Chương 342: Ta là Yêu Chủ. (1)
Chương 256: Ta là Yêu Chủ. (1)
TN: Cám ơn đạo hữu Hai21041990, tunguyen9090, Cbnn123456 đã đẩy kim phiếu!
Dịch: Mèo Rừng
Yêu, cái gì là yêu?
Thời điểm Lục Phiên mới vừa chuẩn bị tạo yêu, đã từng suy nghĩ qua vấn đề này.
Thế nhưng, vì lẽ Lục Phiên chưa có tiếp xúc với yêu, cho nên, hắn không thể nào ra kết luận được.
Có một sợi linh thức tồn tại ở bên trong Tiểu Lục Phiên do linh dịch ngưng tụ thành, sợi linh thức này, chính là nguyên nhân Tiểu Lục Phiên có thể duy trì lâu dài.
Thứ này cùng loại với phân thân.
Mà hiện tại, sợi linh thức này… Tựa hồ bị người theo dõi.
Thiên Yêu tháp.
Tòa tháp này đã tồn tại vô số năm tháng ở trên Thiên Nguyên đại lục. Thiên Nguyên đại lục đã từng có một đoạn lịch sử bị yêu tộc thống trị, sau này, yêu tộc phai mờ, có một tên yêu tộc đáng sợ bị phong ấn ở bên trong Thiên Yêu tháp.
Khi yêu tộc dừng bước ở bên trong Yêu Vực, thì Thiên Nguyên đại lúc mới khôi phục lại.
Con mắt được hình thành từ một ngọn lửa màu đen khổng lồ, hút Tiểu Lục Phiên vào trong Thiên Yêu tháp.
Có yêu khí ngút trời ở bên trong yêu trảo khổng lồ.
Soạt!
Dây sắt rung động, tựa như có lôi đình nổ vang.
Thân hình của Tiểu Lục Phiên trôi lơ lững ở trong tháp.
Yêu trảo to lớn bóp xuống.
Linh dịch nổ nát vụn.
Một sợi linh thức nổi bồng bệnh giữa không trung.
Trong bóng tối, có một con mắt mở ra, kèm theo đó là khí tức đáng sợ tản ra từ bên trong tròng mắt khổng lồ ấy.
“Linh thức! Linh thức của cường giả nhân tộc!”
Âm thanh lạnh lẽo khàn khàn mang theo vài phần sát ý vang lên.
Người, cũng chỉ là thức ăn của yêu mà thôi!
Tuy nhiên, đã từng là thức ăn, lại lật đổ ách thống trị của yêu, thậm chí còn phong ấn hắn ở bên trong Thiên Yêu tháp này.
Lời nói mang theo sát ý, và xen lẫn đôi phần hưng phấn.
Xiềng xích run run.
Tôn yêu tộc này nắm lấy sợi linh thức, yêu khí nuốt trời phun trào ra, tràn ngập vào bên trong sợi linh thức này.
Hắn dự định thuận theo sợi linh thức này, tìm đến bản thể của linh thức.
Cường giả nhân tộc đều cực kỳ cẩn thận, từ trước tới giờ không dám đưa linh thức để thăm dò bên trong yêu vực, bởi vì bọn hắn sợ hãi linh thức sẽ bị Yêu tộc khống chế, bị yêu tộc bên trong Thiên Yêu tháp chiếm cứ, luân lạc trở thành công cụ do yêu tộc điều khiển.
Những năm này, tồn tại ở bên trong Thiên Yêu tháp một mực muốn tìm nhưng không tìm được cơ hội, vậy mà hiện tại, cơ hội này xuất hiện!
Có một ngọn lủa màu đen tuyền tuôn ra rồi hóa thành một trận pháp ở giữa cuồn cuộn yêu khí.
Trận pháp kết nối lấy linh thức.
Vô số hình ảnh lấp lánh ở trước mặt tôn yêu tộc này.
. . .
Bắc Lạc.
Hồ Tâm đảo.
Lục Phiên dựa vào Thiên Nhận Y, lông mi hơi nhíu lại.
Bởi vì, hắn cảm giác được có một cỗ khí tức cường đại thuận theo linh thức mà phun trào tới.
Từ dây lưới tới đánh hắn?
Loại thủ đoạn này cũng có chút xảo diệu.
Lục Phiên còn chưa đi tìm hắn, đối phương lại đi tìm tới.
Lục Phiên mỉm cười, vừa vặn có thể thật tốt gặp thoáng qua tên gia hỏa dám bắt lấy linh dịch phân thân của hắn.
Linh thức phun trào.
Oanh!
Lục Phiên thần tâm khẽ động.
Trong đôi mắt hắn có đường cong nhảy lên.
Sau đó, tất cả mọi thứ trên Hồ Tâm đảo, đều xảy ra biến hóa ở trong đôi mắt của Lục Phiên.
Hết thảy đều tựa hồ bị ngăn cách, hóa thành thế giới ý thức.
Phía trên bầu trời, có mây đen cuồn cuộn kéo tới.
Trên mây đen, có lão giả đứng lặng.
Đó là một vị lão giả trên 80 tuổi, mặt mũi tràn đầy nếp nhăn già nua, hắn còng lưng, chống một cây quải trượng, nhìn sơ thì thấy vô cùng bình thường, thế nhưng lão giả,bình thường như vậy, lại cuốn theo khói đen vô cùng vô tận.
“A, lại là một tên nhóc con!”
“Khó trách dám đưa linh thức vào bên trong Yêu Vực…”
“Xem ra, ngươi hẳn là thiên tài đỉnh cấp của Nhân tộc nhỉ, khống chế thiên tài, mới thú vị!”
Âm thanh khàn khàn vang lên, lão giả trên 80 tuổi thật đúng là toát ra nụ cười.
Lục Phiên bình tĩnh nhìn lão giả này.
“Yêu?”
“Cái gì là yêu?”
Lục Phiên hỏi.
Vấn đề được hỏi này, ngược lại để cho lão giả hơi sững sờ.
“Tựa như ngươi hỏi cái gì là người vậy… Lão phu nên trả lời như thế nào đây?”
“Yêu có yêu khí, người tu linh khí… Có lẽ đây cũng là một loại phân biệt.”
Lão giả nói.
Lục Phiên khẽ vuốt cằm, “Đã hiểu.”
Yêu khí, cùng linh khí khác nhau sao?
“Tựa như người không thể nào sinh tồn ở nơi có yêu khí nồng đậm, mà yêu cũng không cách nào sinh tồn ở nơi có nồng đậm linh khí vậy, cho nên, yêu nếu muốn sinh tồn, phải cải tạo hoàn cảnh…”
Lục Phiên tiếp tục trầm tư.
Lão giả trên 80 tuổi không kiên nhẫn.
Chuyến đi lần này của hắn, không phải là cùng tên ranh con này nghiên cứu đạo lý cùng thảo luận xem yêu và nhân.
Hắn tới là vì khống chế Lục Phiên.
Oanh!
Yêu khí quanh thân lão giả trên 80 tuổi trở nên đại thịnh, mặc dù chỉ là linh thức tranh phong, thế nhưng, loại tranh phong này cực kỳ hung hiểm.
Quái trượng của lão giả trên 80 tuổi bỗng nhiên đập lên mặt đất, sau đó bỗng nhiên chợt vụt về phía Lục Phiên.
Khí tức của lão giả này rất mạnh, linh thức cũng vô cùng cường hãn.
“Ngươi tên là gì?”
Đối mắt với sự tàn bào từ lão giả trên 80 tuổi, yêu khí ngút trời này.
Lục Phiên nhàn nhạt hỏi.
Bạch Ngọc Kinh lầu các tầng hai, thân thể ngồi ngay ngắn trên xe lăn của Lục Phiên có linh khí mông lung mờ mịt.
“Ranh con, không xứng biết danh hiệu của lão phu!”
Lão giả trên 80 tuổi khàn khàn giọng nói.
Sau tức khắc, quải trượng của hắn chợt quất về phía Lục Phiên, cây quải trượng này có hiệu quả đánh linh thức.
Bàn tay của Lục Phiên kết ấn, sau đó, lập tức có trận pháp mông lung khuếch tán ra từ phía dưới xe lăn.
Lục Phiên gọi Phượng Linh kiếm.
Phượng Linh kiếm sắc bén tựa như là một ánh lửa búng cháy, xuyên qua hư không, đụng vào quải trượng của lão giả.
Oanh!
Gió Lốc Linh Hồn vô hình khuếch tán ra.
Quải trượng của lão giả nổ nát vụn.
Sắc mặt của Lục Phiên cực kỳ lạnh nhạt, ngón tay của hắn gõ nhẹ lên trên xe lăn, sau đó có rất nhiều lưỡi đao phi độn mà ra.
Rồi kế tiếp hóa thành một đóa hoa sen nở rộ lưỡi đao bạc ở trong hư không, ngay lập tức bao phủ lão giả lại.
“Lưu lại đi, để cho ta nghiên cứu một chút.”
Lục Phiên nghiêm túc mà chân thành nói.
Lão giả có chút kinh sợ, hắn không nghĩ tới, linh thức của Lục Phiên vậy mà mạnh như vậy!
Thân thể của hắn bỗng nhiên biến đổi, nhân dạng biến mất không thấy gì nữa.
Kế tiếp đó, nửa người trên của hắn vậy mà hóa thành bộ dáng một con hùng sư, hắn há mồm phát ra tiếng sư hống.
Hắn muốn chấn vỡ linh thức của Lục Phiên.
Oanh!
Ngân Nhận Liên Hoa* va chạm cùng với lão giả biến thành sư yêu, tựa như có gợn sóng vô hình nổ tung.
(*Ngân Nhận Liên Hoa: Hoa sen được tạo thành từ lưỡi đao bạc; Liên Hoa = Hoa sen; Ngân = Bạc; Nhận: lưỡi đao.)
Ngân Nhận Liên Hoa chậm rãi chuyển động cùng nở rộ trên không trung, mơ hồ ẩn chứa lấy sự diệu kỳ cùng huyền bí từ trận pháp.
Sư yêu cảm giác có hơi không ổn, hắn muốn thu hồi linh thức.
Lục Phiên mạnh mẽ nằm ngoài sự dự đoán của hắn, nếu như tiếp tục tranh, không chừng, linh thức của hắn phải bị thương nặng.
“Nhận tộc vậy mà ra thiên tài bực này!”
“Đáng tiếc a… Dù ngươi có thiên tài đi chăng nữa, tu vi ngươi có cao hơn đi nữa, cũng vẫn sẽ làm áo cưới cho người khác! Tu vi của ngươi càng mạnh, đến lúc đó… Ngươi càng chết thảm!”
Lão sư yêu cười lạnh.
Lục Phiên khẽ giật mình, xem ra, lão sư yêu ngộ nhận hắn là cường giả Thiên Nguyên đại lục.
Từ lời nói này có thể nghe ra được chút gì đó, quả nhiên Thiên Nguyên đại lục tồn tại đại âm mưu.
Có người đang tính kế hết thảy đỉnh cấp cường giả ở Thiên Nguyên đại lục.
Là bá chủ vị diện của Thiên Nguyên đại lục sao?
Lục Phiên một mực không biết tên bá chủ vị diện ở nơi nào, hiện tại xem ra, bá chủ vị diện đang chuẩn bị một kế hoạch gì đó.
Lục Phiên cũng không có suy tư quá nhiều, thấy Lão sư yêu muốn chạy trốn, Lục Phiên lập tức gọi hai thanh Phượng Linh kiếm còn lại ra ngoài.
Trước người hắn đồng thời nổi lên Linh áp kỳ bàn.
Hạ xuống một quân.
Áp lực bàng bạc bỗng nhiên ép xuống linh thức của Lão sư yêu.
Cảm giác bất an trong lòng Lão sư yêu càng ngày càng kịch liệt, Lục Phiên mạnh nằm ngoài dự liệu của hắn.
Thiên Nguyên đại lục khi nào xuất hiện nhân vật đỉnh cấp như vậy!
Linh thức của Lão sư yêu muốn rút lui.
Tuy nhiên…
Chậm.
Lục Phiên xắn tay áo, rơi ba quân trên Linh áp kỳ bàn.
Lão sư yêu cảm giác như con đường cho linh thức rút lui tựa hồ bị phong tỏa.
Nếu như chờ thiếu niên kia hạ xong quân cờ, e là… Hắn đi không được.
Lão sư yêu liếc mặt nhìn Lục Phiên thật sâu.
Thiếu niên nhân tộc này còn đáng sợ hơn bên trong tưởng tượng của hắn.
Hắn quả quyết chặt đứt sợi linh thức này.