Chương 275: Tiểu Ứng Long sinh không thể luyến. (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 928 lượt đọc

Chương 275: Tiểu Ứng Long sinh không thể luyến. (1)

Chương 275 Tiểu Ứng Long sinh không thể luyến. (1)

Người dịch: Duy Cường

Lục Phiên tuyệt đối không thể ngờ rằng, cái gọi là ban thưởng một lần trải nghiệm Thiên Đạo lôi phạt… Chính là như vậy.

Làm cho hắn nhập vào người của cường giả đỉnh cấp trung võ thế giới, quan sát một trận độ kiếp.

Vốn dĩ Lục Phiên cho rằng như vậy là kết thúc, bởi vì… Hắn đã thu hoạch được rất nhiều, dòm ngó được quy luật vận hành của Thiên Đạo bản nguyên của thế giới này.

Nếu như hắn trở về Ngũ Hoàng đại lục, có thể căn cứ kinh nghiệm của mình, vào trong Truyền Đạo đài suy tính thêm một thời gian, là có thể đem ứng dụng vào trong vị diện bản nguyên.

Thế nhưng, ban thưởng không chỉ có như thế.

Cuối cùng…

Còn diễn ra một màn bắt cóc lôi phạt, dẫn đến trên thân của Lục Phiên.

Đối với tình huống này…

Lục Phiên cũng không biết nên nói cái gì.

Hắn chỉ có thể nói…

Lần này chơi rất kích thích.

Thiên kiếp chuyển hướng, làm cho thế nhân trừng mắt ngoác mồm, bởi vì, chưa ai từng gặp qua trường hợp như vậy.

Thiên kiếp, đại biểu chí cương chí dương

Hoàn toàn xung khắc với công pháp tà đạo của Thiên Hư công tử, Thiên Hư công tử có thể đích thân đến ngoại thành quan sát Đỗ Long Dương độ kiếp, đã rất không dễ dàng…

Hiện tại, thế mà còn bắt cóc thiên kiếp?

Điều này khiến cho Đỗ Long Dương đi đâu để nói rõ lí lẽ?

Cái này làm sao không khiến cho thế nhân khiếp sợ?

“Hắn không phải Thiên Hư!”

Đỗ Long Dương đứng trên đỉnh Võ Đế thành, ánh mắt sáng như đuốc, phảng phất như có tia chớp cực kỳ nóng bỏng từ trong mắt bắn ra.

Hắn nhìn chòng chọc vào Lục Phiên.

Phượng Linh kiếm như ba đóa hoa bằng lửa nở rộ, một nghìn lưỡi đao bạc hội tụ, xếp dày đặc chung quanh Lục Phiên.

Ma khí quấn quanh trên từng lưỡi đao, hóa thành một đóa hoa có hai màu đen trắng.

Đợt thiên kiếp cuối cùng va chạm với đóa hoa sen hai màu, lập tức bộc phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, vô số tia chớp tán loạn giữa không trung.

Gò núi nhỏ dưới chân Lục Phiên trực tiếp bị san thành bình địa, bốn bà lão áo trắng lần nữa bị nổ bay, không ngừng ho ra máu tươi, thậm chí các nàng còn phun ra Kim Đan để chống cự với lôi phạt.

Cả bốn người đều cực kỳ kinh hãi.

Thực lực của Thiên Hư công tử thế mà mạnh như vậy?

Thì ra công tử ẩn giấu sâu như thế? Không trách mỗi lần cùng công tử đối mặt, toàn thân đều có cảm giác nhoi nhói như bị điện giật, cái này… Thật sự là quá kinh khủng.

Oanh!

Lôi phạt có sức công phá cực kỳ mạnh mẽ, Lục Phiên dùng linh thức hiển hóa ra Phượng Linh kiếm cùng một nghìn lưỡi đao bạc dù sao cũng không phải là vật thật, chống cự rất vất vả.

Tuy nhiên, sắc mặt của Lục Phiên cũng không có bao nhiêu biến hóa.

Áo đen bay múa, hắn nâng nắm đấm lên.

Tinh thần khẽ động.

Một giột Thần Ma huyết lơ lửng trong lòng bàn tay.

Mái tóc của hắn trôi nổi bồng bềnh, luồng lôi phạt này bỗng nhiên hóa thành Thiên Đạo ý chí, dường như muốn nuốt chửng Lục Phiên.

“Cuối cùng cũng bị phát hiện.”

Lục Phiên cười cười.

Ánh mắt trở nên ngưng trọng rất nhiều.

Thiên Đạo bản nguyên của đỉnh cấp thế giới trung võ, không giống như bản nguyên nơi trung võ thế giới của vị Kim Đan lão quái tay nắm lan hoa chỉ, mỏng manh yếu đuối.

Theo Lục Phiên, bản nguyên mà hắn gặp trước kia, có lẽ chỉ mới vào trung võ mà thôi.

Hắn thở ra một hơi dài.

Thiên Đạo lôi phạt hóa thành ý chí, vậy mà hóa thành một con Lôi Long, cất tiếng gào thét kinh thiên động địa.

Vô số tàn dư của tia chớp quét ngang xuống, đầu tường của Võ Đế thành cũng bị bổ trúng.

Cường giả bên trong Võ Đế thành, vội vàng điều khiển trận pháp, ngăn cản lôi phạt, vô số tia chớp bổ vào trên tường thành, đều bị trận pháp ngăn trở.

Rốt cuộc Lục Phiên cũng bóp nát Thần Ma huyết.

Hắn từng rất tò mò tác dụng của Thần Ma huyết, bây giờ, cuối cùng cũng có cơ hội hiểu rõ…

Một giọt Thần Ma huyết, có thể kích thích Bất Diệt Ma Thể bộc phát ra một kích toàn lực.

Một luồng sức mạnh nóng bỏng phun trào trong thân thể của Lục Phiên.

Màu da toàn thân hắn càng ngày càng trắng, lóng lánh như ngọc thạch.

Hắn nắm quyền.

Vung lên về phía Lôi Long.

Đông!

Lôi Long trong nháy mắt sụp đổ.

Ánh sáng nóng bỏng lóe lên, làm cho tất cả mọi người không khỏi nhắm mắt lại.

Đương nhiên, cũng có người có thể chịu đựng được.

Ví dụ như Võ Đế thành Đỗ Long Dương, còn có vị khổ hạnh tăng ở phía tây, nữ nhân quý phái ở phương đông, đao khách phương bắc, một số đỉnh cấp cường giả ẩn nấp trong hư không…

Bọn hắn thấy được bên trong lôi phạt.

Năm ngón tay của Thiên Hư công tử vồ nhẹ một cái.

Lôi Long kia bị áp súc không ngừng thu nhỏ, hóa thành một con Lôi Xà, bị một luồng linh thức cực kỳ mạnh mẽ bao bọc, biến thành một viên cầu.

Khóe miệng tà dị của Thiên Hư công tử hơi nhếch lên, há miệng, viên cầu do lôi phạt biến thành bị hắn bỏ vào trong miệng.

Rất nhiều đỉnh cấp cường giả đồng loạt ngây ngốc.

Thiên kiếp… Bị ăn mất?

Khi ánh sáng giữa thiên địa được khôi phục lại, mây đen trên bầu trời cũng chậm rãi biến mất.

Chỉ thấy Thiên Hư công tử cười một tiếng.

Lui lại một bước.

Nghìn lưỡi đao bạc hội tụ, sắp xếp lại với nhau, hóa thành một chiếc xe lăn màu bạc.

Thiên Hư công tử lui một bước, ngồi trên xe lăn, áo đen trên người một lần nữa hóa thành màu trắng.

Thế nhân im tiếng.

Sau đó…

Sôi trào lên.

Trên Võ Đế thành, tiếng gầm thét của Đỗ Long Dương vang lên.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Thiên Hư?

Thiên Hư công tử ngày ngày bị hắn đánh đập, hắn lẽ nào không biết thực lực của Thiên Hư?

Hơn nữa, thủ đoạn của Thiên Hư, hắn đều rất rõ ràng.

Thương ý của Đỗ Long Dương sôi trào, cả người giận dữ đến cực điểm, thiên kiếp của hắn bị cướp, còn độ cái rắm thiên kiếp, cơ hội thành tiên làm tổ cứ như vậy trôi qua từ trước mắt.

Hắn sao có thể cam tâm?

Thân hình của Lục Phiên ngồi ngay ngắn trên Thiên Nhận Y.

Chậm rãi nở một nụ cười.

Ngón tay khẽ vuốt qua chỗ tay vịn, ba đóa hoa lửa nhanh chóng bắn ra, Phượng Linh kiếm mang theo khí tức cực kỳ nóng bỏng hiện lên.

Trước người Lục Phiên xuất hiện một bàn cờ.

Hắn khoan thai xắn tay áo, ngón tay kẹp quân cờ, bốn quân cờ màu đen trắng xuất hiện trên bàn.

Trong nháy mắt, trên xe lăn, có ánh sáng màu bạc hiện lên.

Hóa thành vô số đóa hoa sen tám cánh, xếp dày đặc trên bầu trời.

Mỗi một cánh hoa, đều có phù văn kỳ dị hiện lên.

“Càn Thiên, Hoán Trạch, Ly Hỏa, Chấn Lôi, Tốn Phong, Khảm Thủy, Cấn Sơn, Khôn Địa…” (TN : Bát quái)

Trong trời đất phảng phất có âm thanh của Đại Đạo đang ngâm tụng

Ở giữa tám cánh hoa chính là ba thanh Phượng Linh kiếm, nằm ở trung tâm giống như tim sen.

Oanh!

Thương ý của Đỗ Long Dương dâng lên, một thương đâm ra, hư không mơ hồ bị đâm ra một lỗ thủng.

Một thương kinh thế, va chạm cùng hoa sen tám cánh.

Lập tức…

Thân thể của Đỗ Long Dương bị hoa sen tám cánh mạnh mẽ đè ép trở về.

Trước Võ Đế thành.

Mặt đất nổ tung một hố sâu có hình dáng như một đóa hoa sen.

Trong hư không.

Một nghìn lưỡi đao bạc tiêu tán.

Nụ cười trên mặt Thiên Hư công tử đột nhiên biến mất, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi, lần nữa biến trở về màu trắng có vẻ âm nhu như lúc trước.

Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, đôi mắt chật vật mở ra.

Bỗng nhiên.

Có một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ dâng lên, xông thẳng lên trời.

Khổ hạnh tăng ở phương tây, cụt tay đao khách ở phương bắc, nữ nhân quý phái ở phương đông… Còn có Đỗ Long Dương sắc mặt tím bầm vì thẹn quá thành giận trước Võ Đế thành.

Trong nháy mắt, Thiên Hư công tử liền bị áp chế không thể động đậy.

Thân hình của Đỗ Long Dương nhanh chóng lướt qua hư không.

Xuất hiện trước mặt của Thiên Hư công tử.

Trong ánh mắt phảng phất phun ra lửa.

“Trả thiên kiếp cho ta! Trả cho ta!”

Đỗ Long Dương điên cuồng đưa tay bóp miệng của Thiên Hư công tử, ngón tay thò vào bên trong, cả người dường như muốn nổ tung lên.

Thiên Hư công tử bị các phương cường giả áp chế, bị Đỗ Long Dương móc miệng một hồi…

Cả người bối rối, không hiểu việc gì đang xảy ra.

. . .

Bắc Lạc, Hồ Tâm đảo.

Trên tầng hai của lầu các Bạch Ngọc Kinh.

Ánh mắt của Lục Phiên chậm rãi mở ra, trên người hắn đã bị tuyết trắng bao phủ một lớp khá dầy.

Đôi mắt triệt để mở ra, lớp tuyết trên người liền bị một luồng sức mạnh hòa tan, lập tức biến mất không còn một chút dấu vết.

“Hô…”

Hắn phun ra một ngụm trọc khí, trong hơi thở dường như còn mang theo sấm sét, làm cho không khí bị thổi tung lên, tạo thành một khoảng chân không.

Áo trắng trên người bay phần phật, thân hình của Lục Phiên dựa vào xe lăn, hắn há miệng, một viên lôi châu bị hắn phun ra.

Sau khi phun ra viên lôi châu, dường như Lục Phiên có mấy phần suy yếu.

Không chỉ vì linh thức bị tiêu hao, còn là vì sử dụng một giọt Thần Ma huyết, làm cho thể lực bị hao tổn.

“Tuy nhiên, tất cả đều đáng giá.”

Lục Phiên cười cười.

Bàn tay khẽ bóp viên lôi châu.

Bên trong có một con tiểu Long do tia chớp biến thành, đang không ngừng tản ra khí tức bản nguyên.

“Không thua thiệt…”

Ánh mắt của Lục Phiên càng ngày càng sáng.

So với đỉnh cấp trung võ thế giới mà Lục Phiên vừa đi, Ngũ Hoàng đại lục thật sự quá yếu ớt.

Có thể nói, hoàn toàn không phải cùng một đẳng cấp.

Trong đó, nguyên nhân rất lớn là do sự cách biệt giữa hai cái bản nguyên.

Tuy nhiên… Bây giờ, đã có biện pháp bù đắp sự chênh lệch này.

Đương nhiên, mọi việc phải chậm rãi mưu đồ.

Hắn giơ tay khẽ ngoắc.

Mặt nước của Bắc Lạc hồ lập tức bị tách ra hai bên.

Tiểu Ứng Long đang thảnh thơi ngửa mặt nằm trên Bắc Lạc hồ, lập tức sững sờ, nước dưới thân biến mất, toàn bộ thân hình nhanh chóng rơi xuống.

TN: Vậy là hàng loạt nhân vật mới xuất hiện rồi :DD Chuẩn bị chuyển map, cầu kim phiếu để team có tinh thần dịch hơn lt;3 lt;3 lt;3

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right