Chương 285: Lôi phạt sao lại có tới tam trọng?

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,841 lượt đọc

Chương 285: Lôi phạt sao lại có tới tam trọng?

Chương 285: Lôi phạt sao lại có tới tam trọng?

Dịch: Nguyễn Anh Hùng

Bắc Lạc, Hồ Tâm đảo.

Tầng hai Bạch Ngọc Kinh.

Lục Phiên ngồi trên xe lăn, gió thổi nhè nhẹ, làm tóc và áo hắn khẽ bay trong gió.

Toàn bộ Bắc Lạc thành dường như đã bị mây đen bao phủ.

Hết thảy cư dân trong thành đều có cảm giác rất ngột ngạt, không ít người hoảng sợ thậm chí trốn về trong phòng của mình.

Có hài đồng nhìn bầu trời qua ô cửa sổ, có thể thấy phía trên bầu trời, có một cái lôi trì đang cuộn trào, vô số tia sét trong đó đang huyên náo, sôi sục.

Luồng sấm sét đầu tiên từ từ giáng xuống.

Bầu trời tăm tối tràn đầy mây đen, trong một khoảnh khắc, chói sáng rực rỡ.

Sáng chói, chói mắt, sáng lòe!

Tây Sơn.

Bạch Ngọc tháp.

Khổng Nam Phi uống một ngụm rượu lớn, cổ họng nhấp nhô.

Hắn dường như muốn có thêm sự can đảm để đối kháng với lôi phạt!

Đối mặt với luồng sét mạnh mẽ giáng xuống.

Khổng Nam Phi cười lớn, quát to một tiếng, ném vò rượu trong tay qua một bên.

Nhưng mà. . .

Một tiếng nổ vang lên, vò rượu ngay lập tức nổ tung ra, vô số rượu bị bốc hơi, kế tiếp là mùi rượu tràn ngập trong không khí.

Nho sam trên người Khổng Nam Phi không gió mà bay.

Hắn hé miệng, trong miệng có âm thanh huyền bí vang lên, như tiếng chuông cổ được rung vang.

Một thanh kiếm nhỏ màu trắng được hình thành từ Hạo nhiên khí xuất hiện, lao vụt về luồng sét trên bầu trời, sấm sét và kiếm trắng va chạm với nhau.

Trước khi Khổng Nam Phi vào Bắc Lạc thành, thực lực của hắn cũng không mạnh, thậm chí, có thể nói là còn yếu.

Yếu hơn không ít so với Bá Vương cùng với Nhiếp Trường Khanh.

Dù sao, hắn chỉ mới vào Thể Tàng cảnh, thậm chí là sau khi thiên địa biến đổi, mới vào Thể Tàng.

Thế nhưng sau khi vào Bắc Lạc thành, hắn tiến vào Thí Luyện tháp, đạt được 《 Chính Khí ca 》 do Lục Phiên tặng, lại có được cảm ngộ bản nguyên.

Liên tục đột phá, nhanh chóng thối luyện xong ngũ tạng, lại nhờ 《 Chính Khí ca 》 trợ giúp, thuộc tính linh khí của hắn đã vô cùng rõ ràng, đó là thuộc tính của Hạo nhiên chính khí, cho nên, hắn đã giảm bớt được quá trình diễn hóa thuộc tính.

Kế tiếp lại nhận được ban thưởng từ tầng thứ năm, cảm ngộ Thiên Đạo bản nguyên, cảnh giới một mạch tăng lên, đã đột phá, bước vào Thiên Tỏa cảnh.

Cảnh giới của hắn tăng lên quá nhanh.

Thế nhưng khi Khổng Nam Phi đối mặt với lôi phạt, lại không sợ hãi chút nào.

Đương thời ngoại trừ Lục Bình An ra, hắn là người thứ nhất độ kiếp, nhưng hắn không lo lắng.

Hắn là nho sinh, hắn là người đọc sách, hắn có chút cuồng.

Lữ Động Huyền và Công Thâu Vũ đứng lặng ở phía xa, nhìn Khổng Nam Phi vừa độ lôi kiếp vừa cười, bọn họ hơi hốt hoảng.

Loáng thoáng ở giữa, bọn hắn giống như đang thấy được hình ảnh lúc còn trẻ của Khổng Tu.

Tùy ý như thế, buông thả như vậy, dám cười người trong thiên hạ.

Hạo Nhiên kiếm màu trắng va chạm với lôi đình.

Một tiếng vang thật lớn.

Mặt đất bị nổ thành một cái hố sâu, vô số tuyết trắng bay tán loạn.

Khổng Nam Phi kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể bay vào trong hố.

Có máu tươi phun ra.

Hạo Nhiên kiếm tán đi.

Người xung quanh đều hít một hơi lạnh.

Bàn tay của Nhiếp Trường Khanh vô ý thức đặt lên trên chuôi đao, sắc mặt cực kỳ căng thẳng.

Bá Vương cũng chăm chú nhìn chằm chằm.

Trong hố sâu.

Khổng Nam Phi lung la lung lay đứng lên, nho sam của hắn đã bị nhuốm máu, từng giọt máu từ trong miệng trong mũi tràn ra.

Chỉ một luồng lôi phạt…

Suýt chút nữa đã hủy diệt Khổng Nam Phi!

Phía trên Bạch Ngọc Kinh.

Tay Lục Phiên gõ nhẹ trên tay vịn, kết quả lần đầu đối kháng lôi kiếp của Khổng Nam Phi, đúng như trong dự liệu của Lục Phiên.

Trên mặt Lục Phiên không có thay đổi chút nào.

Thậm chí khuôn mặt của hắn, có chút lạnh lẽo.

“Thiên Tỏa, không phải Kim Đan, đây chính là cảnh giới riêng mà ta lập ra, người dám đi con đường Thiên Tỏa, sẽ phải tiếp nhận lôi phạt mạnh hơn, chịu nhiều đau đớn hơn.”

“Nếu đã dám quyết định phá Thiên Tỏa, vậy thì phải chịu chấp nhận kết cục sau khi thất bại.”

Lục Phiên từ từ nói.

Hắn tự nói một mình.

Khổng Nam Phi nhanh chóng quyết định trùng kích Thiên Tỏa cảnh, đây là việc Lục Phiên chưa dự kiến tới.

Qua loa như vậy sao?

Đang xem thường việc tu hành sao?

Lục Phiên dựa vào ghế dựa, nhàn nhạt nhìn, thậm chí. . . Có chút hờ hững.

Dù cho Khổng Nam Phi bị lôi phạt đánh chết, hắn cũng sẽ không ra tay.

Dù sao thì đây là kết quả mà Khổng Nam Phi tự chọn.

Đánh vỡ quy tắc, tự nhiên sẽ phải trả giá đắt.

Nhị trọng lôi phạt là bản cắt xén từ tam trọng lôi phạt, tổng cộng có ba luồng lôi đình, uy lực đã yếu hơn rất nhiều.

Trong hố tuyết tại Tây Sơn.

Khổng Nam Phi đứng lên, máu tươi không ngừng nhỏ xuống.

Chặn!

Hắn không có chết!

Mọi người xung quanh đều thở ra một hơi.

Không ít tu hành giả còn thấp giọng reo hò.

Khổng Nam Phi đối mặt với lôi phạt, không sợ hãi chút nào, thậm chí có thái độ buông thả cười to, giống như đang chống lại vận mệnh, việc này làm bọn hắn bị cảm động lây.

“Độ kiếp thành công sao?”

“Không hổ là cháu trai của phu tử, quả nhiên dám đi trước thiên hạ!”

“Vị tu hành giả Thiên Tỏa cảnh đầu tiên trong thiên hạ, sắp xuất hiện sao?”

Tu hành giả xung quanh đều kinh hỉ, thấp giọng nói.

Tuy nhiên, khác với tu hành giả bình thường còn đang kinh hỉ, Nhiếp Trường Khanh, Ngưng Chiêu và một số tu hành giả Thể Tàng cảnh khác thì vẫn còn rất căng thẳng.

Cường độ linh hồn của bọn hắn mạnh hơn tu hành giả bình thường rất nhiều nên bọn hắn có khả năng cảm thụ được, cái lôi trì chứa đầy lôi phạt trên bầu trời kia, không chỉ không có tán đi, uy thế… Ngược lại càng ngày càng mạnh hơn!

Lôi phạt này… Không chỉ có một luồng!

Ánh mắt của Ngưng Chiêu trở nên đờ đẫn, lúc trước công tử chịu lôi phạt, không phải chỉ một lần là xong sao?

Vì cái gì. . . Lôi phạt của Khổng Nam Phi lại nhiều hơn?

Là bởi vì Khổng Nam Phi mạnh hơn công tử sao?

Không có khả năng, thực lực của công tử, mạnh hơn Khổng Nam Phi nhiều lắm.

Ngưng Chiêu hết sức nghi hoặc.

Bỗng nhiên, nàng nghĩ tới điều gì đó, trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Nàng nhìn tầng mây và lôi trì, liền hiểu rõ.

Lúc trước công tử độ kiếp, giống như là đánh tan cả mây sét trên trời.

Mây và sét đều đã tán đi hết thì lôi phạt sao lại có thể tiếp tục hạ xuống được?

Khổng Nam Phi xóa đi máu tươi bên mép, ánh mắt vô cùng căng thẳng. . .

Lôi phạt, đây là lôi phạt. . .

Thật mạnh a!

Khổng Nam Phi thở ra một hơi, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tầng mây, vui mừng không sợ.

“Lại đến!”

Khổng Nam Phi gầm nhẹ.

Lôi trì bên trong ấp ủ lôi phạt, lại lần nữa hạ xuống.

Một luồng lôi điện thẳng tắp lao xuống nhanh như chớp.

Không khí cũng tràn ngập mùi khét, Khổng Nam Phi hé miệng, Hạo nhiên khí hội tụ trên người hắn, chỉ tay về bầu trời phía xa, ngâm một bài thơ.

Hạo nhiên khí liền biến thành một cái lá chắn chắn trước người hắn.

Nhưng mà.

Lôi đình nện xuống, Hạo nhiên khí giống như bị nổ tung ra.

Thân thể Khổng Nam Phi phải gánh chịu lôi phạt.

Xì xì xì!

Dòng điện chạy qua thân thể của hắn, đi vào lục phủ ngũ tạng.

Nếu không phải hắn đã rèn luyện Thể Tàng, lôi đình này có khả năng sẽ chấn vỡ tâm mạch của hắn, khiến hắn chết ngay tại chỗ.

Mọi người xung quanh vốn đang reo hò vui vẻ bỗng ngây dại ra.

Nhìn Khổng Nam Phi lại lần nữa bị lôi đình bổ trúng, bọn hắn cảm thấy máu thịt Khổng Nam Phi trở nên trong suốt, dường như có thể nhìn xuyên qua được, thấy được cả xương trắng bên trong người hắn.

Lôi đình tán đi.

Tuyết trên mặt đất đều đã bị cháy đen, tan ra.

Sợi tóc của Khổng Nam Phi phả ra khói xanh, hai chân hắn như nhũn ra, quỳ một chân trên đất.

Linh khí trong khí đan cũng phun trào, linh khí cũng hội tụ trên đỉnh đầu của hắn, hắn phải nhanh chóng khôi phục lại trạng thái của mình.

Sau khi kháng cự được luồng sấm sét thứ hai, hắn vẫn không có mừng rỡ chút nào.

Nội tâm của hắn có chút hoảng.

Mây đen trên bầu trời còn chưa tán đi.

Còn đang chuẩn bị cho đợt lôi phạt thứ ba!

Chết tiệt… Vì sao lại có lần thứ ba!?

Khổng Nam Phi nuốt nước miếng một cái, da của hắn đã bị cháy đen, sắc mặt ảm đạm.

Chủ quan. . .

Hắn vốn cho rằng lôi phạt chỉ có một lần, nhưng hắn sai.

Lục Phiên từng nói qua, Thiên Tỏa cảnh mạnh hơn Kim Đan cảnh, không nghĩ tới, ngay cả độ khó của lôi phạt, cũng cao hơn.

Lữ Động Huyền vuốt dây chuyền vàng, bên cạnh hắn, Công Thâu Vũ tay chắp sau lưng.

Bọn hắn thấy được trạng thái của Khổng Nam Phi, lắc đầu cảm khái, giống như là có chút tiếc nuối.

“Đứa nhỏ Khổng Nam Phi này. . . Chịu áp lực quá lớn.”

“Lão Khổng chết, dường như đặt toàn bộ sự hung thịnh của Nho giáo lên trên người hắn, cho nên, hắn có chút bức thiết, có chút nóng nảy. . .”

“Thế nhưng, tu hành thì không được vội vàng.”

Lữ Động Huyền thở dài.

Bọn họ đều là Bách gia chư tử đời trước, vì vậy bọn họ thấy được cái bóng của Khổng Tu trên người Khổng Nam Phi.

Thấy được Khổng Nam Phi quật cường.

Lữ Động Huyền và Công Thâu Vũ liếc nhau một cái, hai vị lão giả quay đầu, nhìn về Bắc Lạc hồ.

“Công tử hẳn là cũng đã nhìn ra. . .”

“Công tử không ra tay sao?”

Công Thâu Vũ nói.

Lữ Động Huyền cầm dây chuyền vàng trên cổ, cười cười, nếp nhăn trên mặt hoàn toàn chồng chất lên nhau.

“Ra tay?”

“Lão hủ có cảm giác, công tử tuyệt đối sẽ không ra tay.”

Lữ Động Huyền nói.

Công Thâu Vũ kinh ngạc, liếc mắt nhìn Lữ Động Huyền, nghi ngờ nói: “Sao lại vậy?”

“Công tử mặc dù tính tình không được tốt cho lắm, nhưng, kỳ thật thì hắn mặt lạnh tim nóng, công tử hẳn là cũng sẽ không thờ ơ ngồi nhìn một vị đỉnh cấp Thể Tàng cảnh bị lôi phạt đánh chết tại trước Thí Luyện tháp a? Nếu để chuyện như vậy xảy ra. . . Người trong thiên hạ sẽ nói Bạch Ngọc Kinh như thế nào?”

Lữ Động Huyền nở nụ cười.

Nhìn về phía nơi xa, thấy Khổng Nam Phi bị lôi phạt đánh cho tan nát, lắc đầu nói: “Tất cả những thứ này. . . Đều là do hắn tự làm tự chịu.”

“Mà Công Thâu lão đầu. . . Ngươi cảm thấy công tử là người để ý tới ánh mắt của người trong thiên hạ sao?”

“Lòng công tử tuy muốn giúp đỡ cả thiên hạ mạnh lên, thế nhưng. . . Hắn sẽ không bị người trong thiên hạ ảnh hưởng, loại người này, mới là đại năng chân chính.”

Lữ Động Huyền nói.

Công Thâu Vũ lườm Lữ Động Huyền, khóe miệng giật một cái.

“Lão Lữ, ngươi nói hơi quá a.”

Lữ Động Huyền cười lạnh, nhưng cũng lườm lại Công Thâu Vũ.

Linh thức của công tử ở khắp mọi nơi, toàn bộ ngóc ngách trong Bắc Lạc thành, công tử đều có cảm ứng.

Hắn chửi một câu, trong lòng công tử tất nhiên sẽ có cảm giác.

Hắn dám mắng sao?

Hắn dám sao!?

Công Thâu Vũ sắc mặt cứng đờ, dường như đoán được tâm tư của Lữ Động Huyền.

Cười ha ha.

“Ngươi nói công tử lòng mang thiên hạ là xem thường công tử sao?”

“Công tử lòng dạ rộng lớn, há lại để cho lão già như ngươi có thể xem thấu?”

Công Thâu Vũ nói.

Sau đó, hai người ngầm hiểu với nhau, không nói nữa, nhìn về phía hố sâu.

Khổng Nam Phi đứng trong hố, ho ra máu, máu bắn tung tóe khắp nơi, nhuộm đỏ cả nho sam trên người hắn, hắn nhìn lên bầu trời, không có lùi lại dù nửa bước.

Nơi xa.

Mạnh Hạo Nhiên trợn tròn mắt.

Hắn phát hiện sư phụ của mình, giống như không chịu nổi lôi phạt này.

Mà lôi phạt này, một luồng rồi lại một luồng, cũng không biết sẽ hạ xuống mấy lần, sư phụ mình. . . Sợ là sẽ phải bị đánh chết a.

Làm sao bây giờ?

Mạnh Hạo Nhiên cực kì lo lắng.

Bá Vương đứng lặng yên, hắn thở gấp, đôi mắt hắn lại sáng lên!

“Lôi phạt thật mạnh mẽ!”

“Tuy nhiên. . . Nếu là ta, cũng có thể chịu được!”

Bá Vương nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên cánh tay nổi lên.

Hắn hết sức tự tin với lực phòng ngự của mình.

Hắn từng chịu đựng đánh đập, sức phòng tốt hơn Khổng Nam Phi rất nhiều!

Hắn. . . Có kinh nghiệm!

Đạm Đài Huyền thì đã sớm sợ ngây người, đây là thiên uy a, tu hành giả mạnh mẽ, chẳng lẽ đều phải chịu đựng thiên phạt mới có thể phá cảnh sao?

Khi mọi người còn đang suy nghĩ.

Luồng lôi phạt thứ ba lại rơi xuống.

Một tiếng sấm kinh thiên vang lên, tường thành nguy nga trong tích tắc như muốn sụp đổ!

Một luồng lôi đình thẳng tắp từ trên trời nhanh chóng lao xuống, trong mơ hồ, có sóng khí vô hình được phóng thích ra!

Rầm rầm rầm!

Từng vòng sóng khí lan tỏa.

Lông tơ toàn thân của Khổng Nam Phi đều dựng thẳng, hắn cảm thấy thấy thân thể mình lạnh như băng.

Luồng lôi phạt này, khiến cho hắn cảm thấy khí tức tử vong!

“Không!”

Nơi xa, Mạnh Hạo Nhiên rống lên.

Ba con gà trong vạt áo của Bạch Thanh Điểu cũng ngẩng đầu lên, quá kinh khủng.

Nghê Ngọc ôm nồi đen, cũng có chút e ngại.

Toàn bộ thiên địa, yên tĩnh không một tiếng động.

Chỉ còn lại tiếng thở gấp của mọi người.

Trong hố sâu.

Khổng Nam Phi ngẩng đầu lên, hắn bỗng nhiên khẽ nở nụ cười.

Nụ cười có mấy phần đắng chát.

Hắn quá tự cao, cũng quá vội vàng, hắn muốn bước vào Thiên Tỏa cảnh, trở thành người đầu tiên bước vào Thiên Tỏa cảnh đương thời trừ Lục thiếu chủ.

Hắn muốn Hạo Nhiên tông trở thành một thế lực tu hành không kém gì Bạch Ngọc Kinh.

Hắn muốn tái hiện sự vinh quang của Nho giáo như lúc phu tử còn sống.

Ánh mắt Khổng Nam Phi có chút mông lung.

Trước mắt hắn hiện lên hình ảnh.

Dường như hắn lại về tới thư các.

Thời điểm đó hắn còn nhỏ, trời tối đêm đen, hắn vẫn đốt nến lên, tại dưới ánh nến, gật gù đắc ý quật cường đọc sách.

Lúc phu tử trở về, gương mặt non nớt của Khổng Nam Phi ngẩng lên, muốn phu tử khen ngợi hắn, nhưng mà, phu tử lại không khen hắn một câu.

Lại chỉ vuốt đầu hắn, nói với hắn.

“Cơm phải ăn từng miếng một, sách phải đọc từng quyển một, không nên gấp.”

Không nên gấp.

Đôi mắt Khổng Nam Phi thư thái trở lại.

Hắn lắc đầu tự cười chính mình.

Đặt mông ngã ngồi trên mặt đất, ngửa đầu, trong miệng bắt đầu chầm chậm tụng niệm, hắn tụng niệm rất chậm, từng chữ đều tụng niệm hết sức rõ ràng, mồm miệng thư thái.

“Thiên địa có chính khí. . .”

Khi hắn tụng niệm.

Trên đỉnh đầu, hạo nhiên chính khí tỏa ánh sáng sáng ngời, không ngừng chuyển động, từ vô hình đến hữu hình.

Hạo nhiên chính khí dưới sự dẫn dắt của Khổng Nam Phi, lại hóa thành một dòng nước nhỏ, giống như một con sông nhỏ đang lao nhanh.

Chính Khí Trường Hà!

Đây là thủ đoạn hắn hiểu ra sau khi diễn hóa thuộc tính thành công.

Miệng lưỡi lưu loát, Hạo nhiên chính khí hóa thành sông!

Nghe Khổng Nam Phi tụng niệm, mọi người mơ hồ cũng cảm thấy một cỗ sức mạnh to lớn tràn ngập Hạo nhiên chính khí.

Lôi đình đập trúng dòng sông chính khí.

Thân thể Khổng Nam Phi chịu đựng.

Mặt đất dưới chân hắn lõm xuống dưới, vô số tuyết trắng bị bốc hơi thành nước.

Tuy nhiên, hắn vẫn quật cường ngẩng đầu, từ từ tụng niệm.

Khi hắn tụng niệm, dường như hắn thấy được bên trong dòng sông hạo nhiên chính khí, có một khuôn mặt, đang mỉm cười nhìn hắn.

Khổng Nam Phi ngơ ngác nhìn khuôn mặt kia.

Ánh sáng chói mắt bắt đầu mờ dần.

Mọi người cuối cùng cũng nhìn thấy hình ảnh trước mắt. . .

Trên bầu trời, mây đen biến mất.

Chỉ còn lại có Khổng Nam Phi cúi đầu ngồi khoanh chân trên mặt đất.

Toàn thân hắn đều cháy đen, hơi nóng tràn ngập.

Khí tức yếu ớt đến cực hạn, hơi thở mong manh, dường như chỉ cần một trận gió thổi qua, sẽ làm hắn sụp đổ.

Tất cả mọi người sợ ngây người, rất nhiều người không biết làm sao, mây đen. . . Cuối cùng biến mất.

Chuyện này. . . Khổng Nam Phi xem như vượt qua lôi phạt rồi sao?

Hắn sẽ trở thành Thiên Tỏa cảnh sao?

Tất cả mọi người đều thở gấp, trong đầu đều nghi hoặc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right