhất mãnh tướng Hứa Sở, rốt cuộc cũng không phải là giả.

Giang Li nắm ngân thương, không chùn bước mà gia nhập vào trận chiến.

Hắn đã từng là thống lĩnh Hắc Long vệ.

Tuy nhiên, sau này hắn bị Hắc Long vệ truy sát trong vô tình, khiến cho Giang Li hiểu rõ, hắn cùng với những tên Hắc Long vệ này, không có bất kỳ cảm tình nào.

Hình ảnh lão binh chết thảm khi trợ giúp hắn trốn thoát, khiến cho trong lòng hắn dường như có huyết dịch đang chảy.

Hắn cực kỳ phẫn nộ.

Thế nhưng, hắn càng phẫn nộ, thì càng bình tĩnh.

Trường thương màu bạc tựa như ngân tinh nổ tung trong không khí, một tên Hắc Long vệ bị hắn đâm xuyên qua.

Giang Li suất lĩnh lấy Huyền Vũ vệ có trật tự giết địch.

Dưới quân trận nghiền ép, khiến cho khí thế của Huyền Vũ vệ tựa như một cơn lũ đột kích, ép cho Hắc Long vệ liên tục lùi lại phía sau.

Ở thời đại tu hành giả, Binh Gia mang binh chi thuật cũng xảy ra thuế biến.

Giang Li cuốn theo khí thế của Huyền Vũ vệ, cơ hồ sánh được với Thể Tàng cảnh, một thân giáp bạc dính đầy vết máu của Hắc Long vệ.

Tuy nhiên, chân chính trận chiến mang tính quyết định, vẫn là phải xem trận chiến của Bá Vương rồi.

Bởi vì…

Mười hai vị Hắc Long giáp sĩ mà Bá Vương đang đối đầu, cơ hồ là ảnh hưởng toàn bộ chiến cuộc.

Đạm Đài Huyền thì giục ngựa, nhìn chằm chằm vào trận chiến giữa Bá Vương và mười hai tên giáp sĩ, trận chiến này, khiến cho hắn mở rộng tầm mắt, hiểu rõ cái gì mới là cuộc chiến của tu hành giả.

Trước đó bên ngoài Thiên Hàm quan, trận chiến giữa Hỏa Hoàng của Bạch Thanh Điểu với Tây Nhung Vương, dù sao cũng tương đối thong thả, không có giống như trận chiến nhìn mà giật mình tựa như Bá Vương.

Lưu Hạo cực kỳ lo lắng.

Trong lòng của hắn âm thầm kinh hãi, bọn hắn chính là mười hại vị Thể Tàng cảnh a.

Mặc dù bước vào Thể Tàng cảnh dưới sự trợ giúp từ Hắc Long, thế nhưng… Cũng không nên đánh không lại một tên Bá Vương a?

Bá Vương rèn luyện được bốn tạng, có lẽ trình độ linh khí tràn trề sẽ mạnh hơn bọn hắn, thế nhưng bọn hắn có số lượng người nhiều hơn a!

Bá Vương cười lớn.

Chiến đấu nhẹ nhàng tràn trề vui vẻ, khiến cho hắn rất hưng phấn.

Thậm chí, trong lúc mơ hồ, hắn gần như muốn thối luyện xong tạng thứ năm.

Một khi thối luyện xong ngũ tạng, đồng nghĩa với việc hắn bước vào Thể Tàng đỉnh phong, chỉ cần diễn hóa ra thuộc tính linh khí, hắn ngay lập tức có cơ hội trùng kích “Thiên Tỏa cảnh” mà Lục Phiên nói tới, còn về Kim Đan… Cảnh giới của Thiên Ngoại Tà Ma, hắn khinh thường tu.

“Phân tán ra!”

“Dùng ‘Long Thứ trận’!”

Sắc mặt của Lưu Hạo trở nên cực kỳ ngưng trọng, mối nguy sinh tử tồn vinh, để cho bọn hắn không dám lười biếng.

Lưu Hạo bạo rống.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right