Chương 324: Chuyển dời Tàng Kinh các… trống không! (2)
Chương 324: Chuyển dời Tàng Kinh các… trống không! (2)
Dịch: Mèo Rừng
Thanh niên cười nói.
“Lưu lại đao, đảm bảo một mạng, thế nào?”
. . .
Tuyệt Đao môn, cấm địa sơn cốc.
Đây là một trận dày vò đối với Lý Tam Tư.
Nữ nhân trong sơn cốc này, chính là một ma nữ, tà ác, âm độc.
Tựa như một con độc xà dơ bẩn sống ở dưới hắc ám.
Đệ tử Tuyệt Đao môn bị dây leo khô buộc chặt, nữ nhân này, một ngày giết ba người, tựa như một ngày ăn ba bữa. Nàng hút khô tất cả huyết dịch của đệ tử Tuyệt Đao môn, làm cho đối phương tử vong, thủ đoạn ác độc vô cùng.
Lý Tam Tư bị treo ngược ở trên đỉnh hang núi, hắn nhìn thấy nữ nhân này giết từng tên rồi lại từng tên đệ tử Tuyệt đao môn, nội tâm hắn từ lúc ban đầu là run rẩy, đến cuối cùng là tuyệt vọng.
Đợi cho toàn bộ đệ tử Tuyệt đao môn đều chết sạch, có lẽ lập tức đến phiên hắn.
Lý Tam Tư căn bản không biết tu vi của người này là thế nào?
Hắn chỉ cảm thấy nàng cường đại đến nỗi không cách nào chống lại, Thiên Tỏa?
Không, phải mạnh hơn so với Thiên Tỏa, thậm chí mơ hồ còn cho hắn một loại cảm giác khi đối mặt Bắc Lạc Lục thiếu chủ!
Ma nữ này, là cường giả cùng cấp bậc Lục thiếu chủ!
Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, Lý Tam Tư cũng hiểu rõ, nữ nhân này tựa hồ như bị phong khốn ở đây.
Khoảng thời gian Lý Tam Tư bị treo ngược trong này, ngoại trừ bên tai nghe được tiếng các đệ tử Tuyệt Đao môn hét thảm ra, chính là dò xét hết thảy mọi thứ trong sơn động.
Thể Tàng cảnh, rèn luyện ngũ tạng, ngũ tạng kỳ thật đối ứng với mắt, mũi, miệng,.. của con người.
Con mắt của tu hành giả Thể Tàng cảnh có khả năng xem rõ ràng hơn, nhìn ban đem không có vấn đề gì.
Mặc dù động quật tối tăm, thế nhưng, Lý Tam tư vẫn thấy rõ ràng rất nhiều thi cốt.
Những thi cốt này, có rất nhiều xương người, thế nhưng cũng có xương cốt của một số tiểu động vật, thậm chí còn có thi thể khô héo của rắn rết.
Quả nhiên nữ nhân ở trong sơn động này, dùng rắn rết sống qua ngày.
Đương nhiên, Lý Tam Tư cũng không có đồng tình nàng, dù sao… Rất nhanh, kết cục của hắn cũng không có sai biệt lắm so với những con rắn rết này.
Đợi cho vị đệ tử Tuyệt Đao môn cuối cùng chết thảm.
Bên tai của Lý Tam Tư trở nên thanh tịnh lên.
Bên trong hang động, chỉ còn lại tiếng thở dốc của nữ nhân kia, cùng với âm thanh dây leo di chuyển.
Cuối cùng.
Một khuôn mắt tràn đầy máu me xuất hiện ở trước mặt Lý Tam Tư.
Con mắt của nữ nhân kia tựa như là ánh nến trong đêm tối, bắn ra hàn mang lạnh lẽo khiến cho người ta lạnh thấu xương.
Nàng nhìn chằm chằm Lý Tam Tư, âm thanh quyến rũ mà êm tai.
“Ngươi không phải người của Tuyệt Đao môn…”
Lý Tam Tư khẽ giật mình, không nghĩ tới nữ nhân này còn hỏi hắn thay vì trực tiếp nhai nuốt.
“Ngươi bị Tuyệt Đao môn truy sát?”
Lý Tam Tư đang muốn mở miệng, lại bị nữ nhân kia đoạt trước.
“Túi da không tệ, hiếm lắm mới gặp được một tên kẻ thù của Tuyệt Đao môn…”
Nữ nhân mở miệng, móng tay hẹp dài cùng với bàn tay phủ đầy bùn của nàng nhẹ nhàng lướt lên trên khuôn mặt Lý Tam Tư.
Sắc mặt Lý Tam Tư trở nên cứng đờ.
Không phải vậy chứ.
“Ngươi muốn sống sao?”
Nữ nhân lại mở miệng nói, đầu lưỡi quanh quẩn xung quanh bờ môi.
“Nếu như có thể thì… Sống sót kỳ thật rất tốt.”
Lý Tam Tư nói.
“Muốn sống cũng được, đáp ứng bản cung một cái yêu cầu…”
Nữ nhân nói.
“Cô nương mời nói.”
Da mặt của Lý Tam Tư lắc một cái, nữ nhân này… Chẳng lẽ lòng mang ý đồ xấu?
“Cô nương?”
“Ha ha ha…”
“Nhìn cái túi da trẻ tuổi như ngươi cũng chỉ mới hai mươi tuổi, bản cung đã bị nhốt năm mươi năm trong cái động khô này! Còn cô nương? Ha ha ha…”
Nữ nhân cười ha ha, vô số cành khô đâm lên trên vách động, khiến cho đá vụn bị chấn động mà rớt xuống.
“Ta có thể thả ngươi ra ngoài, thế nhưng… Ngươi phải thay ta giết tên cẩu tặc Tuyệt Đao môn kia… Diệp Thủ Đao!”
Nữ nhân lạnh lùng như băng, nói.
Lý Tam Tư cảm nhận được một cỗ sát ý bàng bạc, cơ hồ muốn cho hắn nghẹt thở.
“Xin hỏi… Diệp Thủ Đao này là người phương nào? Tu vi ra sao?”
Lý tam Tư cảm giác mình cần phải hỏi một chút.
“Diệp Thủ Đao, Tuyệt Đao môn Môn chủ, chính là cái tên cẩu tặc ngụy quân tử gãy một cánh tay kia. Còn về tu vi của hắn, Nguyên Anh cực hạn, Anh Biến cảnh… Ngươi biết vì sao một tay của hắn một gãy sao?”
“Là bị bản cung cắn đứt!”
Nữ nhân cười lạnh nói.
Lý Tam Tư cảm giác thân thể có chút lạnh.
“Cô nương nói đùa… Bần đạo tu vi yếu đuối, nào đâu là đối thủ của Nguyên Anh cực hạn.”
Lý Tam Tư nói.
“Ta biết ngươi yếu, tuy nhiên… Căn cơ của ngươi quá tốt, nếu để cho Nguyên Anh ta mượn thân thể ngươi tu hành, thì có khả năng trợ giúp ngươi sớm ngày bước vào Nguyên Anh cảnh!”
Nữ nhân nói, nàng vừa nói, đầu lưỡi của nàng vừa quấn xung quanh bờ môi.
Lý Tam Tư chợt cảm giác linh hồn của mình trở nên lạnh như băng.
Nữ nhân này… Là muốn lấy thân thể của hắn làm lô đỉnh?
Con ngươi của Lý Tam Tư co rụt lại.
Linh khí đột nhiên vận chuyển, hóa thành một chiếc áo giáp linh khí, hắn muốn ra sức đánh cược một lần, cho dù chết, hắn cũng không thể chết… Không có tôn nghiêm như vậy!
“Ha ha ha…”
Tiếng cười quyến rũ của nữ nhân quanh quẩn giữa hang núi.
Sau một khắc.
Nũ nhân há hốc miệng, vô số máu tươi bắn ra, phun trào lên trên mặt Lý Tam Tư, bao bọc cả người hắn lại rồi cầm lên.
. . .
Đại Càn nữ quốc.
Một chiếc xe chở tù nhân chậm rãi di chuyển, chạy một đường trên đại lộ Hoàng thành Đại Càn nữ quốc.
Hai bên quan đạo, thì là quốc dân của Đại Càn nữ quốc, từng nữ nhân chỉ chỉ trỏ trỏ người ở bên trong xe chở tù nhân.
Bên trong xe chở tù nhân.
Sắc mặt của Đinh Cửu Đăng lạnh nhạt ngồi xếp bằng.
Hắn chấp tay hành lễ, vốn dĩ bị bắt, hắn còn có chút hoảng hốt.
Thế nhưng…
Sau khi sững sờ, hắn lập tức cảm thấy tẻ nhạt vô vị, cảm giác hoảng hốt cũng không cánh mà bay.
Xe ngựa lung la lung lay đi vào trong Hoàng thành.
Đinh Cửu Đăng biết mình mọc cách khó thoát.
Xung quanh xe chở tù nhân, vẻn vẹn tu hành giả Kim Đan cảnh đã có tới gần mười người, mà tu hành giả Trúc Cơ cảnh bằng với Thể Tàng, càng là hơn mười vị.
Đinh Cửu Đăng làm sao trốn?
Da đầu tróc hết, cũng trốn không thoát a.
Đinh Cửu Đăng ngẩng đầu ngắm trời, sắc trời có phần đẹp đẽ, xung quanh có từng con chim oanh chim yến.
Hắn khẽ thở dài một hơi.
Hắn… Thật sự quá thảm rồi.
. . .
Võ Đế thành, Tàng Kinh các.
Lục Phiên khống chế thân thể của Phong Nhất Lâu, quan sát Tàng Kinh các ở trước mặt.
Tàng Kinh các tổng cộng phân ra làm ba tầng, mỗi một tầng đều cất giấu lấy một đống quyển sách, mỗi quyển sách đều tản mát ra khí tức cổ lão, cũ nát.
Lục Phiên chắp tay, đi đến một cái giá sách, hắn không nhanh không chậm rút một phần thẻ tre ra.
Sau đó mở ra, chữ viết trên thẻ tre tựa hồ cũng có hơi mơ hồ, kiểu chữ viết này, Lục Phiên nhìn không hiểu.
Chuyện này có hơi khó khăn đây.
Thân thể Phong Nhất Lâu do Lục Phiên khống chế khẽ nhăn mày.
Nếu đọc không hiểu chữ viết, vậy thì vào Tàng Kinh các lại hoàn toàn vô dụng. Chuyện này cũng ảnh hưởng đến ý định muốn thông qua Tàng Kinh các để học tập, thậm chí là tới kế hoạch phát triển thế giới trung võ ban đầu của hắn.
Bỗng nhiên.
Lục Phiên nghĩ tới điều gì đó.
Thần tâm khẽ động, trong đôi mắt hắn có đường cong bắt đầu nhảy lên.
Hắn quét mắt nhìn vào từng hàng chữ viết, nhanh chóng đọc qua.
Sau đó, những chữ viết được ghi trên điển tịch, lập tức dồn dập bị Lục Phiên quét vào trong đầu, phản chiếu vào bên trong Truyền Đạo đài.
Bên trong Truyền Đạo đài.
Thân hình của Lục Phiên hiện lên, ngồi ngay ngắn ở trên bát quái trận đài.
Hắn vung tay lên, ba cái chân của Vạn Pháp Hồng Lô đập xuống ở chính giữa.
Sau đó, một phần rồi lại một phần điển tịch đã được quét hình rơi vào bên trong Vạn Pháp Hồng Lô.
Vạn Pháp Hồng Lô được thăng cấp đến cấp hai, rất nhanh thì phiên dịch xong những điển tịch này thành những chữ viết mà Lục Phiên xem hiểu, đồng thời áp súc nó trở thành một quyển sách, lơ lửng giữa không trung.
Trung tâm bát quái trận đài, khóe miệng của Lục Phiên nở ra một nụ cười hài lòng.
Đôi mắt của hắn lóe sáng lên, nhìn xem những quyển thư tịch lơ lửng giữa không trung, trong lòng chợt xuất hiện một cái ý nghĩ to gan.
Có lẽ…
Hắn có thể toàn bộ dời trống Võ Đế thành Tàng Kinh các.