Chương 362: Đã rất lâu không gặp được đối thủ khiến cho ta đứng dậy. (2)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 749 lượt đọc

Chương 362: Đã rất lâu không gặp được đối thủ khiến cho ta đứng dậy. (2)

Chương 362: Đã rất lâu không gặp được đối thủ khiến cho ta đứng dậy. (2)

Dịch: ming ming

Cái tay mập mạp của Nghê Ngọc, cầm một viên lên, ngắm nhìn hai đường đan vân ở phía trên viên đan, trên mặt lộ ra một nụ cười vui vẻ.

“Công tử, ta làm được rồi!”

Nghê Ngọc cầm lấy đan dược, hưng phấn nhảy ào lên!

“Lão Cảnh, tiếp đan!”

Nghê Ngọc nhìn về phía Cảnh Việt bị sét đánh tới cả người đang bốc khói xanh kia.

Đem viên Thối Thể đan đầu tiên trong tay ném mạnh về phía Cảnh Việt!

Con mắt Cảnh Việt bỗng nhiên sáng lên.

Hắn giơ tay lên, chụp lấy Thối Thể đan, viên đan dược vẫn còn hơi nóng, khiến cho máu trong toàn thân Cảnh Việt như sôi sục lên.

Hắn cực kỳ cẩn thận cầm lấy viên đan, không hề liếm.

Mà một ngụm nuốt vào.

...

Loạt xoạt loạt xoạt…

Vết nứt của bản nguyên càng lúc càng lớn.

Giống như nửa người của thân ảnh đó đang từ bên trong bản nguyên cầu chui ra.

Lục Phiên ngồi ngay ngắn trên Thiên Nhận Y, bình thản nhìn thân ảnh chui ra từ trong bản nguyên cầu.

“Ngươi lại uy hiếp ta.”

Lục Phiên thản nhiên nói.

“Ngươi đã uy hiếp ta ba lần rồi…”

“Uy hiếp ngươi thì sao? Ngươi chắc hẳn cũng phải hiểu rõ, kết cục của ta hôm nay, cũng có thể là kết cục của ngươi mai sau…” Thân ảnh đó lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi tội tình gì làm khó ta!?”

Đám người Đỗ Long Dương, Nữ Đế đều nhìn chằm chằm thân ảnh bước ra từ trong bản nguyên.

Bỗng nhiên.

Đỗ Long Dương hít sâu một hơi, hắn nhận ra thân ảnh này.

“Ngươi là…”

“Người sáng lập Khổ Phật tự!”

Không chỉ là Đỗ Long Dương, mấy người Nữ Đế, Thiên Hư công tử cũng đã nhận ra thân ảnh chui ra từ bản nguyên cầu.

Bây giờ bọn hắn mới hiểu ra, vì sao Viên Thượng đại sư dù không có ấn ký của tiên nhưng vẫn giúp tiên hại bọn hắn.

Thì ra, cái gọi là tiên… Chính là người sáng lập ra Khổ Phật tự, Khổ Đồ cao tăng!

“Ngươi không phải đã vẫn lạc trong cuộc bạo động của yêu tộc vào tám trăm năm trước sao?!”

Đỗ Long Dương không tin vào mắt mình.

Loạt xoạt loạt xoạt…

Nước bản nguyên không ngừng nhỏ xuống.

Tên đầu trọc chui ra từ bên trong bản nguyên cầu, tiếng cười nhàn nhạt vang lên quanh quẩn giữa đất trời.

“Vẫn lạc?”

“Bản tôn… Bất tử bất diệt.”

“Chỉ một Yêu vực cỏn con, há có thể diệt được ta? Đó chỉ là bước đầu tiên trong bàn cờ của ta mà thôi.”

Khổ Đồ nói.

“Ngươi thật tàn nhẫn! Bao nhiêu Đại Phật của Khổ Phật tự đều đã bị ngươi mưu hại, ngay cả người của mình cũng không tha, ngươi thật quá nhẫn tâm!”

Nữ Đế đầu tóc bù xù, trong lòng nguội lạnh nói.

“Vì hùng đồ bá nghiệp, vì sự siêu thoát chân chính… Cái chết của bọn họ là rất đáng giá.”

Cả người Khổ Đồ đều đã bước ra khỏi bản nguyên cầu.

“Ta kêu ngươi đừng hút nữa!”

Khổ Đồ nhìn về phía Lục Phiên, tức giận.

Bởi vì, Lục Phiên nhân lúc hắn và bọn người Đỗ Long Dương nói chuyện với nhau, hút một cách cực kỳ hăng hái.

Lục Phiên cười cười.

Thật sự không hút nữa.

Bởi vì, hút đủ nhiều rồi, ngay cả cái vị Tiên ẩn mình trong bản nguyên cầu cũng bị hắn hút ra luôn rồi.

Bản nguyên của Thiên Nguyên đại lục, chỉ trong nháy mắt, đã bị Lục Phiên hút đi một phần năm.

Khổ Đồ cũng không hề hoàn toàn đi ra ngoài, sau lưng hắn, có một nhánh giống như cuống rốn nối liền với cơ thể của hắn.

Khổ Đồ bước đi trên hư không, hắn một thân áo trắng, màu trắng từ tăng bào, thoáng nhìn qua có vài phần tinh khiết.

“Ngươi đây là tính luyện hóa toàn bộ bản nguyên của Thiên Nguyên đại lục… Tu vi và sức mạnh của những cường giả này, chỉ là để thôi hóa.”

Lục Phiên nói.

“Một khi ngươi luyện hóa thành công, Thiên Nguyên đại lục sẽ sập đổ, tu vi của ngươi cũng sẽ đột phá được gông xiềng.”

Lục Phiên nhìn chằm chằm Khổ Đồ, nói.

“Ta không hiểu, ngươi vì sao lại làm như vậy.”

Lục Phiên nghi hoặc hỏi.

Để sinh trưởng từ từ… Không tốt sao?

Tại sao lại phải dồn Thiên Nguyên đại lục tới bước đường cùng?

Khổ Đồ nhìn nhìn đám người Đỗ Long Dương, Nữ Đế, cười cười, cũng không hề giấu diếm.

“Bản nguyên tồn tại giữa trời đất, chỉ khi có được sự thừa nhận của bản nguyên mới có thể trở thành bá chủ vị diện… Vậy ngươi có biết, bản nguyên từ đâu tới?”

Khổ Đồ nhìn Lục Phiên, nói.

Lục Phiên không nói lời nào, một tay chống cằm,một bên suy ngẫm.

Sau đó, hơi do dự không chắn chắc lắm mà mở miệng: ”Cướp tới?”

Bản nguyên của hắn, thật sự là do cướp mà tới…

Khổ Đồ khựng lại.

Hơi cạn lời.

“Bản nguyên… Tới từ cao võ!”

Khổ Đồ nói.

Nơi xa, bọn người Đỗ Long Dương, Nữ Đế hít ngược một hơi sâu.

Đến từ… Cao võ?!

Cao võ thế giới sao?

Lông mày Lục Phiên khẽ nháy, cao võ?

Đây là lần đầu tiên hắn nghe được tin tức của thế giới cao võ.

Bản nguyên đến từ cao võ, đây là lần đầu Lục Phiên nghe thấy, nhưng đúng là năng lượng bản nguyên cao hơn cấp bậc đê võ và trung võ.

“Sự thành kính của ta, khiến ta liên lạc được với một vị Chân Phật của thế giới cao võ…”

“Ngài nhìn trúng lòng thành kính của ta, nhìn trúng thực lực của ta, nếu ta đột phá được Anh Biến, Ngài sẽ dẫn ta vào thế giới cao võ! Ta sẽ trở thành một sinh linh trong thế giới cao võ!”

Khổ Đồ cả mặt tràn đầy hưng phần nói.

“Nhưng quá khó đi, đột phá Anh Biến là chuyện vô cùng khó khăn…”

Khổ Đồ lắc lắc đầu.

“Ta đã tìm rất nhiều cách, ta thật ra không hề muốn phá hoại Thiên Nguyên, nhưng ta không còn cách nào khác, nếu như ta không hấp thụ năng lượng của bản nguyên, nếu ta không hấp thụ sức mạnh của các cường giả, ta không thể phá vỡ gông xiềng!”

“Không thể phá vỡ gông xiềng, ta không thể bước vào trong Phật giới cao võ chân chính!”

“Ta không thể bỏ lỡ cơ hội này… Các ngươi không thể hiểu được, khoảng cách giữa trung võ và cao võ quá lớn, chỉ có tiến vào cao võ, ta mới có thể chân chính siêu thoát! Mới có thể trở thành Chân Phật chí cao tại thượng!”

Khổ Đồ nói.

Hắn nhìn Lục Phiên, đôi mắt mang theo sự cuồng nhiệt.

“Ngươi sớm muộn cũng sẽ đối mặt với vấn đề này, tới lúc ngươi bốn phía đều bị kiềm hãm, bốn phương tám hướng đều là gông xiềng, ngươi rất muốn phá nát những gông xiềng đó, nhưng ngươi chỉ có thể bất lực… Vào lúc này, có một con đường thẳng dẫn tới cao võ đặt trước mặt ngươi, ngươi có thể cưỡng lại cám dỗ?”

Lục Phiên tay chống cằm, đôi mày nhíu lại, cuối cùng lắc lắc đầu.

“Ân… Xin lỗi, ta sẽ không gặp phải vấn đề này.”

“Ta cũng muốn gặp phải xông xiềng, nhưng… Khó quá a.”

Có thể sau khi luyện khí một trăm tầng sẽ có gông xiềng nhỉ…

Nhưng luyện khí một trăm tầng…

Lục Phiên cũng không biết đến năm nào tháng nào mới đạt tới.

Khổ Đồ: “...”

“Cho nên, ngươi bố trí cái cục thành tiên này, một lời nói dối thấu trời sao?”

Nữ Đế lạnh lùng nói.

Mẫu thân của nàng, Nữ Đế đời trước, đã chết thảm trong lúc độ kiếp phi thăng.

Cho nên, nàng thống hận kẻ đã khởi xướng lên việc này.

“Vì để cho ngươi siêu thoát, phải phá hủy Thiên Nguyên, để cho toàn bộ mọi người chết chỉ vì sự siêu thoát của một mình ngươi, trái tim ngươi không cảm thấy đau sao?”

Nữ Đế chất vấn.

“Ngươi cũng đã từng là cao tăng đức cao vọng trọng, từng cứu dân trong thuỷ hỏa, vị cao tăng từng cứu vớt ngàn vạn người khỏi sự áp bức của yêu ma, ngươi sao lại trở nên như thế này?”

Nữ Đế siết chặt nắm đấm.

“Sau khi Thiên Nguyên sập đổ, các cường giả Nguyên Anh cảnh sẽ không chết, chỉ là trở thành những Lưu lạc giả mà thôi.”

“Nếu các ngươi có thể tước đoạt được một thế giới trung võ, đê võ, lại có thể sống rất đầy đủ dễ chịu, hà cớ gì không làm chứ?”

Khổ Đồ cười cười.

“Vậy còn lê dân bá tánh thì sao?”

Đỗ Long Dương ánh mắt sắc lạnh.

“Lửa đồng đốt không xuể, gió xuân lại sinh sôi…” (Trích: Phú đắc cổ nguyên thảo tống biệt – Bạch Cư Dị; Dịch thơ: Lê Nguyễn Lưu)

“Vạn vật tựa cỏ dại, bọn chúng chết rồi, sẽ có lê dân bá tánh mới sinh ra… Ngươi vốn không hề biết trời đất rộng lớn dường nào, thế giới có bao nhiêu cái… Lê dân bá tánh lại có bao nhiêu.”

“Cũng giống như ngươi sẽ để ý sự sống chết của những con kiến sao.”

Khổ Đồ chấp tay hành lễ.

“Súc sinh!”

Nữ Đế tức giận mắng.

Khổ Đồ cười cười, bỏ ngoài tai.

Lục Phiên vẫn đang lắng nghe.

Lúc này, hắn mới phát hiện, bá chủ vị diện như hắn, hình như không giống lắm những bá chủ vị diện khác.

Ánh nhìn của Khổ Đồ lướt ngang qua, rơi xuống trên người Lục Phiên.

Hắn cười lên.

“Ta từng khuyên can ngươi, ta không muốn tùy tiện động vào một bá chủ vị diện, vì ta không biết sau lưng ngươi có tồn tại vị cường giả cao võ nào không.”

“Nhưng giờ, không quản nữa, ta đã khuyên ngươi rất nhiều lần rồi.”

“Bây giờ ta chỉ còn thiếu một bước nữa, hấp thụ sức mạnh của ngươi, ta sẽ thật sự siêu thoát… Thật sự tái sinh trong sự gội rửa của bản nguyên.”

Khổ Đồ nói.

Khí tức lớn mạnh trên người hắn bắt đầu không ngừng lan tỏa.

Càng lúc càng mạnh.

Hắn kéo theo nhánh cuống rốn sau lưng, từng bước từng bước hướng về phía Lục Phiên.

Lục Phiên ngồi ngay ngắn trên Thiên Nhận Y, bình thản nhìn Khổ Đồ.

Hắn hơi hơi híp mắt.

“Khuyên can?”

“Không, ngươi đó là uy hiếp… “

“Lục Bình An ta, không chịu được nhất chính là uy hiếp.”

Lục Phiên nói.

“Uy hiếp ngươi thì sao? Ngươi không phải đối thủ của ta, ngươi quá yếu.”

Khổ Đồ nhìn Lục Phiên, nở lên nụ cười.

Khí tức của Lục Phiên, Khổ Đồ cảm nhận được.

Lục Phiên ngồi trên Thiên Nhận Y cười phá lên, bàn tay gõ nhẹ trên tay vịn Phượng Linh.

Sau đó, từ từ đè xuống.

Cơ thể lại có thể từ trên xe lăn mà đứng thẳng lên.

Áo trắng trên thân, cũng cùng lúc hắn đứng dậy, mà từ màu trắng từ từ hóa thành màu đen.

Khí tức đáng sợ đang lây đọng, dường như có khí đen mờ mịt từ từ hiện ra.

“Đã lâu không gặp được đối thủ khiến ta phải đứng dậy rồi…”

“Lục Bình An ta, cả đời đối đãi mọi người đều hòa hòa khí khí, nhưng ngươi lại uy hiếp ta ba lần, Lục Bình An ta nhịn không được.”

“Hy vọng… Ngươi không làm ta thất vọng.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right